watch sexy videos at nza-vids!

TRUYỆN THỜI SINH VIÊN

score
Đánh giá: 4.5/5, 8 bình chọn


Bàn tay vẫn mò mẫm, đến những chỗ mà lần đầu tiên nó được đến, và cho đến khi nó chạm vào… (this massege was hiden by admin ) em cong người lên khi tay mình chạm vào đó…

Thực sự lúc này, mình bừng tỉnh. DỪNG LẠI…

Đặt lên môi em một nụ hôn, nụ hôn của tình yêu chứ ko phải của dục vọng. Mình ôm em ngồi dậy

- Anh sao thế?

- Không! anh ko sao – Mình trìu mến nhìn em.

- Thế sao…

- Anh nghĩ bây giờ chưa phải lúc! Vì em anh có thể làm được tất cả nhưng anh nghĩ, mình k nên em ah!

-???

- Anh chỉ thương em thôi, rồi ngày mai, chẳng biết mình sẽ như thế nào, anh ko thể làm em tổn thương được, chỉ cần có em bên cạnh với anh đã là hạnh phúc rồi!

Mình dừng lại ko phải vì mình ko thể làm đc điều đó, mình dừng lại đơn giản vì mình ko muốn vì chuyện hôm nay mà ngày mai cả 2 đứa phải ân hận. Các thím gạch đá bao nhiêu mình cũng nhận hết nhưng lúc đó, mình nghĩ thế! Đến ngày mai chẳng biết như thế nào, mình k thể làm nthe với em! Mình yêu em nhưng mình thấy đó ko phải là cách chứng minh tình yêu dành cho nhau!

Mắt em lại ngân ngấn nước.

- Em thương anh nhiều lắm.

- Anh xin lỗi! Nhưng anh chỉ nghĩ vậy em a! ko phải anh ko yêu em, nhưng… chắc em cũng hiểu ý anh đúng k?

- Vâng em hiểu!

- Ừ thế là đủ, với anh như thế này đã là quá đủ và hạnh phúc em a.

2 đứa lại im lặng, trong vòng tay mình, mắt em như muốn nhắm ghiền lại, nhưng vẫn hé nhìn mình…

Chuyện mẹ nói em định thế nào

- Em thấy mệt mỏi lắm anh ạ! từ trước đến giờ, cuộc sống của em lúc nào cũng bị sắp đặt, em chán nản lắm. nhiều khi em có cảm giác mình như một cái xác vô hồn, làm gì cũng có người sắp đặt, từ chuyện thi em vào trường nào, thuê phòng trọ ở đâu… cho đến chuyện hôm nay ăn gì, tối mấy giờ ngủ… bla… chẳng bao giờ em được sống cho chính mình cả, chẳng bao giờ em đc làm những điều em muốn… cho đến khi em gặp anh. Hôm qua, nghe mẹ nói mà em thương anh lắm, rồi em thương cả chính mình nữa, em cứ nghĩ ít nhất mẹ cũng cho em một chút tự do, tự lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình… thế mà… nghe mẹ nói mà em đau lắm anh ạ! Còn anh hỏi em định thế nào thì…em cũng ko biết nữa, em thương mẹ, nhưng em cũng yêu anh nhiều lắm

-…

- Anh ơi, anh nói đi đây có phải là một giấc mơ ko, có phải là em chỉ đang mơ thôi đúng ko anh!

Mình đứng hình mất mấy s.

Chẳng biết nói với em thế nào, thương lắm, nhưng với gd em mình đâu có là gì để thay em nói lên ý kiến của em.

- Hay, mình về nhà xem thế nào! Anh nghĩ thế, em thấy đc ko

- Về nhà em á?

- Ukm. anh thấy chỉ còn cách đó để được gặp ba mẹ em để nói chuyện thôi!

- Vâng, em cũng ko biết thế nào, nhưng anh nói đúng chỉ còn mỗi cách đó thôi! giờ anh tính sao em nghe vậy chứ em chẳng suy nghĩ đc gì nữa.

Nói là làm, hôm sau mình với em dậy sớm, trốn học, nhảy xe về nhà em.

Đến bến xe, mình đón taxi cho em về trước, mình đi xe ôm về sau. Đoạn này mình giãi bày tý cho các thím hiểu lòng phèo tim gan của mình, về cùng nhau cũng được thôi, nhưng ở quê nó khác các thím ợ, thấy con gái dắt con giai về, ngta lại đồn lên là đưa người yêu về này khác, mà mình với em lúc này chẳng biết sẽ đi về đâu nên mình tính thế để có chuyện j cũng ko ảnh hưởng gì đến em sau này

Đến cổng nhà em, mình gọi em ra mở cổng. Nhà em lớn lắm, 2 tầng nhưng xây theo kiểu biệt thự, nhà ở giữa, xung quanh trồng cỏ, cây, chim chóc, sân chơi, bể bơi…bla…

Cổng mở ra, em đi trước, ba em đi sau, mình cúi người chào:

- Con chào bác!

- Ừm vào nhà đi con.

vừa đi ông già em vừa hỏi chuyện:

- Con đi xe từ mấy giờ?

- Dạ con đón xe từ lúc 6h ạ!

- Đi xe say lắm ko?

Đọc Truyện Chuyện Thời Sinh Viên Full - HuySiro.Yn.Lt
- Dạ ko ạ

- Ừm vào nhà uống nước đi, hnay bác gái đi công tác ở huyện chắc chiều mới về!

- Vậy ạ bác

- Ừn

Ông em tỏ ra rất thân thiện, từ cách nói chuyện đến cử chỉ, nên mình có ấn tượng và ký ức rất tốt về ông.

Ngồi ở bàn ngoài vườn, uống trà, ông già em hỏi chuyện mình rất thân thiện, đại loại cũng là trình bày trích ngang lý lịch các kiểu thôi.

Sau, ông kể chuyện ông hồi trước, hồi ông tầm tuổi mình, ba mẹ li dị nên khổ lắm, mẹ ổng theo zai, ông già thì bét rượu, ông về quê vác lúa mướn, kiếm tiền đi học, sau, học giỏi nên được nhà nước tài trợ cho học lên tiến sĩ. Ông nói chọn ngành nông nghiệp, vì ngày đi vác lúa mướn, chủ nhà thương ông lắm! mà hồi đó, trồng lúa toàn bị sâu bệnh hại nên chả đc là bao, sau bà thấy ông giỏi nên mới thương. giờ ông là tiến sĩ nhưng vẫn lội ruộng thăm lúa bình thường. Những người đi lên bằng năng lực thực sự mình thấy thường như thế, tâm huyết với những gì mình đã chọn.

Nói chuyện một hồi thì tới quãng 11h. Ông kêu em:

- P à, bữa nay ra ngoài ăn nhé, giờ muộn rồi nấu sợ muộn!

Từ trong nhà vọng ra tiếng em

- Vầng. thế cũng đc, con cũng hơi mệt nên ko muốn nấu!

Ông kêu mình với em ra cổng đợi ông ấy lái xe ra.

Ông dắt 2 đứa đến cái nhà hàng, nhớ k nhầm thì bán đồ hải sản nhiều!

- Quê con cũng trên núi rồi, hôm nay đổi vị xem thế nào nhé – ông vừa nói vừa cười rất tươi

- Dạ!

Vào hàng, ông gọi vài món ra trước:

- Cứ ăn đến đâu gọi đến đó cho nóng

- Dạ! con bắt đầu kết bác rồi đóa nghen…hừ…hà…hà…hà
« Trước1...171819
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Voz TIỂU THƯ ÔSIN
» Truyện Voz VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Truyện Voz ĐỪNG ĐÙA VỚI GÁI HƯ
» Truyện Voz ĐÔI MẮT CỦA HẦU GÁI
» Truyện Voz Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

TRUYỆN THỜI SINH VIÊN

bạn có thể xem thêm

Truyện Voz còn nữa nè

TRUYỆN THỜI SINH VIÊN v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk