Các cổ đông đã nhận được tin, đến công ty từ sáng sớm. Sắp bắt đầu phiên giao dịch lại xảy ra chuyện này, mặt mỗi người đều âm u.
Bàn bạc xong việc lùi lại ngày bắt đầu giao dịch,và biện pháp khắc phục hậu quả. Vừa định nói tới vấn đề an toàn, thì đột nhiên Đinh Đang chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng, nói nhỏ bên tai tôi, “Chủ tịch, cảnh sát tới. Họ đang ở phòng làm việc của chủ tịch, nói chủ tịch và giám đốc Duy tới ngay lập tức. Xem ra……không hay….”
“Có chuyện gì sao?”
“Tôi hỏi, nhưng họ không chịu nói, xe họ dừng ở cửa sau.” Đinh Đang lo lắng nói, tôi cũng có dự cảm xấu. Bất quá hình như quá nhanh rồi.
Bàn giao ngắn gọn một chút, tôi và Duy An đứng dậy ra ngoài, nhất thời mọi người xôn xao bàn tán.
Vừa vào cửa liền thấy Đỗ Man Khanh mặc cảnh phục đứng đó, bên cạnh còn hai cảnh sát trẻ tuổi khác. Cậu ta là bạn học cấp ba của tôi, tốt nghiệp trung học xong, chỉ có mình cậu ta là qua được kỳ kiểm tra sức khỏe để thi vào trường cảnh sát. Hôm nay Man Khanh xuất hiện ở đây tôi cũng hiểu được 8, 9 phần.
“Hân Ngôn…….”Man Khanh lên tiếng, một cảnh sát trẻ bên cạnh xông lên hỏi, “Cô là Diệp Hân Ngôn?”
“Là tôi.”
“Mời đi theo chúng tôi một chuyến.” nói xong hắn lấy ra một tờ giấy, không nhìn cũng biết là lệnh tạm giam, bất quá cấp trên bọn họ thật đúng là nhanh quá mức.
Man Khanh hỏi: “Anh là Duy An?”
Tôi quay đầu lại, thấy Duy An trấn định gật đầu.
“Mời đi theo chúng tôi.” Man Khanh nói xong không nhìn tôi nữa, phất tay ý bảo hai cảnh sát kia dẫn chúng tôi ra cửa.
Chúng tôi đi cửa sau, tránh được nhân viên công ty. Lúc lên xe, Duy An chỉ chỉ chính mình, ý bảo mọi chuyện cứ đổ lên người anh ta.
Tôi chưa kịp đáp lại, cảnh sát đã đẩy anh ta lên xe phía trước, tôi và Man Khanh ngồi ở xe sau. Xe khởi động, tôi thấy Đinh Đang chạy ra. Đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không nghe thấy Đinh Đang nói gì.
Không khí trong xe áp lực khác thường, lần trước họp lớp còn tán gẫu vui vẻ, giờ gặp lại trong tình huống thế, ai cũng không nghĩ tới.
“Hân Ngôn, thật xin lỗi…. Đây là quy định.” thấy cái còng trên tay Man Khanh tôi không mấy kinh hoảng.
Muốn nói “Mình hiểu”, nhưng lời nói đến khóe miệng vẫn không đi ra được.
Cho đến khi Man Khanh kéo tay tôi, còng lại, kim loại lạnh lẽo nhắc nhở tình cảnh hiện giờ của tôi. 26 năm qua, tới giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới, có ngày mình sẽ trở thành tù nhân. Cho dù là lúc Vũ Minh bị bỏ tù, cách song sắt nhìn nhau.
Bây giờ, tôi lại bị dẫn vào cái song sắt đó, tôi không dám tưởng tượng bên trong đó sẽ là thế nào, càng không dự đoán được chuyện này sẽ có ảnh hưởng tới cuộc sống sau này của tôi thế nào.
Chưa bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ, lúc xuống xe, nhìn thấy Duy An, rốt cuộc lý trí ở về. Tôi dự cảm chẳng lành, hiện tại đã có đáp án.
Sau khi kết thúc hỏi cung, Man Khanh tiến vào giúp tôi mở khóa.
“Vậy được không?”
“Không sao, mình đã xin chỉ thị.”
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Phòng làm việc của mình.”
Phòng làm việc của Đỗ Man Khanh rất đơn giản, cái bàn, cái ghế và một đống tài liệu lộn xộn.
“Lộn xộn quá, để cậu chê cười rồi.” Cậu ta rót cho tôi một ly nước ấm.
“Đến lúc này rồi, cậu còn nói giỡn.” Tôi miễn cưỡng rặn ra một nụ cười, cầm ly nước, bàn tay lạnh lẽo dần ấm lại.
“Hân Ngôn, còn nhớ lúc chúng ta học 11 không, lúc đầu mình cho là chúng ta không có gì khác nhau. Học chung, ăn chung cơm căn tin, mặc đồng phục giống nhau, cùng nhau vui đùa, không có chút khoảng cách. Mãi đến lớp 12 khi điền vào bảng nguyện vọng, mình mới biệt cậu là tiểu thư của Diệp gia. Lần trước họp lớp……….”
“Man Khanh, đừng nói nữa!” Tôi cắt ngang, “Tôi hiểu rõ cậu có nhiệm vụ, có nỗi khổ tâm riêng. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm. Kia là những ký ức tốt đẹp, tôi không muốn nó bị lợi dụng.”
“Cách nói chuyện của cậu vẫn như cũ.” Man Khanh lấy một cây bút ghi âm ra từ túi áo. “Nếu vậy tôi không lòng vòng nữa. Vừa rồi bệnh viện gọi điện tới, 11 công nhân nhập viện,có 2 người bị thương quá nặng đã…… Mấy người khác còn đang cấp cứu, chưa qua giai đoạn nguy hiểm.”
Man Khanh không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm tôi, trầm mặc. Tay tôi phát run, cơ hồ làm nước sắp tràn ra khỏi ly.
“Hân Ngôn, trước kia ngay cả con vật cậu đều không nỡ thương tổn. Giờ là mạng sống của con người, sao cậu có thể thờ ơ?” Man Khanh kích động đứng lên.
Tôi định thần lại,uống một hớp nước, tay không run như vừa rồi nữa.
“Tôi vẫn nói như vậy, tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm.” tôi là người đại diện pháp lý của Diệp Thị, không thoát khỏi liên hệ, giải quyết không tốt, có thể sẽ phải ngồi tù mấy năm.
“Diệp Hân Ngôn, rốt cuộc cậu đang nghĩ gì trong đầu vậy?”Đỗ Man Khanh tắt bút ghi âm, “Cậu cho rằng cậu bị bắt nhanh như vậy là vì cái gì? Trước đó vài ngày người nhận hối lộ bên phòng cháy chữa cháy đã bị bắt giam rồi, phía trên đang điều tra! Chuyện hôm nay giống như giọt nước tràn ly, tôi biết rõ cậu sợ chuyện liên luỵ nhiều người, có thể cậu còn trẻ không quan tâm ngồi tù vài năm, nhưng cậu phải suy nghĩ một chút, giờ cậu còn có con. Nếu đứa bé biết cha mẹ nó đều bị ngồi tù,nó sẽ nghĩ thế nào?!”
“Tiêu Tiêu……” Ly giấy trong tay rơi xuống, nước tung tóe. Người bên ngoài nghe tiếng xông vào, tôi đã khóc không thành tiếng.
Hai ngày sau, yên tĩnh dị thường. Trừ một lần gặp mặt đầu tiên, không có ai hỏi han gì tôi.
Lúc Manh Khanh đưa tôi đồ dùng hằng ngày có nói, cấp trên...

