Cho nên nàng còn ngây thơ hi vọng rằng một ngày kia Phượng Kỳ sẽ bị mình làm cho động lòng, chia sẻ ưu phiền cho Hoàng Thượng lần nữa. Nàng không ngờ, Đột Quyến lại phái người đi ám sát Hoàng Thượng, khiến cha nàng vì bảo vệ Hoàng Thượng mà nguy hiểm tới tính mạng
“Ta mặc kệ, nếu nàng đã đồng ý làm nữ nhân của Phượng Kỳ ta, chuyện hồi kinh
ta vạn vạn không cho phép nàng”
Hắn cũng biết mình yêu cầu thế là vô cùng hà khắc với nàng nhưng nếu đồng ý cho nàng hồi kinh thì hắn không thể làm được. Về mặt tình cảm hắn luôn có tư tưởng bá đạo và ham muốn giữ lấy cực mạnh, tuyệt đối không cho phép người quan trọng nhất trong lòng hắn mạo hiểm hồi kinh
Tình hình hiện nay của Đột Quyến và Uyên Quốc hắn làm sao lại không biết
Nhưng nếu muốn hắn lại dốc sức vì triều đình thì đó là chuyện hắn tuyệt đối không thể làm được
Truyện phàm trần tục thế, đấu tranh quyền lực, hắn không bao giờ muốn quan tâm đến nữa. Hắn chỉ muốn cùng nữ nhân hắn yêu mến sống cuộc sống thế ngoại đào nguyên trên đảo Thần Tiên
Thấy Cửu Ngân trong lòng nhớ thương gia quyến mà nước mắt chực rơi xuống, lòng hắn đau như đao cắt, nhưng một khi gật đầu đồng ý hậu quả thế nào hắn cũng đã dự đoán được
“Cửu Ngân, ngự y trong cung có y thuật vô cùng cao minh nhất định có thể cứu sống cha nàng, lại nói dù bây giờ nàng trở về cũng không thể giải quyết bất cứ việc gì. Hơn nữa cha nàng không chỉ có một mình nữ nhi là nàng, bên cạnh còn có đại huynh và nhị tỷ của nàng, bọn họ sẽ hết lòng chăm sóc cha nàng”
Nói xong, Phương Kỳ ôm nàng dịu dàng an ủi:
“Nàng chớ giận, cùng lắm thì ta phái người đi kinh thành thăm dò tin tức, có bất kỳ chuyện gì xảy ra ta sẽ nói cho nàng biết đầu tiên, có được hay không?”
Trên mặt Đoạn Cửu Ngân hiện lên vẻ tuyệt vọng:
“Thì ra hiểu nhau, gần nhau mà chàng luôn nói là như vậy? Phượng Kỳ, người đó là phụ thân của ta, chàng có biết phụ tử liên tâm? Chàng có biết máu mủ tình thân? Chàng có biết… nếu cha ta thật sự có việc không hay xảy ra, ta lại không có ở bên cạnh người, là nữ nhi của người, ta sẽ có tâm trạng như thế nào?
Phượng Kỳ bị nàng nói đến hồ đồ không thể phản bác được, không khí giữa hai người nhất thời trở nên nặng nề.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, tâm ý luân chuyển nghĩ tới sự đau khổ mà nàng đang phải chịu đựng, rồi lại ích kỉ không muốn để nàng hồi kinh.
Đoạn Cửu Ngân khe khẽ mở mắt, đáy mắt nàng lóe lên bi thương:
“Nếu người cảm thấy cho phép ta hồi kinh là làm khó cho người, Phượng Kỳ, ta không miễn cưỡng.”
Nàng quay người rời đi. Trong nháy mắt, Phượng Kỳ cố gắng nắm lấy cổ tay của nàng.
Hắn chỉ muốn dùng phương thức nguyên thủy nhất, cố chấp nhất, bá đạo giữ lấy và bảo hộ người hắn yêu thương, như vậy thì có lỗi gì? Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng cô đơn của nàng, hắn không hề cảm thấy thoải mái.
“Kỳ thiếu…” Không biết qua bao lâu, sau lưng hắn truyền tới thanh âm của Việt Phong: “Ta vừa thấy Đoàn cô nương rất đau lòng rời khỏi nơi này, các người … chẳng lẽ lại có hiểu lầm gì?”
Phượng Kỳ không xoay người, mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ: “Không có hiểu lầm gì, có lẽ qua một thời gian sẽ tốt hơn.”
Việt Phong cười nhẹ giống như thường ngày, tay phe phẩy quạt: “Mặc dù ta biết rõ không thể can thiệp vào quyết định của người, nhưng đổi lại góc độ suy nghĩ một chút. Lúc này tâm trạng của Đoàn cô nương cũng rất đau khổ, suy bụng ta ra bụng người, ta tin Kỳ thiếu có thể hiểu.”
Hắn không phải là người nhiều chuyện, nhưng bên trong phủ không biết người nào thả ra tin tức: Phụ thân Đoạn Cửu Ngân xả thân bảo vệ Hoàng Thượng suýt nữa mất mạng, hiện tại không biết khi nào sẽ cưỡi hạc về trời.
Nói xong lời nên nói, hắn lui xuống để Kỳ thiếu suy ngẫm một mình.
Bất tri bất giác đã tới đêm khuya, khi Phượng Kỳ rời khỏi thư phòng về phòng ngủ thì nhìn thấy gian phòng của nàng vẫn sáng rực ánh nến.
Lông mày cau lại, hắn yên lặng đẩy cửa vào.
Chỉ thấy Đoạn Cửu Ngân gục xuống bàn ngủ say sưa, nơi khóe mắt vẫn còn đọng lại vài giọt lệ. Trong chớp mắt sự kiên trì của hắn đã bị những giọt nước mắt ấy cuốn trôi. Hắn nhẹ nhàng bước đến bên nàng, lấy ra khăn lụa trắng mềm mại, khẽ khàng lau đi những giọt lệ làm cho hắn đau lòng.
Tuy hắn đã rất nhẹ nhàng nhưng cũng khiến nàng giật mình: “Ưm…”
Nhìn kỹ, hắn mới phát hiện mí mắt nàng sưng đỏ, hiển nhiên là nàng đã khóc rất rất đau lòng.
Mặc dù hắn đã cẩn thận ôm lấy, vẫn khiến nàng thức tỉnh: “Phượng Kỳ…”
Hắn ôm nàng đi về phía giường, động tác êm ái đặt nàng lên giường , giúp nàng cởi giày và áo khoác, kéo chăn qua, bọc nàng trong chăn bông ấm áp.
Những hành động dịu dàng liên tiếp khiến Đoạn Cửu Ngân không biết phải đối mặt như thế nào. Nàng biết hắn quan tâm tới nàng, biết hắn thương nàng, cưng chiều nàng. Lại nghĩ tới phụ thân hiện tại sống chết chưa biết, nghĩ đến lời thỉnh cầu của nàng xin hắn cho phép nàng hồi kinh, hắn cự tuyệt lạnh lùng, lòng nàng vẫn còn khó chịu vài phần
“Cửu Ngân…”
Hai tay trong chăn đột nhiên bị nắm nhẹ, nàng vẫn quay mặt đi, mắt khép hờ, giả như không nghe thấy tiếng gọi của hắn.
“Ta hiểu nàng rất lo lắng cho thương thế của cha nàng, ta cũng biết rõ nếu như ta dùng sức mạnh bắt nàng ở lại, nàng quyết sẽ không cự tuyệt. Nhưng ta không muốn nàng hận ta, bởi vì hạnh phúc do cưỡng đoạt mà có, sẽ chỉ làm hai người đồng thời rơi vào vực sâu của sự đau khổ.”
Thấy nàng vẫn nhắm mắt không nói, Phượng Kỳ nắm thật chặt tay của nàng giống như đang hạ xuống quyết tâm, trầm giọng nói: “Nếu như… nếu như nàng thật sự muốn lập tức trở lại kinh thành, ta để nàng đi!”
Đang giả vờ ngủ, đột nhiên nghe thấy lời này, Đoạn Cửu Ngân mở to hai mắt nhìn về phía hắn. Thấy trong mắt hắn lóe lên tia đau đớn thì trái tim căng cứng: “Phượng Kỳ…”
Ngón trỏ nhẹ nhàng đặt lên môi nàng, hắn nhìn nàng cười cười: “Cái gì cũng không cần nói, tối nay ở bên ta, ngày mai ta sẽ an bài cho người hộ tống nàng hồi kinh.”
Hắn cúi người, hôn nàng tới tê liệt đôi môi. Đoạn Cửu Ngân thấy hắn rốt cuộc chịu thỏa hiệp nước mắt liền không thể khống chế nhẹ nhàng rơi xuống:
“Phượng Kỳ, ta rất xin lỗi vì phải rời đi vào lúc này… người chờ ta, chờ ta tận mắt thấy cha bình an vô sự, ta nhất định sẽ trở về tìm người.”
Mấy ngày kế tiếp, dọc đường đi cũng bình an vô sự. Chỉ là qua những tiếp xúc hàng ngày, Đoạn Cửu Ngân lại phát hiện Phượng Cửu có tính khí và thói quen mấy phần giống Phượng Kỳ.
Buổi tối hai người cùng dùng bữa, Đoạn Cửu Ngân cũng không phải là người nhiều lời, Phượng Cửu lại càng không. Ngoài mặt hắn nhìn rất lạnh lùng nhưng trong lời nói lại lộ ra ý tứ hài hước:
“Lần này Kỳ thiếu không tự mình đưa Đoạn cô nương hồi kinh, Đoạn cô nương trong lòng có phải không thoải mái?”...

