“Đừng….bỏ….đư….đừn….g….” – Trong đôi mắt to tròn kia , lại bắt đầu ngấn nước . Cô bây giờ rất khó chịu , rất lạnh , rất đau….Đôi môi tái nhợt , nhấp nháy như không còn sức để phát ra âm thanh , chữ được , chữ mất “Lạ…nh….lạn……hhh… Trong lòng anh rất khó chịu , tim như bị ngàn vạn con kiến cắn vậy . Anh nắm lấy bàn tay cô , đắp thêm vài lớp chăn bông nữa . Anh khẽ nói. “Hàn nhi….đừng sợ….anh không bỏ rơi em đâu. Sẽ không bao giờ.”
“Lạnh….”
“Mau đến nhà tôi ngay , trong vòng 2 phút mà không có mặt , tôi sẽ quăng các người cho sói ăn đấy.” – Nhìn cô như vậy , anh thật sự rất đau lòng , liền lấy điện thoại ra gọi cho bác sĩ. “Đừng lo . Bác sĩ sắp đến rồi.”
Khoảng 1 phút sau , có 1 đám người hối hả chạy vào phòng cô . “Tổng…tổng tài.” – Bác sĩ Thạc thở dốc lên tiếng.
“Mau khám đi.” – Dược Thiếu Phàm ra lệnh.
Ông liền nhanh chóng bước lại , ông ra lệnh cho những người con lại đưa dụng cụ . Bác sĩ Thạc tiêm cho Từ Tử Hàn một mũi thuốc mê để cô an giấc , tay thì truyền nước biển . Tuy khuôn mặt vẫn nhợt nhạt nhưng xem ra cô cũng đã đỡ hơn nhiều.
“Phu nhân bây giờ đã bớt sốt rồi ạ ! Do thể lực của cô ấy vốn đã không tốt bây giờ còn bị cẩm , có lẽ phải mất mấy ngày nữa mới khỏe hẳn.” – Bác sĩ thạc cung kính nói.
“Thể lực yếu.” – Dược Thiếu Phàm nhắc lại , như vẫn muốn biết nguyên nhân .
“Thưa , có thể là do lúc nhỏ , từng bị một thời gian bệnh nặng , hay lao động quá nhiều , bị tổn thương tinh thần v.v… nên khiến cơ thể bị áp lực , một số tế bào miễn dịch trong cơ thể suy yếu . Từ đó dẫn đến việc thể lực không được tốt . Rất sễ bị bệnh.” – Ông tận tình giải thích.
Dược Thiếu Phàm quay sang nhìn cô , anh khẽ thở dài , rồi phẩy tay , ra lệnh cho Bác sĩ Thạc cùng những người khác đi ra ngoài.
“Đồ….Ngốc” – Dược Thiếu Phàm ngồi ở đầu giường , chăm chú nhìn khuôn mặt bé nhỏ kia đang an giấc. “Em…là của tôi.” – Thanh âm trầm ấm vang lên , Dược Thiếu Phàm nằm xuống vòng tay ôm chặt cô vào trong lòng như đang bảo vệ một vật bảo bối nào đó. Chương 5
“lạnh quá….” – Tiếng thở gấp ckợt vang lên trong đêm khuya thanh tĩnh. Dược Thiếu Phàm bất chợt thức tĩnh , anh phát hiện ra cô gái đang nằm trong long anh đang run rẩy , cánh tay ôm siết lấy anh . Hơi thở nóng bừng , toàn thân cũng nóng ran. Anh giật mình lên tiếng “Tử Hàn…em sao vậy.”
“Lạnh quá…rất lạnh…hộc…hộc” – Từ Tử Hàn không ngừng kêu than…cánh tay càng siết chặt lấy người anh hơn. Dược Thiếu Phàm lấy them chăn bong bên cạnh đắp cho cô , nhưng dường như không có ích , cô vẫn than lạnh. “Mẹ ơi…..đừng bỏ Hàn mà…mẹ ơi…hic…”- Cô mê sản , không ngừng gọi mẹ . Dược Thiếu Phàm đau xót nhìn cô không ngừng run rẩy. Bây giờ đã là 1h sáng , cô bây giờ lại phát sốt , có gọi bác sĩ cũng không kịp . Nghĩ ngợi một hồi , Dược Thiếu Phàm quyết định , dùng thân nhiệt để sởi ấm cho cô. Anh đưa tay cởi bỏ chiếc áo pijama ra , làn da trắng mịn lộ ra , Dược Thiếu Phàm bình tĩnh tiếp tục cởi hết đồ trên người cô ra , da của cô mịn màng , vì bị sốt cao nên cô chút ửng đỏ . Hơi thở anh khó nhọc , ép dục vọng xuống , anh cởi bỏ chiếc áo sơmi đang mặc trên người , tiếp tục ôm cô vào lòng , đắp chăn lại , hơi thở của Từ Tử Hàn từ từ đều lại.nhưng vòng tay vẫn chung thủy không buông . Thấy cô đã đỡ lạnh , anh cũng an tâm nhắm mắt tiếp tục ngủ . Chưa bao giờ , anh thấy lo lắng một ai như lúc này . Trong lòng anh tự hiểu anh yêu cô , nhưng tình yêu này chưa chắc đã bền vững . Vì anh và cô ở hai thế giới khác nhau , thế giới của anh quá nguy hiểm , còn thế giới của cô tuy nhiều buồn phiền nhưng bình yên hơn thế giới của anh. Ngay lúc này , khi anh đang ôm chặt cô , một suy nghĩ liền hiện ra trong đầu . Anh…muốn bảo vệ cô gái này . Cả đời cũng không muốn rời xa cô….Ghé sát vào tai của Từ Tử Hàn , anh thì thào lập lại câu nói vừa nãy “Em là của tôi.”
4h sáng , Từ Tử Hàn mơ màng tỉnh dậy.Ánh mặt trời chiếu vào phòng khiến cho tầm nhìn của cô bị chói. Đôi mắt mọng nước từ từ mở căng ra , đập vào mắt cô là khuôn mặt anh tuấn , chưa kịp định thần thì cô phát hiện anh – Dược Thiếu Phàm không mặc áo , còn cô thì cũng vậy , cô hốt hoảng hét lên “Á……đồ dê xồm.” Dược Thiếu Phàm đang yên giấc thì bị tiếng thét chói tai của cô đánh thức , mày đẹp nhíu lại , Dược Thiếu Phàm liếc cô một cái rồi lên tiếng “Em….Hét cái gì.”
“A….anh….anh…..đô….đồ của tôi…..đồ….dâm tặccccc” – Từ Tử Hàn kéo tấm chăn bao bọc lại cơ thể nhảy xuống giừơng , khuôn mặt đỏ bừng hét lên.
“Tôi , có làm gì em đâu.” – Dược Thiếu Phàm nằm nghiêng , lười biếng nói.
“Nhưngggg đồ….của tôi.” – Từ Tử Hàn chỉ vào lớp chăn bông , tức giận nói.
Dược Thiếu Phàm nhinkhùôn mặt nhỏ bé kia đang đỏ bừng , trong lòng lại muốn trêu ghẹo cô , anh gối đầu lên tay , cười tà nói. “Là do em tấn công tôi trước mà.”
Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh , lắp bắp nói “S….sao…?”
Dược Thiếu Phàm nhếch miệng nói “Là do em cưỡng bức tôi mà , em bị sốt rồi mê sảng rồi “tấn công” tôi , rồi ấy ấy.”
Từ Tử Hàn bây giờ mắt chữ A miệng chữ O , không thể tin được .
“Bây giờ tôi mệt lắm , lại đây.” – Anh đưa tay ngoắc ngoắc cô lại.”Hôm qua em không cho tôi ngủ yên , bây giờ phải ngủ bù. Nhanh lên , mau nằm xuống đây.”
“Tại sao chứ.”
“Lỗi tại em , nên bây giờ phải làm gối cho tôi ôm . Tôi đếm đến 3 em không lại là tôi bạo lực đó.”
Cô sợ hãi , đành phải ...

