watch sexy videos at nza-vids!

Ly Hôn Rồi Yêu

score
Đánh giá: 4.5/5, 3611 bình chọn
anh muốn gì? Diệp Thị?”

“Không, không, không, cho tới giờ anh chưa từng có ý nghĩ muốn Diệp Thị, đó là em, Hân Ngôn.” Hắn nhấp một ngụm rượu, nói tiếp “Anh chỉ là muốn gíup em.”

“Giúp tôi?” tôi nhịn không được cười lên, ‘Giúp tôi hủy cả công ty, sau đó đưa giúp tôi vào tù?”

“Hân Ngôn, anh yêu em như vậy, nỡ nào để em ngồi tù, nỡ nào để em mất đi Diệp Thị.”

“Vậy rốt cuộc anh muốn làm gì?” Tôi ráng nén cơn giận, “Anh đừng quên chuyện này anh cũng có phần, những việc anh làm đều có ghi chép lại. Chẳng lẽ anh nghĩ, tôi và tù còn anh và Lệ Nhã không có việc gì sao?”

“Hân Ngôn, emquá ngây thơ rồi. Những việc anh làm, dù không đúng quy định nhưng cũng không phạm pháp, hơn nữa, người bọn họ muốn xử lý là em. Về phần anh và Lệ Nhã, chỉ là lấy thứ mình muốn mà thôi.”

“Hèn hạ!”

“Giờ em muốn mắng thế nào cũng được, vì anh yêu em, anh tình nguyện làm đối tượng để em trút giận”. Phục vụ bưng đồ ăn lên, Duy An ngừng một chút, “Nhiều năm qua, anh luôn yêu em. Hân Ngôn, hiện tại chỉ cần em gả cho anh, em sẽ không mất đi Diệp Thị. Công ty anh sẽ mua lại Diệp Thị, anh có tiền cho em chấn chỉnh lại Diệp Thị, hơn nữa anh có thể bảo đảm em không phải ngồi tù, cũng không có án gì hết. Nếu em thích, em cũng có thể ở nhà làm bà chủ , hưởng thụ cuộc sống, không cần lo gì hết.”

“Anh nằm mơ đi!” Tôi đứng dậy rời đi.

Duy An, anh không phải là Lâm Vũ Minh năm đó, mà tôi cũng không còn là Diệp Hân Ngôn dễ dàng bị ức hiếp. Tình cảm không thể dùng để mua bán và trao đổi, sẽ tạo ra một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Lại một lần nữa tôi lang thang một mình trên đường không có mục đích. Xung quanh ai cũng vội vàng,còn tôi chả biết làm gì.

Chuông điện thoại vang lên, là Đinh Đang. Không có tâm tình nhận, đổi điện thoại thành chế độ rung,nhét trong túi xách. Hiện giờ,người tìm tôi chắc chỉ có Đinh Đang mà thôi, những người đã từng là bạn bè,đồng nghiệp, sợ tôi vay tiền, hay là có dính líu gì, tránh còn không kịp nữa là.

Điện thoại lại rung lần nữa, mở ra, là một số lạ.

“Alô, Hân Ngôn à? Tôi là Đỗ Man Khanh.”

10 phút sau, xe Man Khanh dừng lại bên cạnh tôi. “Hi, bạn học, lên xe!”

Người này đổi đồ thường nhìn vẫn rất anh tuấn, nhưng với công việc hiện giờ mà mua được chiếc xe tốt thế này, hình như có chút quá sức. Bất quá cố gắng làm việc, dành tất cả cho việc mua xe,cũng không phải không thể. “Hôm qua ra ngoài, đến nay mới về. Buổi sáng không kịp đến đón cậu. Tối nay tôi mời, giúp cậu xả xui, coi như bồi tội thế nào?”

Lời của Man Khanh như ánh sáng mặt trời trong đám sương mù, làm tôi không có lý do cự tuyệ

tuyệt.

Đến một nhà hàng nhỏ, hìnhnhư Man Khanh quen với chủ ở đó. Qua giờ đông khách, ông chủ sắp xếp một phòng nhỏ, dễ nói chuyện. Tôi biết nhất định cậu ta có điều muốn nói.

Thật lâu rồi không đến chỗ thế này, cảm giác có chút kỳ. Ngược lại Man Khanh rất quen thuộc gọi mấy món ăn gia đình, nói chuyện chốc lát,thức ăn đã tới.

“Hân Ngôn, ăn nhiều một chút, hai ngày nay vất vả rồi.” Man Khanh múc một muỗng rau xào đậu hủ vào chén tôi, “Không biết cậu thích ăn gì, tùy tiện gọi mấy món. Bọn tôi thường ăn ở đây.”

“Man Khanh, cậu cảm thấy………tôi còn trong sạch không?” Đậu hủ trắng mềm trước mắt làm tôi nhớ tới ly sữa đậu nành sáng nay Đinh Đang đưa tôi.

Man Khanh nghiêm túc nói, “Chúng ta đều không còn bé nữa. Trên thương trường không thiếu những chuyện đó, tôi biết cậu có nỗi khổ riêng.”

“Đi trên bờ sông, làm sao không ướt giày. Ai có thể thuần khiết 100%?” Man Khanh nói xong, tự mình rót bia,vừa uống vừa ăn.

Bắt đầu từ lúc tốt nghiệp, đi theo Vũ Minh, sau là một mình lăn lộn, ngay cả tôi cũng tự biết trong sạch đơn thuần gì đó đã cách tôi rất xa. Cầm bia rót đầy ly, uống cạn một hơi, dạ dày nhanh chóng bỏng rát……

“Khó chịu cứ khóc đi.” Man Khanh không ngăn cản, tiếp tục rót rượu giùm tôi. Có lẽ bạn có thể giả bộ kiên cường ở trước mặt đồng nghiệp, người thân, đa số bạn bè, nhưng trước mặt bạn học cũ dễ dàng để lộ yếu ớt hơn.

Man Khanh không khuyên gì hết, chỉ không ngừng đưa khăn giấy cho tôi, mặc tôi khóc rống phát tiết.

Đêm hôm đó uống xong, Man Khanh đưa tôi về nhà, vẫn không nói gì. Chỉ đến cửa mới nói: “Sáng nay, tôi gặp một người bạn thân hiện là luật sư. Vụ tương tự thế này cậu ấy đã làm nhiều, tương đối có kinh nghiệm. Cậu ấy đồng ý giúp một tay, ngày mai rảnh thì gặp cậu ấy.”

“Được,ngày maitôi rảnh.” Dù uống rượu, nhưng trên đường về bị gió thổi, tôi đã tỉnh táo lại. “Vậy được, thời gian địa điểm tôi sẽ báo sau.” Từ trước tới giờ cậu ta luôn nói chuyện thẳng thắn như vậy.

“Man Khanh,cảm ơn cậu.” Lúc này, đại khái Man Khanh cũng biết bên cạnh tôi không có ai có thể tin được, những năm này, không liên lạc gì hết, nhưng giờ chỉ có cậu ta ra tay giúp đỡ, thật muốn nói cám ơn, nhưng không biết phải nói thế nào.

“Khách khí gì chứ! Lúc đi học tôi đã nói, tình nguyện làm bao trút giận của nữ sinh mà. Nghỉ ngơi thật tốt đi, có chuyện gọi cho tôi.” Man Khanh đùa xong, nghiêm túc nói, “Cậu có thể ra ngoài, chứng tỏ chuyện còn thương lượng được,ngàn vạn lần đừng gánh tội thay cho người khác. Còn nữa, cẩn thận người bên cạnh mình.”

Vào nhà, bất chợt cảm thấy hết sức mệt mỏi. Kêu Tiểu Mộc giúp tôi xả nước tắm xong, ngâm mình trong nước nóng, nhắm mắt lại, chẳng muốn cử động nữa.

Thất bại thảm hại, không có từ nào chính xác hơn từ này để hình dung tình cảnh tôi bây giờ.

Tiểu Mộc ở bên ngoài, cứ cách một lúc lại gọi tôi một tiếng, mỗi lần tôi nhất định phải trả lời mới được. Tôi biết rõ Tiểu Mộc đang lo lắng gì, chẳng qua hiện tại, e là ngay cả tự tử tôi cũng chẳng còn hơi sức nữa r...

« Trước1...52535455Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
» Chân Trời Góc Bể
» Ly Hôn Rồi Yêu
Tags:
bạn đang xem

Ly Hôn Rồi Yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Ly Hôn Rồi Yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk