Tôi cười cười, sờ sờ đầu Tiêu Tiêu, ôn nhu hỏi: “Tiêu Tiêu đói bụng chưa? Tối nay để mẹ mời con ăn pizza nha, chịu không?”
Cola, cánh gà, pizza, đứa bé dù thông minh cách mấy cũng sẽ không cưỡng lại được sức hấp dẫn của mấy thứ này. Hôm nay vì dỗ Tiêu Tiêu tôi mới cho nó ăn, chứ bình thường tôi và Hân Ngôn đều cố gắng không cho Tiêu Tiêu đụng đến những đồ ăn không tốt cho cơ thể này.
“Thật không ạ?” Quả nhiên, hai mặt Tiêu Tiêu lập tức rực sáng, tràn đầy mong đợi nhìn Hân Ngôn.
“Đương nhiên là thật, chúng ta đi ngay bây giờ……”
Cứ như vậy, tôi kêu tài xế đổi hướng, chạy đến tiệm Pizza Hut gần đó.
Lúc chúng tôi đến, vẫn chưa tới 6 giờ, nên khách trong tiệm không nhiều, bất quá bỗng nhiên có một chiếc xe hơi sang trọng dừng trước tiệm, tài xế cung kính mở cửa cho chúng tôi, làm rất nhiều người dòm ngó. “Ba, sao bọn họ cứ nhìn chúng ta?” Tiêu Tiêu tò mò nhìn những người mải nhìn chúng tôi mà quên ăn.
“Ha ha, bởi vì Tiêu Tiêu của chúng ta thật đáng yêu.”
Xe hơi sang trọng không nói, vì lúc nãy tôi và Hân Ngôn đang làm việc thì bị gọi đến nhà trẻ, nên trên người vẫn đang mặc quần áo đi làm, hiển nhiên không giống như một nhà ba người đi ra ngoài ăn.
Tôi ôm Tiêu Tiêu đến góc trái yên tĩnh trong tiệm, nhân viện phục vụ nhanh chóng đưa thực đơn tới.
Tôi đẩy thực đơn tới trước mặt Tiêu Tiêu, để nó tùy ý chọn, Hân Ngôn hình như không vui liếc tôi một cái, trách tôi chiều Tiêu Tiêu quá, bất quá chắc là nhớ lại chuyện vừa rồi trên xe, vẫn không lên tiếng ngăn Tiêu Tiêu.
Cánh gà, khoai tây, salad, Pizza tôm, và cola kem lạnh, Tiêu Tiêu kêu tất cả những món nó thích, vẫn không quên chọn cho Hân Ngôn mỳ Ý và hồng trà.
Trừ lần lần ăn cơm tập thể trong chuyến đi Hàng Châu vừa rồi, đại khái đây là lần đầu tiên tôi và Hân Ngôn ngồi ăn cùng nhau sau ly hôn.
Nhìn em giống hệt hai năm trước săn sóc gắp thức ăn cho Tiêu Tiêu, thỉnh thoảng gắp vài miếng cho tôi, không khí thật hài hòa, đột nhiên tôi rất muốn ôm em vào lòng, nói cho em biết, tôi yêu em…….
Sóng gió nhà trẻ qua đi, rốt cuộc đến ngày quan trọng nhất trong năm đối với Tiêu Tiêu – sinh nhật.
Vì tôi đặc biệt yêu cầu, từ 1 tháng trước Tiêu Tiêu đã bắt đầu tự chuẩn bị cho tiệc sinh nhật của mình, Hân Ngôn, thím Quy, Tiểu Mộc, thậm chí cả Minh đều bị nó nhờ giúp đỡ làm này làm kia, không thể không nói từ nhỏ đứa bé này đã có tư chất lãnh đạo. Dĩ nhiên, một vài đối tác làm ăn cũng rối rít nói muốn đến chúc mừng Tiêu Tiêu, nhưng đều bị tôi cự tuyệt, tôi không hi vọng bữa tiệc sinh nhật này biến thành một bữa tiệc xã giao làm ăn.
Mặc dù tương lai một ngày nào đó, Tiêu Tiêu cũng sẽ phải đối mặt với những chuyện đó, nhưng hiện tại tôi cố gắng hết sức để cho nó một tuổi thơ đúng nghĩa.
Vào ngày sinh nhật Tiêu Tiêu, Hân Ngôn đến nhà tôi từ sáng sớm, vừa vào cửa liền bắt đầu giúp Tiêu Tiêu chuẩn bị thức ăn, bài trí này nọ, tiệc còn chưa bắt đầu, Hân Ngôn đã thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt tựa vào tường nghỉ.
Tôi nhìn không nổi nữa, đưa một ly nước trái cây cho em uống, “Nghỉ ngơi một lát đi! Còn lại để Tiêu Tiêu làm là được rồi!”
“Tiêu Tiêu còn nhỏ vậy, làm sao chuẩn bị tốt được? Không tới nửa tiếng nữa là khách đến rồi, tới lúc đó không xong thì sao?”
Hân Ngôn vẫn không an tâm, uống một hớp nước rồi vội vã muốn làm tiếp.
Ai ngờ, vừa bước một bước, đã lảo lảo cơ hồ ngã xuống, tôi vội vàng đưa tay đỡ, kéo em vào lòng tôi.
“Biết rõ mình mệt còn cậy mạnh?” tôi vừa quở trách vừa đỡ Hân Ngôn đến ghế sofa ngồi xuống. “Tôi không sao, chỉ hơi choáng váng xíu thôi.” Hân Ngôn dựa vào ghế uể oải nói, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Tiêu Tiêu bên kia.
“Mẹ!” Dường như Tiêu Tiêu cũng phát hiện Hân Ngôn không khỏe, vội vã chạy tới, “Ba, mẹ bị bệnh sao?”
“Mẹ không có…….”
Hân Ngôn vội giải thích, thậm chí muốn đứng lên tiếp tục làm, nhưng bị tôi ngăn lại.
“Mẹ hơi mệt một chút, chuyện còn lại Tiêu Tiêu tự làm, hoặc nhờ thím Quy giúp được không?”
“Dạ! Mẹ nghỉ ngơi thật tốt nha.” Tiêu Tiêu không có ý kiến gì với đề nghị của tôi, chạy nhanh tới chỗ thím Quy.
“Vũ Minh, tôi không sao, tôi có thể giúp, tôi…..” Hân Ngôn muốn đứng lên, nhưng thử 2 lần vẫn không thành công.
“Được rồi, em xem em yếu thế nào kìa!” Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán Hân Ngôn, lại thấy em đột nhiên lấy tay che dạ dày, “Sao vậy? Lại đau dạ dày à? Lúc sáng đã ăn gì chưa?”
“Lúc sáng….. Hơi buồn nôn, nên không ăn.”
“Ẩu quá! Biết mình có bệnh dạ dày còn không ăn?” Tôi không khỏi bắt đầu nổi nóng, người này đã làm mẹ nhiều năm vậy rồi còn không biết tự chăm sóc mình?
“Tôi…..” Em nhìn tôi một cái, cuối cùng không nói gì nữa, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Đừng ngủ ở đây, coi chừng lạnh.” Tôi ôm em lên lầu.
“Vũ Minh, thả tôi xuống!” Em giãy giụa, nhỏ giọng nói, “Chúng ta đã ly hôn, làm vậy người ta thấy không hay”
“Sợ cái gì, ở đây không có người ngoài.”
Tôi không để ý phản đối của em, tiếp tục ôm em vào phòng ngủ, thuận tiện bảo người làm chuẩn bị một ít điểm tâm nóng đưa lên.
10 giờ sáng, tiệc bắt đầu, Hân Ngôn còn đang ngủ say trên lầu.
Trong nhà náo nhiệt như cái chợ, trên bàn ở phòng khách chất đầy quà các bạn trong lớp tặng Tiêu Tiêu, món nào nhìn cũng xa xỉ. Ai, hiện tại đứa bé nhỏ vậy đã học ganh đua so sánh!
Tiêu Tiêu làm tốt nhiệm vụ của chủ bữa tiệc, bận rộn tiếp đón khách đến, có cô giáo dạy nó, thậm chí có cả hiệu trưởng trường mẫu giáo nữa.
Thằng bé này…… Nhỏ như vậy đã học được cách tạo quan hệ, nó thực sự ch...

