Chương 12: Cô không còn thuộc về anh nữa. Danh lợi đến từ anh, hoàn toàn dựa vào anh. Những đau thương hoàn toàn thuộc về em, khi em coi nó như tặng phẩm, dành cho anh, anh lấy tấm lòng tốt bụng của anh để cảm ơn em. – Tagore – Thật ra, Tư Nguyên nhìn thấy vết máu trên người Chu Lập Đông, cô cảm thấy đau như vết cắt trên chính cơ thể mình nhưng cô không thể chạy đến lau vết thương cho anh giống như với Tinh Thành. Cô chỉ có thể ở bên Tinh Thành, giả vờ như không nhin thấy Chu Lập Đông và Hoắc công tử. Tư Nguyên không muốn quay đầu lại, con đường đã qua có quá nhiều bùn đất và gập ghềnh, tạo cho cô thói quen luôn tiến về phía trước, để mặc cho Tinh Thành cầm tay dắt đi mà không quay đầu nhìn lại. Nếu lúc nào đó cô có thể quay đầu lại, chắc chắn cô sẽ nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Chu Lập Đông. Nếu cô nhìn thấy sự tuyệt vọng đó, liệu sự thương xót trong lòng cô có đủ để cô buông tay Tinh Thành và quay lại bên Chu Lập Đông. Tuy nhiền tất cả đều chỉ là nếu như! Sự tuyệt vọng trong giây lát biến thành hy vọng không thể kìm nén! Giống như một đống than, bị gió thổi sẽ tạt bay hết lửa, nhưng khi gió ngừng, một ngọn lửa mới sẽ bùng cháy. Tinh Thành về nhà Tư Nguyên, gột sạch quần áo bị bẩn rồi không muốn về. Tư Nguyên giúc mãi nhưng anh không nghe, cô đành ra lệnh: “Muộn rồi, anh nên về nhà nghỉ ngơi!” Tinh Thành tuỳ tiện nằm trên chiếc giường nhỏ của Tư Nguyên, “Anh không muốn động cựa nữa, để anh ở lại chỗ em một đêm!” Tư Nguyên lắc đầu, “Chúng ta đã qua tuổi có thể tụ tập rồi.” Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Tư Nguyên, Tinh Thành muốn nói gì đó rồi lại thôi, “Được rồi, anh đi!” Tư Nguyên tiễn anh ra ngoài, chủ động hôn nhẹ lên trên trán anh, nhẹ nhàng chúc anh ngủ ngon! Tinh Thành ngạc nhiên đứng đó suốt một phút, xoa lên chỗ cô hôn trên trán, nhớ lại sự dịu dàng và ấm áp của cô. “Đây là lần đầu tiên em chủ động hôn anh.” Tinh Thành vui mừng.. Nhìn thấy nụ cười vui vẻ trong đáy mắt của Tinh Thành, Tư Nguyên cúi đầu chỉnh lại tay áo rồi bối rối nói: “Anh phải về rồi.” Tinh Thành vẫn đắm chìm trong sự dịu dàng của Tư Nguyên, thấy cô nói vậy mới lưu luyến nói: “Chắc chắn về anh sẽ không ngủ được, hay là để anh ở lại đây một lát!” “Anh mau về nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi làm!” Tư Nguyên đẩy anh quay về phía cầu thang. Tiễn Tinh Thành về, Tư Nguyên mệt mỏi dựa người lên ghế sô pha, đầu óc trống rỗng. Trên ti vi vẫn đang chiếu chương trình mà cô yêu thích những cô không còn cảm thấy hứng thú, cô chỉ cảm thấy căn phòng yên lặng đến đáng sợ. ép mình không nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra tối nay, nhưng trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh khắp người đầy máu của Chu Lập Đông, cô thở dài một tiếng rồi vùi đầu vào gối. “Nếu chưa bao giờ biết anh thì tốt biết bao!” Cô tự nói với chính mình. Mỗi người trong đời đều có một người không thể quên. Hoắc công tử đưa Chu Lập Đông về nhà, cánh tay bị thương nên không lái được xe. Trước khi đi, Hoắc công tử dặn Chu Lập Đông nên nghỉ ngơi sớm. Anh tắm bằng nước lạnh để tình táo hơn. Lúc bình tĩnh trở lại, nỗi nhớ trong lòng anh càng lúc càng mãnh liệt. “Tư Nguyên!” Anh không ngủ được, trong đầu anh chỉ hiện lên tên của cô. Ngực anh càng lúc càng nóng, dường như có một thứ gì đó đang chảy bên trong. Anh cầm điện thoại, mơ hồ gọi cho số điện thoại mà anh đã nhớ trong lòng, trước đây, anh cũng ấn những con số đó giữa đêm vắng, nghe thấy tiếng trả lời máy móc truyền lại trong điện thoại: “Số điện thoại quý khách đang gọi đã tắt máy!” Sau đó, anh thở dài thất vọng, anh nói vào điện thoại những nỗi nhớ sâu kín trong lòng mình và những...

