Sau khi cõng nó về đến nhà... mình chém đủ kiểu để ng` lớn ko nghi ngờ gì nữa... cuối cùng cũng xong màn giải thích, lý do lý chấu.... VÀo phòng nó mình cầm đt lên và bắn số gọi hồi chiều wa máy mình... Bước về phòng.... mình mệt và lạnh... chắc sốt r`...
Ngủ 1 giấc đến sáng, tỉnh dậy đầu óc nhức nhối... đau đầu gần chết... Vớ lấy cái đt, bị tắt nguồn lúc nào r` ko hay... bật nguồn lên r` quẳng đó.... thấy nó rung mấy cái, chắc có tn gì đó... đang mệt nên ngủ tiếp ko buồn coi... Đến tầm trưa trưa thì tỉnh dậy, ng` vẫn thấy yếu lắm nhưng thấy lo nên chạy wa phòng con pé VÂn. Nó sốt nặng cmnr, mình bị mama chửi quá trời... Thôy kệ, cái tội lì... Bước về phòng, mình lại ám ảnh với câu chuyện hum wa của nó. Nhấc cái đt lên.... 8 tn tất cả... nhưng nội dung chỉ có 1..... và đều là từ thằng Đức
"M` làm gì mà t k gọi đc v. thằng ml. Con pé Nhi của m` đang nằm viện r` nè, nhận được tn thì điện lại ngay cho t nha".
Chap 15
Đọc xong cái tin nhắn khó tin từ thằng Long, kết quả là mình bị choáng nhẹ khoảng chục giây. Giữ bình tĩnh, phone lại ngay cho nó....
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc đc"
Cuống lên điện cho thằng Tuấn, cũng thế. Điện luôn cho thằng Đức, cuối cùng cũng bắt máy
"Sơn hả? Sao hum wa tụi tao gọi mày ko đc ?"
"Nhỏ Nhi làm sao rồi? Nằm viện là sao?"
"Hum qua, có 1 con pé dẫn rất đông người chặn trên đường về của con Nhi. Tao vô tình thấy nên gọi 2 thằng kia đến coi tình hình"
"Sao nữa? Nói tiếp đi, nhanh lên"
"M` bình tĩnh coi. Từ từ tao mới nói đc chứ"
"Tao xl~. Tại tao thấy lo quá"
"Tao hiểu, cứ bình tĩnh. M` như vậy thì tao không nói đc"
"Ừ, tao đang rất bình tĩnh. Nói nhanh đi"
"Lúc đó, 3 thằng núp quan sát tình hình. Y như rằng, bọn kia chặn đánh nhỏ Nhi của m`"
"Đệt mợ, rồi sao ?"
"M` yên để tao nói coi"
"Rồi rồi, nói nhanh lên"
"Con pé đi đầu tát con nhỏ Nhi tới tấp luôn, mặc con Nhi khóc lóc trông tội lắm. Bọn tao thấy vậy cũng định vô cứu, nhưng tụi nó đông quá"
"Clm, thế là ko cứu. Chúng m` làm clgt? Tao nhờ chúng m` thế nào hả? Ae kiểu lz gì thế ?"
"M` im đi, tao đã nói xong đâu. M` vì 1 đứa con gái mà nói ae như v. hả? Tao nhỳn lầm m` rồi"
"3 thằng m` cũng làm tao thất vọng lắm. Tao ko cần tụi m` trông nó nữa, có cũng như ko. Để tao tự lo chuyện của tao cho nhanh"
"Ừ, đm chuyện m` m` lo đi tụi tao lo ko đc r`"
....Tít.... cúp máy......
Đầu óc mình bắt đầu hình dung cảnh tượng Nhi đã đau đớn thế nào trong tình cảnh ấy.... Khốn nạn... sao lại có chuyện này cơ chứ.... cuống cả lên, mình kêu gào như 1 con chó điên bị xích. Trong phút giây ngắn ngủi, mình đưa ra quyết định: Ko thể ngồi mà chờ được nữa.
Lấy 1 chiếc chìa khóa dự bị của nhà mình, qua phòng ông già chôm ít tiền sau đó mình đi thẳng ra đường quốc lộ. Trong tay còn >1chai, ko đủ đi taxi. Mình bắt 1 chiếc xe ôm
M:Cho cháu lên tp HCM đi bác
XO: Đi chi xa z cháu ? - Ông xe ôm tròn mắt
M: Cứ đi đi, bao nhiu cháu cũng trả mà. Nhanh đi bác, giúp dùm cháu đi
XO: Xa lắm, bác chạy không nổi
M: Bác cầm lấy nè, HTC chính hãng mua mới 12tr8 đó. Bác bán xe cho cháu, ko giấy tờ cũng đc
XO: Thôi cháu ơi, bác ko rành đâu
M: Bác cầm lấy đi. Đưa xe cho cháu - Nhét đt vào ng` ổng r` đẩy ổng ra khỏi xe
Nhảy lên xe trước sự ngơ ngác của ông xe ôm, mình hành động như 1 con thú hoang. Mình đề ga lao *t đi, ông xe ôm thấy mình có vẻ vội vàng và dữ tợn quá nên đành chịu (Tính ra mình lỗ, cái xe dream của ổng cùi bỏ mẹ)
Chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để về SG càng sớm càng tốt. Ko thể nào ngưng lại suy nghĩ về nhỏ Nhi, mình bị gió làm cay xè 2 mắt. Chợt nước mắt trào ra khi những suy nghĩ ngu ngốc nhất hiện lên "Nhi có sao ko?" " Nhi bị nguy hiểm tính mạng chăng?" "Nhi ơi, đừng bỏ anh" ............
Suốt 6h đồng hồ đường đi, tay chân mình mất hết cảm giác. Toàn cơ thể ko còn hành động theo ý mình nữa, hoàn toàn làm theo n~ gì con tim bắt buộc.
Đúng 3h35' chiều, mình có mặt tại đất SG. Ko còn đt trong người, chạy đến ngay trạm đt công cộng để gọi nhờ.
"Đức, nãy tao lỡ lời, bỏ wa cho tao đi. Bi h Nhi đang ở đâu v. ?"
"M` hết thuốc rồi. Bệnh viện Thông Nhất II, phòng 8 khoa chấn thương"
"Ừ, tao cám ơn. Kệ tao đi, tao cảm thấy tao cần phải làm ntn"
"Tao hiểu, chúc m` may mắn"
.....Tít....
Tay chân mình khá run và ko còn làm theo ý mình nữa. Tuy vậy, cố gắng theo bản năng mình chạy thẳng đến bệnh viện. Người mình ướt đẫm vì mồ hôi, có lẽ cơn sốt đang làm cơ thể mình mệt dần. Đầu óc mình choáng quá, không còn đc tỉnh táo nữa. Nhưng dù thế, đôi chân mình tiếp tục chạy, chạy và chạy. Mình muốn chạy thật nhanh, nhanh hơn nữa để sớm thấy lại pé Nhi. Hình bóng Nhi quẩn quanh trong đầu mình, khao khát được thấy nhỏ khiến mình trở nên điên dại. Cuối cùng, cánh cửa phòng số 8 đã ở trước mắt mình. Ko chờ đợi gì thêm, hít thật sâu để cân bằng nhịp thở và mở cửa bước vào. Nhỏ Nhi đang nằm đó, đang ngủ khá say. Đập vào mắt mình là khuôn mặt Nhi đc trang trí bằng 1 vài miếng bông băng. Mẹ Nhi đang ngồi đó, cũng bất ngờ vì sự xuất hiện của mình.
MN: Ơ, Sơn. Cháu đến thăm Nhi àk?
M: Chào bác, Nhi sao thế bác ? - Mình nói với giọng mệt mỏi vì đuối sức
MN: À, con pé nó bị..... Ơ cháu làm sao thế ??? Này, nói gì đi... Sơn.....
Mắt mình lịm dần đi, tai mình ko còn nghe rõ tiếng gọi của mẹ Nhi nữa... mọi thứ mờ mờ ảo ảo dần rồi nhạt nhòa đi. Mình cảm nhận đc mình ngã khuỵu xuồng sàn nhà, tay chân mình gần như ko còn cảm giác nữa.......