Nhìn ra người trước mặt đang tỏ ra hết sức bình thường, Tả Phiên Nhân cũng lẳng lặng quan sát hắn một hồi lâu.
Hắn rất chi là cao lớn, chính nàng cho dù có đứng thật thẳng rướn cả chân cũng chưa chắc cao tới được bả vai hắn, hơn nữa xem ra thân hình hắn cũng có vẻ tốt lắm, không, có lẽ nên nói một cách chính xác là thật hoàn mỹ, giấu dưới bộ y phục là một thân hình thon dài, rắn chắc lại khôi vĩ, anh tư bột phát, khí vũ hiên ngang, với một nam nhân như hắn, có lẽ không nữ nhân nào không cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Tóc tai được buộc đơn giản, mấy sợi tóc lòa xòa rơi trước mặt trông hắn thật tiêu sái tuấn lãng, đôi mày kiếm hướng lên hài hòa với đôi hắc mâu* ( mắt đen) thâm thúy, chiếc mũi hạ huyền thẳng xuống dưới tạo thành một đường cong mở sang hai bên như hai cánh hoa, thần sắc trên mặt hắn cũng để lộ ra một tính cách rất kiên nghị.
Ông trời già cũng thật là hậu đãi cho người này đi. Không chỉ cấp cho hắn một ngoại hình thật chói mắt, mà còn tặng thêm cho hắn một cái đầu thật là tốt. Đúng vậy, chính là hắn làm cho người ta cảm giác hắn là loại người cơ trí phi phàm, nàng tin hắn tuyệt đối là loại người thông minh tuyệt đỉnh hơn người.
Khí thế tỏa ra tản mát quanh thân hắn khiến hắn trông không giận mà uy, đích xác là cuồng ngạo bá quyền, chắc hắn không cần phải phí sức sử công phu, đã có thể làm cho người khác khâm phục hắn từ tận đáy lòng.
Lúc nãy khi mọi người dừng chân ở chạm nghỉ, hắn đi chung quanh để tìm hiểu tình hình, không nghĩ tới lại thấy một tì nữ một mình đi vào rừng, hành vi này đã đủ khiến hắn thấy khó tin, nhưng càng kì quái hơn chính là, nàng lanh lẹ cởi bỏ hài, kéo cao ống tay áo, tự ý đi xuống dòng suối té nước.
Hắn không thể không thừa nhận, tuy xã hội hiện nay cái nhìn đã cởi mở hơn rất nhiều, nhưng hành vi của tì nữ này thật quá kinh hãi thế tục, thân thể để lộ nhiều chỗ, hắn cũng sẽ không tùy tiện xuất hiện làm gì, hắn cũng biết là cần phải thủ lễ giữ lễ nghĩa liêm sỉ, nhưng mới vừa rồi tên hỗn đán có hành động bất chính nghịch chính đạo kia.
“Vì cái gì mà không hô cứu?” Hắn tuy không phải loại người ra vẻ kiều nhược, vô năng sợ sự, cũng không có nghĩa hắn cậy mạnh định ngồi trên cây thưởng chuyện, không thèm cứu người.
Ngay từ đầu hắn không lập tức ra tay tương trợ, vốn là muốn cấp cho nàng một bài giáo huấn, dù sao hắn vẫn rất có lòng tin, muốn ở trước mắt hắn đả thương người là chuyện tuyệt không dễ dàng, nhưng hắn không nghĩ tới nữ tử này không có bị kinh hoảng thất thố, hắn cũng muốn thử xem nàng có thể làm được gì, cứ nghĩ nàng đã có sự tính toán để tự cứu mình. Bất luận thế nào, cuối cùng kết quả vẫn là nàng hoàn toàn không hề biết tự lượng sức mình.
“Sá …Ác!” Hắn mải suy nghĩ đột nhiên lúc này mới hồi thần nhìn lại Tả Phiên Nhân, phát hiện ra những lời mà mình vừa mới buột miệng hỏi nàng, “Ta nghĩ nơi cách đội nghênh thân một khoảng cách không hề ngắn, cho dù ta có la to kêu cứu mang, cũng chưa chắc có người nghe thấy mà đến kịp”. Hơn nữa nàng cũng không muốn nhàm chán mà sinh sự, phá hư không khí vui vẻ của hôn lễ, trước kia đều là Khải Duẫn ở bên bảo hộ nàng, hiện tại nầng tin tưởng dựa vào thể lực mình cũng có thể tự bảo hộ chính mình.
Đối với đáp án của nàng hắn cũng chưa tin lắm, biểu tình vừa trầm tư, cũng giống như không chút để ý. Đối với tâm tư của nam nhân trước mắt này nàng cũng không nhìn ra được chút
gì, một lát sau tự nhiên thấy hắn chậm rãi nói:” Thả hắn đi quả là cử chỉ cố ý, dù sao ta vẫn là muốn bắt con cá lớn nên phải quăng dây thả con cá nhỏ, lấy hờ khép thật, nếu có thể bởi vậy làm cho đối phương khinh nhờn thực lực của mình, dùng sức có thể dễ dàng đánh thắng địch nhưng dùng trí mà đánh thắng được địch mới là phương pháp hay”.
Giọng nói nhỏ dần, khuôn mặt nam tử nảy sinh vẻ khó hiểu. Hắn làm việc xưa nay không bao giờ giải thích lý do với ai, hắn hiện tại là làm sao vậy? Đối với cử chỉ khác hoàn toàn với lúc bình thường này của mình, hắn cũng không khỏi ngạc nhiên. Chính ngọ mặt trời chói chang chiếu thẳng vào đầu.
Tả Phiên Nhân có chút giật mình mở lớn mắt, thực là ngoài ý muốn của chính mình vẫn là có được một cái đáp án, bởi vì hắn thoạt nhìn, hoàn toàn không phải loại người có lòng kiên nhẫn giải thích hành đ
động của chính mình cho người khác. Đúng rồi nàng nhớ ra mình còn chưa có cảm tạ người ta đã cứu mạng.
Ngay lập tức, Tả Phiên Nhân vội vàng hướng hắn khom người rất cung kính, ” Thật sự là thực cảm kích tiên sinh ra tay cứu mạng chỉ …….” Còn chưa kịp biểu đạt đầy đủ thành ý muốn cảm tạ của mình, đã bị người trước mắt giơ tay ngăn ngay lại.
“Ta không phải giáo thư”. Hắn nhíu hết cả mày lại, đây là lần đầu tiên có người xem hắn thành phu tử * (thầy giáo), hắn ngạc nhiên hết sức, hắn tuy chẳng phải loại lỗ mãng thô bỉ vũ phu, cả người hắn từ trên xuống dưới một chút cũng không có tia nhã tục mang hơi thở văn nhân, nữ nhân này chẳng lẽ nhận sai? Hơn nữa vì cái gì mà động tác của nàng lại cổ quái như thế? Phương thức hành lễ của môn nhân này là ở đâu ra?
“A! Thực xin lỗi” Nàng lại sơ sót một lần nữa. Thật sự là không có biện pháp, nàng chính là không biết đổi cách xưng hô như thế nào, cái này, nàng nên gọi hắn là cái gì đây? Ân? Vị công tử này, vị thiếu gia này, đại hiệp, kiếm sĩ vẫn là……
Thấy vẻ mặt nàng ảo não, tựa hồ như chỉ vì chưa kịp nghĩ ra cách xưng hô với hắn thế nào mà trở nên đau đầu nhức óc. Nữ nhân chính là ngu xuẩn, “Lãnh Hạo Thiên”. Cho dù là có phải nói ra tên của mình trước, hắn vẫn muốn tự bản thân nói ra, bản thân hắn luôn tràn đầy khí phách nam nhi.
“Xin hỏi…..” Nàng tuy có chút đắn đo, nhưng vẫ...

