“Không sai, khi đó em còn nghĩ rằng mình chính là Chu Kiệt luân, là…… Mạt hoa lạc đế. Bọn
họ cười to, vỗ tay, hát to bài ca chúc mừng sinh nhật vui vẻ.” Đó là sinh nhật đầu tiên trong
cuộc đời em có người vì mình hát bài hát mừng sinh nhật.
“Thực tập ở phòng cấp cứu chơi vui lắm à?”
“Chơi vui? Em từng bị một ông lão ói ra máu đầy người, còn bị đại ca hắc đạo nhìn chằm
chằm như hổ đói, chỉ vì khâu miệng vết thương cho huynh đệ của hắn, anh nói thử xem chơi
vui không?”
“Oa, thật phấn khích, bất quá bác sĩ Cung vững như Thái Sơn nhất định không thành vấn đề.”
“Ý anh muốn nói, kinh nghiệm đầu đời – được huấn luyện ở phòng cấp cứu, làm cho em trở
nên vững như Thái Sơn.”
“Cho nên mới nói, là con người tạo dựng hoàn cảnh, hay hoàn cảnh tạo nên con người, gà có
trước hay trứng có trước đều là những vấn đề khó lý giải.”
Cô nói, anh cũng nói, hai người nói xong mới phát hiện bọn họ đều đang nói về một vấn đề,
“Là gà đẻ trứng, hay trứng nở ra gà.” Cùng cười ra tiếng, cô dương dương tự đắc nói: “Em tin
là gà có trước, hoàn cảnh tạo nên con người.”
“Vì sao?”
“Em cho rằng gà là do hai loài chim không biết tên, bởi vì quá yêu nhau, kết thành chim liền
cành, đẻ ra trứng gà, chú gà con lông vàng nở ra không giống cha, không giống mẹ. Về phần
hoàn cảnh…… Đối lòng người, có tổn hại, cũng có tôi luyện.” Tựa như hoàn cảnh của cô.
“Vậy nhất định là do trường y quan trọng hóa việc học, dồn ép khiến em không thở nổi, mới
làm cho em mỗi phút đều nơm nớp lo sợ.”
“Em không biết có đúng là bản thân mình bị dồn ép đến không thở nổi hay không, nhưng
việc học ở trường y rất nặng nề là thật, bác sĩ làm việc rất căng thẳng cũng là sự thực.” Nói
tới đây, cô chống cằm, thở dài.
“Nghe qua thực sự là một gánh nặng, xem ra việc duy trì bệnh viện không phải là dễ dàng.”
Hắn gật gật đầu, vẻ mặt tán thành.
“Đúng vậy, trước kia một lần chạy thận bệnh viện trợ cấp bảy ngàn đồng, hiện tại chỉ còn lại
ba ngàn năm, về sau còn có thể giảm nữa, hơn nữa bệnh nhân bệnh nặng đã đủ đáng thương,
thân là bác sĩ, có đôi khi biết rõ chỉ cần dùng thuốc mới là được, nhưng lại không thể cho
bệnh nhân dùng.”
“Vì sao không thể?”
“Bởi vì thuốc mới rất quý, mà số bệnh nhân bệnh nặng muốn xin thuốc lại quá nhiều, nên chỉ
có thể nói câu “Thực xin lỗi”, thuốc chỉ có hạn, bác sĩ cũng không thể dùng.”
“Em có vẻ oán giận?”
Cung Diệc Hân bật cười. “Em thường cảm thấy mình đã chọn sai khoa, làm bác sĩ đã đủ ngốc,
em còn chọn khoa tim nơi tranh cãi nhiều nhất bệnh viện, đầu em tuyệt đối có vấn đề.”
“Đầu có vấn đề? Anh cho rằng chỉ có những người đứng đầu các kỳ thi, mới có quyền điền
nguyện vọng trường y.”
“Anh đã từng nghe qua câu này hay chưa, thể chế giáo dục ở Đài Loan ngày càng xuống dốc,
người nào điểm thi càng cao nghĩa là người đó càng ngốc.”
Khương Tuệ Kình ngửa đầu cười to không dứt. “Em đang mắng không ít người.”
“Không, em là mắng chính mình. Em thống hận đọc sách, nhưng vì đánh cược với bản thân,
gượng ép mình đọc những cuốn sách không thể nuốt trôi. Anh biết không? Thời điểm không
chịu nổi nữa, em từng lấy dây thừng tự cột mình vào ghế tựa, ép chính mình đọc thuộc lòng.”
Hắn không thể cười nữa, hai hàng lông mày nhăn thành hai tòa núi. Hắn lại muốn xoa xoa tóc
cô…… Rõ ràng là một người kiên cường kiêu ngạo như vậy, lại luôn khiến hắn cảm thấy tiếc
nuối, cái này gọi là vật cực tất phản sựvậtpháttriểnđếncựcđiểmthìsẽchuyểnhoátheo[?
“Sao phải vất vả như vậy? Đọc không nổi thì đừng đọc.”
“Có lẽ nhân sinh của anh có rất nhiều con đường có thể lựa chọn, nhưng em không giống vậy,
từng giai đoạn trong cuộc đời em đều bước đi rất nhịp nhàng, giai đoạn kết thúc này, nếu
không biết nắm giữ em sẽ trượt dốc không phanh, em phải cẩn thận từng bước đi, không thể
té ngã, em cũn
cũng phải chạy đủ nhanh, không thể chạy chậm hơn người khác nửa bước, có đôi
khi cảm giác mệt rồi lại mệt, nhưng em đều dũng cảm tiến tới.
“Không phải anh chưa từng tự hoài nghi về bản thân mình, hoài nghi có phải mình đã đề ra
mục tiêu quá cao hay không, nhưng mệt quá, hoài nghi qua đi, vẫn phải lấy lại tinh thần, tiếp
tục hướng tới mục tiêu.”
Có lẽ một ngày kia, khi bản thân bị mệt mỏi bao vây, sẽ phát hiện mục tiêu mình truy đuổi
chỉ là một câu chuyện cười, nhưng dòng chảy cuộc đời sẽ không dừng lại, cô chỉ có một lựa
chọn duy nhất là…… Chạy, rồi lại chạy, cố sức mà chạy.
Cô nói rất đúng. Cha mẹ cũng không ép buộc hắn đọc thêm sách gì, hồi nhỏ thầy giáo nói hắn
tư chất nổi trội xuất sắc, muốn mẹ dẫn hắn đi trắc chỉ số thông minh, hắn tức giận, cố ý làm
sai chỉ được 60 điểm, mẹ chẳng những không bực tức hắn, không miễn cưỡng hắn phải vào
lớp có tư chất đặc biệt, mà còn cho phép hắn cùng Tuệ Thanh ngốc nghếch học cùng lớp đến
tận khi tốt nghiệp trung học.
Về sau cha sinh bệnh, muốn mời người quản lý chuyên nghiệp đến điều hành công ty, cho
hắn tự do lựa chọn con đường tương lai của mình, nhưng hắn kiên trì đòi tiếp nhận công ty,
kiên trì kế thừa sự nghiệp của cha mình.
“Những lúc mệt quá, em thường làm gì?” Trong giọng nói của hắn không cẩn thận lộ ra sự
thương tiếc.
“Em từng ngồi xé từng trang sách, xếp thành máy bay giấy, phóng lên trần nhà.”
“Bởi vì tức giận, tức giận bất bình?”
“Không biết, có lẽ là muốn cho thượng đế đọc thử thứ sách vở không có nhân tín

