“Vương gia —— “
“Người đâu, giúp hắn một phen.” Trác Phi Dương nháy mắt ra hiệu, lập tức có hai thị vệ tiến lên bắt lấy Thượng Sĩ Viễn không hề phòng bị, nhét một viên thuốc vào trong miệng hắn.
Vẻ mặt của Thượng Sĩ Viễn xám ngoét như tro tàn, “Các ngươi cho ta ăn cái gì?”
“Xuân dược.” Hắn cười thực ngọt ngào.
“Trác Phi Dương, ngươi đến tột cùng muốn làm gì?” Dự cảm xấu đột nhiên đánh úp tới, Thượng Sĩ Viễn bắt đầu giãy giụa.
“Biết vì sao ta chỉ mời một mình ngươi tới không?”
“Vì sao?”
“Bởi vì vở kịch này chỉ có mình ngươi mới có thể cùng lệnh muội diễn.” Hắn cảm thán.
“Ngươi đến tột cùng muốn làm gì?”
“Ngươi sẽ biết.”
Hắn ra hiệu bằng ánh mắt, lập tức có người đi tới nhét vào miệng của Thượng Đan Châu một viên thuốc giống khi nãy.
Thượng Sĩ Viễn thoáng chốc minh bạch, kinh hãi nhìn nam nhân thần thái ung dung, bình thản đang ngồi trước mặt, “Nàng là thê tử của ngươi.”
“Cho tới bây giờ ta vẫn chưa chạm qua nàng.”
“Trác Phi Dương, Thượng gia rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì với ngươi, khiến cho ngươi phải điên cuồng trả thù như thế?”
“Ngươi không biết? Thật sự không biết?”
“….”
“Nếu ngươi không biết, vậy bổn vương làm sao có thể biết đây?”
Khi cơn khô nóng bắt đầu lan dần khắp người, tầm mắt cũng dần mất đi phương hướng, lý trí chỉ còn sót lại ba phần hắn mới nghĩ tới một khả năng, một khả năng hắn dù chết cũng không nguyện tin tưởng, hắn nhìn vào đương triều tôn quý nhất mà nguy hiểm nhất Cửu vương gia, gần như tuyệt vọng chứng thực, “Vì Liễu Ti Vũ?”
“Thượng công tử quả nhiên là người thông minh nha.” Hắn thu hồi chiết phiến trong tay, vẻ mặt không chút thay đổi xoay người, “Để cho huynh muội bọn họ hảo hảo nói chuyện đi.”
Mọi người đi theo ra ngoài, cửa phòng bị đóng chặt.
Thừa dịp vẫn còn sót lại một tia lý trí, Thượng Sĩ Viễn bổ nhào tới cạnh bàn, cầm lấy đèn cầy trát vào ngực của chính mình, nhưng lúc này một bàn tay tay mềm mại không cương bò lên trên thắt lưng hắn, làm cho bàn tay đang cầm nến dừng lại.
“Không…. không….” Hắn khó khăn hộc ra được một chữ, thần trí càng lúc càng bị dục tính làm cho mê loạn, hắn vứt bỏ đèn cầy trong tay.
Trên thảm, hai cơ thể trần trụi quấn chặt lấy nhau, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt cùng với tiếng thở dốc thô ráp….
Trong phòng ngọn nến im lặng rơi lệ, cho đến khi tàn lụi….
Chỉ còn lại hắc ám dày đặc bao trùm lên hết mọi thứ.
“Không ——” Tiếng hét thất thanh chọc thủng bầu trời, sau khi chính mắt nhìn thấy cả hai đứa con chết thảm, đương triều thừa tướng rốt cuộc chịu không nổi đả kích xụi lơ trên mặt đất.
Bọn họ tử sát, tử trạng của bọn họ kể rõ lý do vì sao tự sát, mà lý do này làm hắn chết cũng không nhắm mắt.
Huynh muội loạn luân!...

