đã nói gì với cô?” Tư Nguyên chỉ lắc đầu, “Hình như nói là thời tiết không tồi” Tỉnh Thành biết Tư Nguyên không muốn nói nên tạm thời không hỏi nữa. Tư Nguyên không muốn ở bệnh viện, kiên quyết đòi về nhà, Tỉnh Thành nói: “Không được, xuất viện thì không sao, nhưng sau khi ra viện phải về nhà tôi ở để có người chăm sóc! Đầu của cô bị thương nặng, bây giờ vẫn cần theo dõi!” Tư Nguyên sờ lớp băng trên đầu mình nói: “Băng như thế này tôi thấy không quen!” Lúc hai người đang tranh luận có cần xuất viện không, sau khi xuất viện ở đâu, Chu Lập Đông và Hoắc công tử đến. Hoắc công tử nhìn Tư Nguyên, “Khỏe thật rồi sao? Không còn di chứng gì chứ?” Tư Nguyên chỉ cười. Chu Lập Đông không bước lại quá gần, chỉ mỉm cười với Hác Tư Nguyên, Tư Nguyên quay mặt đi, nhìn Tỉnh Thành rồi nói: “Sư huynh, ở nhà anh có thu tiền thuê phòng không?” Hoắc công tử nhìn Tư Nguyên, “Không phải đầu cô bị làm sao rồi chứ? Sao có thể đến nhà cậu ấy ở được?” Tỉnh Thành đẩy Hoắc Yên Phi, “Đừng phá rối, mình nói để Tư Nguyên ở nhà mẹ mình để có người chăm sóc!” Hoắc công tử nghe vậy mới gật đầu: “Ồ, hóa ra là như thế!” Chu Lập Đông chỉ cười hiền lành, không nói câu nào, nhưng Tư Nguyên chỉ nhìn cũng biết trong lòng anh buồn bã đến mức nào, lòng cô cũng cảm thấy đau nhói, tuy nhiên, chỉ trong một giây đồng hồ, sau đó cô hạ quyết tâm, cho dù như thế nào cô cũng không quay lại con đường cũ nữa! Cô chủ động cầm tay Tỉnh Thành, “Sư huynh, chúng ta đi dạo một lát bỗng nhiên tôi cảm thấy hơi tù túng!” Tỉnh Thành ngạc nhiên nhưng trong lòng cảm thấy vui mừng, kéo cô bước ra ngoài. Bệnh viện xã không có nhiều người như ở thành phố nên khá thoáng đẵng. Đang mùa hoa nở, màu vàng của hoa rạng ngời dưới ánh nắng mặt trời. Tư Nguyên cùng Tỉnh Thành tìm một khoảng trống rồi dừng lại: “Đầu tôi bị thương, nhìn thấy nhiều người là cảm thấy rối tung!” Tỉnh Thành âu yếm nhìn cô, “Cô nói có thật không? Lúc Lập Đông và Yến Phi chưa đến, nói thế nào cô cũng không chịu ra ngoài vận động!” “Mấy hôm đó toàn thân đau nhức!” Tư Nguyên cười nói. Tỉnh Thành kéo cô rồi chân thành hỏi: “Gặp Lập Đông vẫn khiến cô cảm thấy không tự nhiên sao?” Nhìn thấy ánh mắt dường như đã hiểu rõ tất cả của Tỉnh Thành, Tư Nguyên cũng không phủ nhận. “Sư huynh anh đã từng yêu thật sự người nào chưa? Tình yêu giống như nước đã đổ đi, dù biết là sai lầm nhưng khó mà thu lại được” Tỉnh Thành nắm lấy tay cô, bàn tay mềm mại nhưng lạnh giá, trong lòng anh đầy cảm giác yêu thương. “Chính vì đã yêu nên mới hiểu được cảm xúc của cô! Tư Nguyên, tôi hiểu được sự giằng xé trong tâm hồn cô! Nếu tình cảm có thể do mình quyết định thì sẽ không còn là tình cảm nữa!” “Nếu anh vẫn yêu con người ngốc nghếch đó, cho dù anh biết cô ấy yêu người khác, anh vẫn yêu cô ấy. Hay là anh thử làm cho cô ấy yêu anh! Anh có đồng ý không, sư huynh!” Rõ ràng Tỉnh Thành không dám tin vào niềm vui bất ngờ này. “Hãy gọi anh là Tỉnh Thành, anh thích em gọi anh là Tỉnh Thành!” Anh đặt tay lên vai cô, “Em đã hạ quyết tâm chưa? Em có biết anh đã đợi bao lâu rồi không? Đợi đến mức vô cùng lo lắng! Anh thật sự lo sợ em sẽ thờ ơ tình cảm của anh để tìm về với khoảng trời xưa!” Tỉnh Thành ôm chặt lấy Tư Nguyên. Cô dựa đầu lên vai anh, cố gắng tưởng tượng đến những điều tốt đẹp khi yêu anh, mặc dù trong đầu cô vẫn hiện lên một hình ảnh khác, nhưng cô đang cố gắng quên lãng, thật sự cô đã hạ quyết tâm, cho dù như thế nào, cô cũng không quay đầu lại. Qua cửa sổ, Chu Lập Đông nhìn thấy Tư Nguyên và Tỉnh Thành ôm nhau. Thật ra, ánh mắt của anh luôn dõi theo cô, từng phút, từng giây! Anh nhìn thấy rõ ràng từng động tác, từng thái độ của cô! Hoắc công tử cũng nhìn thấy, trợn tròn mắt ngạc nhiên, “Tỉnh Thành đang làm cái quỷ gì thế? Chu Lập Đông nói: “Chúng ta nên đi thôi, muộn quá sẽ bị tắc đường!” Tổ Kế nghe tin Tư Nguyên đến ở nhà Tỉnh Thành, suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Tư Nguyên, cậu ngã nên ngốc rồi sao? Sao có thể đến nhà Tỉnh Thành ở được?” “Tỉnh Thành yêu cầu!” Tư Nguyên giải thích, “Anh ấy lo mình có điều gì đó không ổn, còn có người chăm sóc!” “Cậu mấy tuổi? Cậu ba mươi tuổi, không phải ba tuổi! Cậu không thể tự chăm sóc mình sao? Nếu không được, đến nhà mình! Tỉnh Thành là người như thế nào? Thời đại học đã nổi tiếng là công tử đào hoa khắp trường, cậu không cảnh giác sao?” “Không giống như cậu nghĩ!” Tư Nguyên cố gắng nói giúp Tỉnh Thành, “Anh ấy muốn mình về ở với mẹ anh ấy, anh ấy ở riêng!” Nghe thấy vậy, Tổ Kế mới bình tĩnh hơn một chút, “Thật sự không được, cậu ở nhà mình! Dù sao người ta cũng là người ngoài!” Tư Nguyên ngập ngừng một lúc rồi nói: “Mình định hẹn hò với Tỉnh Thành!” Tổ Kê bị sốc, “Hác Tư Nguyên, cậu đã suy nghĩ rõ ràng chưa?” Khóe mắt Tư Nguyên hơi đỏ, “Ừ, nghĩ rõ ràng rồi! Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc! Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa, mình cần bắt đầu một cuộc sống mới.” Nhưng là kết thúc hay là số phận¹? Tư Nguyên đến ở nhà Tỉnh Thành, bà Tỉnh rất vui, từ khi con gái lấy chồng, con trai chuyển ra ngoài ở trong nhà ít người trẻ tuổi ra vào, bỗng nhiên có một cô gái xinh đẹp đến ở cùng và có thể sẽ trở thành con dâu tương lai của mình nên bà Tỉnh tự nhiên cảm thấy trong lòng mừng rỡ. Tư Nguyên là một cô gái luôn khiến mọi người yêu quý, nho nhã, hiểu biết, nói chuyện với bà Tỉnh rất hợp. Bà Tỉnh rất thích Tư Nguyên, “Mau tổ chức đám cưới để bầu bạn với bác!” Tư Nguyên cười nói: “Cháu và Tinh Thành vừa hẹn hò, như thế thì nhanh quá!” Bà Tỉnh mong sớm có cháu bế liền nói: “Không nhanh, không nhanh! Đợi con trai kết hôn, bác đã đợi bảy tám năm rồi!” Tư Nguyên thành thật nói: “Cháu và Tỉnh Thành chưa nghĩ đến chuyện kết hôn!” Bà Tỉnh hơi thất vọng, cầm tay Tư Nguyên: “Vậy bác sẽ đợi,...