Một Tiểu Võ trưởng thành…..
“Chỉ có kì giao phối mới có thể sinh ra hormone sao?” Anh nhìn thẳng vài cô, ánh mắt từ mắt cô chuyển tới đôi môi.
“Đúng vậy…… Bình thường…… Động vật…… Đều như vậy……” Cô có chút run rẩy, dưới cái nhìn chăm chú của anh hô hấp của cô dần trở nên dồn dập.
“Nhưng con người dường như không có kì giao phối, chỉ cần muốn, cảm thấy thích thì lúc nào cũng có thể giao phối.” Anh nói xong, chậm rãi tới gần cô.
Cô trợn tròn mắt, không thể nhúc nhích, lý trí nói cô mau tránh ra nhưng trong tiềm thức dường rất muốn thử xem nếu bất động thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Hơi thở của anh càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, cô ngẩn ngơ nhìn anh, nín thở, không dám hô hấp.
Khi cô cho rằng anh sẽ hôn cô, anh lại đột nhiên ngừng lại.
Môi hai người chỉ cách nhau không đến một cm.
“Ha ha! Cô đang hy vọng cái gì sao? Cao Lục?” Anh nheo mắt, nở nụ cười tà ác.
Cảm giác mê muội tan biến trong chớp mắt, cô sửng sốt một giây, nhảy bật về sau lao ra cửa, bối rối vò tóc.
“Cái gì? Nào có? Tôi chỉ là…… Tôi chỉ là…… Tôi rõ ràng đang giải thích cho anh…… Cái…… Kì giao phối……” Cô lắp bắp nói nhưng vừa nói đến ba chữ “Kì giao phối” nhạy cảm này lại ảo não muốn tự cắn đứt lưỡi mình.
Aaaa! Sao lại nói đến đề này? Cô thật đúng là ngu ngốc.
“Đúng vậy, chúng ta đang thảo luận kì giao phối, nhưng cô lại hiểu sai.” Anh cười nhạo nói.
“Tôi…… Tôi nào có hiểu sai? Là anh…… Là anh cứ tiến sát lại……” Cô lắp bắp giải thích, khuôn mặt đỏ ửng.
“Cứ cho là tôi tiến sát lại đi, thế sao cô không tránh?” Anh nhíu mày.
“Tôi……” Cô á khẩu không trả lời được.
“Vừa rồi tim cô đập rất nhanh, đúng không? Đây là tác dụng kích thích khi động tình, con người là như vậy, chỉ cần cảm giác được sẽ muốn giao phối.” Anh châm chọc nói.
“Làm ơn đi! Tim tôi đâu có đập nhanh, cũng không muốn giao phối với anh!” Cô đỏ mặt lớn tiếng thanh minh.
“Không có sao?” Anh nhếch môi.
“Đương nhiên không! Tôi cũng đâu có bị điên, sao lại muốn…… làm chuyện đó với loại người như anh……” Cô thốt ra.
Loại người như anh? Anh hơi trầm xuống, bỗng đứng dậy đi về phía cô.
Cao Lục kinh hãi, xoay người định mở cửa chạy trốn, nhưng tay anh dùng sức đè lên cửa, không cho cô mở. Cô vội vàng chuyển sang bên kia, nhưng anh lại vươn tay kia ngăn cản cô, nhốt cô giữa hai tay anh.
Cô ngạc nhiên, tình huống này thật quen quá? Lần trước là bị Tiểu Võ, lần này đổi thành anh……
“Anh anh anh…… Muốn làm gì?” Cô ngẩng đầu trừng anh, sợ hãi mắng.
“Tôi là loại người gì?” Anh tiến tới gần cô, lạnh lùng hỏi.
“Tránh ra……” Cô dùng hai tay đẩy anh.
“Nói! Tôi là loại người thế nào?” Anh cầm lấy hai cổ tay cô, nhất quyết muốn hỏi cho ra nhẽ.
“Anh……” Cô bị dồn ép, nóng nảy mắng:“Anh bị làm sao vậy? Anh mới bảy tuổi à? Sao lại ngây thơ y như Tiểu Võ vậy……”
Bảy tuổi……
Hai chữ này không hiểu sao lại khiến anh đau đớn, cơn tức nháy mắt bùng lên, toàn bộ dục vọng bị đè nén từ lúc nãy phá tan giới hạn phòng ngự.
Anh cúi đầu xuống, nhanh chóng hôn lên môi cô, vừa gấp gáp vừa mạnh mẽ.
Cô kinh ngạc sững sờ.
Anh…… Anh anh anh……
Đầu cô trống rỗng, hoàn toàn không nghĩ được gì.
Nam Cung Thần Võ cường hôn tràn ngập lửa giận cùng dục hỏa. Anh cắn mút cánh môi non mềm trơn ướt của cô, chỉ muốn cho cô biết một đứa bé bảy tuổi tiểu sẽ không hôn như vậy.
Cho nên anh không phải bảy tuổi!
Anh là một người đàn ông hai mươi bảy tuổi bình thường!
Cô bị sự kích động của anh làm cho hoảng sợ, đặc biệt là lúc đầu lưỡi anh đưa vào trong miệng cô bừa bãi trêu chọc cô hoàn hồn. Nhưng cô không thể trốn thoát, hơi thở nóng rực đó, công kích mạnh mẽ đó, không cho phép cô kháng cự, cũng làm cho người không có kinh nghiệm hôn như cô khó có thể chống đỡ.
Anh đặt cô lên cửa, môi lưỡi đói khát tàn sát bừa bãi trong miệng cô. Anh bao trọn lấy cánh môi cô, mút vào, hôn cô đến mức toàn thân tê dại, hôn đến trời đất quay cuồng, chân cô mềm nhũn choáng váng hoa mắt……
Bốn cánh môi chặt chẽ quấn lấy nhau. Sự mềm mại run rẩy của cô giống như cây hoa anh túc, hại anh chìm vào ma chướng tình dục, tự chế lúc trước sớm không cánh mà bay, hiện giờ anh chỉ muốn chiếm lấy cô, ăn cô vào bụng……
Không biết qua bao lâu, lúc tay anh tự nhiên luồn vào trong áo cô vuốt ve bộ ngực của cô thì tiếng di động bỗng vang lên đánh thức bọn họ khỏi nụ hôn kích thích cuồng nhiệt này. Thân thể anh run lên, giống như bị điện giật xoay người buông cô ra, sau đó tức giận gắt gỏng mắt:“Đi ra ngoài!”
Cô ngẩn ra, không ngừng thở, chưa thể thích ứng với sự thay đổi của anh.
“Tôi bảo cô đi ra ngoài!” Anh lớn tiếng rít gào.
Cô hít vào một hơi, tay run rẩy chống lên cửa, chạy ra khỏi thư phòng.
Anh đứng lặng trong phòng một lúc lâu, cho đến khi dục vọng toàn thân hạ xuống, cho đến khi nhịp tim mất tiết tấu trở về bình tĩnh mới ảo não khẽ chửi một tiếng. Anh vung tay gạt hết toàn bộ đống giấy tờ trên bàn xuống đất.
Thật sự là điên rồi!
Không nên như vậy.
Trong thời gian hữu hạn của anh, khi còn chưa xác định tinh trùng của anh có dị biến hay không, anh chỉ nên lên giường với một người phụ nữ anh không có tình cảm, để cô ta mang thai. Như vậy, dù có tình huống gì xảy ra, dù là người phụ nữ hay đứa bé đều dễ dàng giải quyết hơn nhiều.
Cho nên, anh không cần thứ tình yêu chết tiệt này.
Cũng bởi vậy anh không muốn Cao Lục.
Anh có quá nhiều cảm giác đối với cô, quá mức để ý, quá nhiều tình cảm.
Mà những thứ này tương lai đều sẽ là phiền toái, là ràng buộc không cần thiết.
Đây là lý do anh lo lắng……
Bởi vì anh sợ đến lúc đó, anh sẽ không ra tay được.
Cao Lục ôm môi mình, ngẩn ngơ.
Cô đã thất thần ngồi phòng nghiên cứu của mình như vậy hết cả buổi chiều, trong đầu lại chỉ nghĩ đến cảnh tượng nóng bỏng buổi sáng……
Nụ hôn kịch liệt cuồng bạo của Nam Cung Thần Võ, cảm giác đôi môi anh, nhiệt độ đầu lưỡi anh, còn có hơi thở nóng bỏng của anh.
Có lẽ là vì rất kinh ngạc, rất đột nhiên, tim cô vẫn đập loạn nhịp từ đó đến giờ, hồn cô cũng vẫn treo ngược cành cây, không thể rơi xuống đất.
Vì sao anh lại hôn cô?
Không phải anh rất ghét cô sao?
Một người đàn ông sẽ hôn người phụ nữ anh ta ghét sao? Không thể nào! Nhưng nói anh thích cô, cô lại cảm thấy không có khả năng……
Người đàn ông tự phụ cuồng vọng lại đẹp trai như vậy làm sao có thể để ý đến một người phụ nữ lớn hơn anh hai tuổi?
Mà cô……
Khi đó vì sao cô không giãy dụa né ra? Vì sao cứ để anh hôn đến mức…… say mê?
Cô bị ngu ngốc sao? Hay là…… là không biết từ lúc nào cô đã ……Nam Cung Thần Võ……
“Không được!” Cô xoay mình kêu to, nhưng vừa kêu, chính cô cũng dọa nhảy dựng, sửng sốt.
Ơ, cô kêu lớn tiếng như vậy làm gì? Cô đang lo sợ cái gì?
Khó hiểu đè lên ngực mình, cô phát hiện ngoại trừ tim đập nhanh thì phần nhiều là hoảng hốt còn lại là sự sợ hãi khó hiểu……
Sợ cái gì?
Cô suy nghĩ một chút, đột nhiên cảm thấy hoang mang đối với sự bất an đột nhiên dâng lên trong lòng.
Dường như có cái gì mơ hồ lại không bắt được giấu ở tầng sâu nhất trong linh hồn cô.
“Giáo sư, cô gọi em sao?” Trợ lý Suzie đẩy cửa ra hỏi.
Cô vội vã lắc đầu, mỉm cười:“Không có không có.”
“Số liệu cô cần em đều đã sắp xếp lại gửi vào máy tính của cô, cô xem một chút.” Suzie nói.
“Hả? Cô bảo em làm số liệu gì sao?” Cô sửng sốt.
“Có ạ, lúc trước người đàn ông tên Khốc Khắc kia nói là cô bảo anh ta mang một ít tóc và tế bào để kiểm tra. Hình như tên ‘Tiểu Võ’, còn nói rõ là làm xong trực tiếp chuyển kết quả đến tập đoàn Nam Cung cho cô.”
“Tiểu Võ?” Cô ngạc nhiên. Tiểu quỷ kia lại dám giấu cô lén lút tới làm kiểu tra?
“Em nghĩ cô đã đến đây thì trực tiếp gửi kết quả cho cô thì hơn.”
“À…… Ừ, cũng tốt, cám ơn em, vất vả rồi.” Cô gật gật đầu.
“Cô có khỏe không? Nhìn cô có vẻ mệt mỏi!” Suzie nhìn cô.
“Có sao?” Cô ngẩn ra.
“Đừng để bệnh như lần trước, đến lúc đó lại nghỉ dài hạn một tháng.” Suzie lo lắng.
“Cô không bị bệnh, cô rất ổn.” Cô cường điệu.
“A, chẳng lẽ là do ở cùng với trai đẹp nên không chống chịu được sức hấp dẫn, hàng đêm khó ngủ sao?” Suzie trêu cô.
“Em…… em đang nói linh tinh gì thế? Nhanh đi làm việc đi!” Cô lắp bắp khẽ gắt.
Suzie che miệng cười trộm, vội vàng trốn. Cô tức giận cầm vò tóc mình, không vui nói thầm:“Trai đẹp gì chứ? Chỉ là một thằng nhóc đáng ghét tính tình cổ quái! Cái gì cũng phải nghe lời anh ta, anh ta muốn như thế nào thì phải như thế, muốn hôn ai liền hôn, hôn xong lại hung dữ đuổi người ta đi, anh ta cho rằng anh ta là ai chứ?”
Nghĩ đến chuyện anh thô bạo đuổi cô đi, cô từ sợ hãi biến thành tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
“Sao khi đó mình lại ngoan ngoãn đi cơ chứ? Mình nên tát cho anh ta một phát mới đúng! Là bị cường hôn cơ mà! Khi đó mình phải mắng lại mới phải!”
Cô vừa vẫy tay vừa thở phì phì mở máy tính, xem tài liệu Suzie gửi đến.
“Cái tên khốn kiếp đó! Vậy mà mình còn giúp anh ta và em trai anh ta nghiên cứu tư liệu, mình đúng là đồ ngốc……” Nhìn chằm chằm số liệu và đồ hình trên màn hình, cô cằn nhằn. Nhưng khi cô chuẩn bị gửi cho Nam Cung Thần Võ, cô bỗng sửng sốt.
Ơ? Tập đồ phổ gien này…… Hình như rất giống Nam Cung Thần Võ……
Người khác có lẽ không nhìn ra, nhưng đây là hệ thống phân tích cô phát minh, mỗi ngày xem đồ phổ cô liếc mắt một cái có thể nhìn ra sự khác biệt. Mặc dù không hẳn là nhớ rõ tất cả đồ phổ gien của mọi người nhưng đồ phổ gien của Nam Cung Thần Võ rất đặc biệt, cho nên cô nhớ rất rõ.
Mà đồ phổ trước mắt này…… Sao tổng số đồ hình, đường cong lại không khác của Nam Cung Thần Võ lắm?
Dù là anh em, kể cả sinh đôi, ADN cũng sẽ có sự khác biệt! Huống hồ bọn họ còn hơn kém nhau hai mươi tuổi!
Cao Lục chau mày, lấy đồ phổ của Nam Cung Thần Võ từ trong đống hồ sơ. Sau khi so sánh, sắc mặt của cô chợt thay đổi.
Hoàn toàn giống nhau?
“Suzie! Suzie!” Cô đứng dậy chạy về phía phòng nghiên cứu.
Suzie kinh ngạc nhìn cô:“Sao vậy cô?”
“Em có gửi nhầm tư liệu không? Không phải em bảo gửi đồ phổ của ‘Tiểu Võ’ cho cô……”
“Đúng vậy! Là ‘Tiểu Võ’ đó!” Suzie nói.
“Chắc không?” Cô kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Trăm phần trăm. Làm sao vậy ạ?” Suzie ngạc nhiên nói.
“Không…… Không có gì.” Cô lắc đầu, Suzie không biết “Tiểu Võ” là một đứa bé mới bảy tuổi.
“Bộ dụng cụ của chúng ta vẫn vận hành bình thường chứ?”
“Rất bình thường ạ! Nhưng đồ phổ lần này có vài lần cũng xuất hiện kết quả sai khác rất lớn, thậm chí còn có đồ hình bảy tuổi và hai mươi bảy tuổi đồng thời xuất hiện.”
Bảy tuổi cùng hai mươi bảy tuổi? Tiểu Võ?...

