- Đã đi muộn, không lên lớp còn vừa đi vừa cười như thằng điên.
Thì ra là con nhỏ lớp trưởng, chắc kiếp trước tôi nợ lần gì nó đây. Đây cũng là dịp cho tôi trả thù nó hôm nọ.
- Gái già và ế thì không được phép quát các anh đẹp trai biết chưa.
Con bé vẫn như mọi hôm, nó đuổi tôi, chạy lòng vòng, lên tận lớp. Hậu quả của việc trêu nó là vị ăn 2 phát đấm đau điếng vào lưng. Cũng chả sao, tâm trạng hôm nay của tôi đang vui, thế nên, có bị ghi sổ đầu bài vì nghỉ không phép thì cũng chả làm sao
Vậy là, mưa đã mang trái tim của tôi tới gần " sao đỏ" hơn một chút. Tôi nhắn tin cho sao đỏ sau khi lên lớp, ngồi giờ văn với bà cô già đáng ghét.
- Thế nào hả cô nàng chuyên hành hạ người khác, giờ đã bị nếm mùi đau khổ vì ghi sổ đầu bài chưa hả.
Tin nhắn trả lời tới ngay sau đó
- đây nghỉ có phép, nên không bị nhé.
Tôi ngạc nhiên, hỏi lại:
- Sao lại có chuyện vô lí thế nhể, rõ ràng vào lớp muộn, nghỉ một tiết không phép cơ mà.
- Ừ, nhưng lúc ở sân bóng đã bảo con bạn viết cho cái giấy xin nghỉ tiết 1 rồi, nên là giờ chỉ có ai đó hậm hực thôi.
Tôi nhắn lại: " đồ thủ đoạn ", rồi cười vui, mặt trời lại lên sau cơn mưa...
Những ngày tươi đẹp ở cái thời học sinh bắt đầu....
Chap 7: Chuyện chúng mình.
Sau cái buổi trú mưa ngày hôm đó, chúng tôi có thêm thời gian để gặp nhau nhiều hơn, thường là vào sau buổi học, có hôm thì ngồi lê la ở quán căng - tin, hoặc là quán nước gần cổng trường. Cũng có khi chúng tôi đợi khi đèn đường sáng, thì bắt đầu song song hai chiếc xe đạp đi chơi, " sao đỏ" của tôi thích thế, vì nó lãng mạn, như trong truyện cổ tích.... và tôi cũng thích những cái khoảnh khắc bên " sao đỏ ", được trêu cho bé cười khúc khích, cười nghiêng ngả, nhưng có một lần, cái tính hiếu động của " sao đỏ ", suýt làm hại bé, đừng bị bất ngờ vì cái vẻ bề ngoài đẹp như thiên thần, hiền dịu mà bị đánh lừa, sao đỏ của tôi " quậy " ác lắm.
Hôm đó, như thường lệ, chúng tôi đi về sau khi con đường đã bắt đầu lên đèn mờ mờ. Từ cái ngày " mưa rơi" định mệnh đó, tôi ít khi về cùng bọn thằng A, thằng T. Chúng nó ghét, bảo tôi trọng sắc khinh bạn, nhưng hai thằng đều không có ý kiến ngăn cản, mà ngược lại, chúng nó cũng giúp tôi khá nhiều. Thằng A mặc dù không thích nhắc tới " sao đỏ" trước mặt nó, nhưng thỉnh thoảng, thằng nhóc vẫn hỏi thăm tình hình của " sao đỏ" tôi hỏi, nó chỉ cười, nó bảo: " khi nào như tao thì mày hiểu ", tôi cũng chả quan tâm nữa, kệ nó.
Đang đi nghênh ngang trên đường, nhiều khi hai đứa đùa nhau, chút nữa thì bị ông xe máy đi ngang đâm phải. Khi ông ấy quát, thì " sao đỏ " tỏ ra rất ăn năn, với đôi mắt long lanh ấy, cái vẻ như hối lỗi, có ai không thể tha thứ, và thường thì tôi là người gánh chịu những lời mắng mỏ của khách qua đường. Nhưng tới khi ông ấy đi khỏi, thì cái vẻ thơ ngây ấy biến mất, " sao đỏ " lè lưỡi, làm mặt xấu, rồi quay ra cười khanh khách với tôi, vô tư biến tôi thành kẻ xấu. Tôi cũng không giận, mà còn phì cười với cái điệu bộ trẻ con ý.
Tới một nhà nọ, " sao đỏ " đột nhiên nghĩ ra một trò tinh quái. Tôi biết ngay, nhìn cái điệu hăm hăm hở hở là đoán ra liền
- P có muốn thử cảm giác mạnh không..
Tôi đang không hiểu cái cảm giác mạnh đấy nó là như thế nào, thì bé " sao đỏ" của tôi, chống xe đạp, chạy nhanh ra cổng nhà, tay cầm hòn sỏi nhỏ, tôi đã nhận ra, đối tượng mà " sao đỏ " muốn tấn công là một chú chó vàng đang bị xích ở gốc cây trứng cá gần đó. Tôi chưa kịp lên tiếng ngăn cái hành động quái dị ý lại, thì " sao đỏ " đã ném hòn đá thật mạnh vào chỗ con chó đang nằm gần đó. Như có bản năng, con chó bị đau, quay ra, 2 mắt nhìn địch thủ của nó đang đứng khoa chân múa tay cười một cách khoái chí:
- Cho mày chết, dám trêu chị à ........
Nụ cười chưa kịp tắt, thì con chó vùng dậy, nó đuổi, vâng, chính xác là nó đang lao theo " sao đỏ " của tôi, còn sao đỏ mặt tái mét, chạy ra hướng mà tôi đang đứng, vừa chạy mồm vừa hét " P ơi, đánh nó đi, đánh nó đi....... " ( gây họa xong thì bảo mình gánh đây ).
Tôi giật mình, nhìn xung quanh, không thấy cái gì để tự vệ cả, tôi chạy vội sang bên đường, may mắn thay có đoạn cành cây gần đó. Tôi chạy lên, chắn trước cô bé tinh nghịch của tôi, trong khi mặt " sao đỏ ", đã tái mét, tưởng đâu con chó bị xích, hóa ra chủ nó không mắc xích vào cây, mà thả cho nó nằm đấy. Con chó gườm gườm, cũng đánh định tiến lên, nhưng tôi cố gắng vung gậy dọa nó. Sau một hồi, con chó không thể làm gì được nữa, nó đành bỏ đi, sau khi nghe tiếng quát của chủ nó. Tội nghiệp, ông chủ nhà còn ra xin lỗi chúng tôi vì không xích nó vào, để nó chạy rông.
Sau khi giải cứu xong, tôi quay ra, hai đứa, hai khuôn mặt khác hẳn nhau. Tôi mặt đỏ bừng, còn " sao đỏ" của tôi thì chưa hoàn hồn , thở mạnh, tay vẫn còn đang nắm chặt lấy đuôi thắng lưng da của tôi
Tôi quay lại, nghiêm mặt nói:
- Đây là cái cảm giác mạnh mà V nói đấy à, thiếu chút nữa thì.....
V không để tôi nói hết câu, cũng quay lên, vênh cái mặt lúc này đã ửng hồng hơn chút, cái môi tru ra, tôi chỉ muốn cắn cho phát:
- Ai bảo sáng nay người ta đi học, nó dám đuổi theo cắn càn, chiều nay định dạy cho nó một bài học..
Tôi " à " một tiếng rồi nói :
- Chả biết là ai dạy cho ai bài học
Sao đỏ đấm mạnh vào lưng tôi, tỏ ra giận dỗi lắm. Tôi mặc kệ, bỗng nhiên " sao đỏ " lên tiếng :
- Dám trêu ta à, xem ta làm gì với ngươi.
Dứt lời, " sao đỏ " lôi tôi đi, bằng chính cái đuôi thắt lưng da của tôi, lôi cho tôi đi lùi, tôi loạng choạng tí ngã, còn " sao đỏ " thì cười khúc khích, tỏ ra khoái chí. Có lẽ chưa bao giờ tôi có thể tưởng tượng được thiên thần trong tôi lại nghịch ngợm đến như thế,...