Mẹ tới đây làm gì?
Cùng người tình cũ gặp mặt con cái hai bên sao? Hay là họ sắp kết hôn với nhau, muốn được con cái đồng ý? Hay là Ân Tá phát hiện ra tư tình giữa bố anh và mẹ cô nên ép họ phải chia tay nhau?
Giây phút đó, hàng ngàn ý nghĩ, hàng ngàn giả thuyết lướt qua đầu Bảo Lam, cô muốn tránh xa khỏi cảnh tượng ngượng ngập này nhưng ánh mắt tìm kiếm của Ân Tá lại dừng lại trên người cô.
Không thể trốn được nữa.
Cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt.
- Các vị muốn dùng trà gì? Tiền chỗ ngồi 8 tệ một người, chỗ chúng tôi có trà hoa cúc, trà Thiết Quan Âm, trà Long Tỉnh… – Cô nhân viên giới thiệu.
- Uống Thiết Quan Âm đi, được không? – Ân Tá hỏi mọi người, bên cạnh anh là người bố Lâm Thần, ngồi đối diện là Bảo Lam, bên phải cô là mẹ của Bảo Lam, Âu Dương Tú. Từ lúc ngồi xuống chỗ này, Bảo Lam luôn giữ một khuôn mặt không biểu cảm và thái độ lạnh lùng, vừa nãy nghe mẹ giải thích, cô đã hiểu rằng mẹ “tình cờ” gặp Ân Tá, sau đó cùng tới quán trà. Cô tin vào lời giải thích của mẹ mình, cũng không biết nên đối diện với tình cảnh khó xử này như thế nào. Nhân viên phục vụ mang ấm tách lên, rót trà đầy các chén, Bảo Lam trong lòng rối bời, không để ý gì vội vàng nâng chén trà lên miệng.
- Cẩn thận nóng! – Ân Tá và mẹ cô đồng thời hét lên, nhưng tiếc là đã muộn.
Cô không biết rằng nước trà lại nóng như thế, thế là bị bỏng, không biết phải làm thế nào. Bà Âu Dương Tú vội vàng lấy giấy ăn trong túi, đang định đưa cho con gái thì phát hiện ra mình đã muộn một bước. Ân Tá đang lau mấy giọt nước dính trên tay Bảo Lam.
- Đau không? – Anh nhẹ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Bảo Lam thoáng cau mày rồi yếu ớt gật đầu. Ánh mắt đó khiến Âu Dương Tú như quay trở lại mười mấy năm trước, khi con gái còn nhỏ, bị bạn bè ở lớp bắt nạt, về tới nhà hai đầy gối đầy máu, bà dùng bông thấm cồn khử trùng cho con gái, khi đó ánh mắt của con gái cũng tràn đầy sự ỷ lại. Khi đó Bảo Lam là một đứa trẻ đáng thương, trong mắt cô bé, mẹ chính là bến bờ để cô nương tựa, nhưng hôm nay, người mà Bảo Lam ỷ lại chính là Lâm Ân Tá, rõ ràng giữa bà và con gái đã có một bức tường vô hình mà bà không biết phải vượt qua như thế nào.
Thôi bỏ đi, con gái lớn rồi không cần mẹ nữa. Âu Dương Tú dường như nghĩ thông tất cả, nâng chén trà của mình lên. Bà ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ấm áp của ông Lâm Thần ở đối diện. Âu Dương Tú khi còn trẻ rất xinh đẹp, những người theo đuổi bà có thể xếp hàng dài từ cổng trường tới cổng nhà, nhưng trong mắt bà chỉ có anh chàng Lâm Thần học trên khóa mà thôi, hai người yêu nhau từ khi học lớp 10 cho tới khi tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp, Lâm Thần được phân công tới một doanh nghiêp nhà nước ở phương Bắc làm việc, hai người yêu nhau phải chia tay nhau trong tủi hờn, mãi tới mấy năm sau, khi cả hai đã lập gia đình, họ lại gặp nhau trong thành phố này.
Những đứa con còn trẻ luôn cho rằng bố mẹ quá thực dụng và độc ác, nhưng chúng không biết rằng sở dĩ họ trở thành những người cả ngày chỉ biết quan tâm tới việc ăn, việc mặc là vì trong nhà họ trên có bố mẹ già, dưới có các con nhỏ. Để có đủ tiền lo lắng cho con cái, từ khi con ra đời họ đã phải tìm đủ mọi công việc để kiếm sống, ngày trước đã học piano tới cấp 10, nhưng Âu Dương Tú không bao giờ còn động tới cây đàn nữa, bà sống không phải vì mình, bà chỉ như một con quay quên mất bản thân, quay cuồng giữa dòng đời trôi nổi.
Con gái cuối cùng cũng lớn, cô bé nhỏ cả ngày chỉ biết quấn lấy mẹ ngày xưa giờ đã trở thành bạn gái của người khác. Tới lúc đã có thể nghỉ ngơi thì Âu Dương Tú hoảng hốt nhận ra mình đã già, mái tóc đã ngả màu, đứa trẻ mà bà tình cờ gặp dưới nhà đã gọi bà là “bà”.
Cô nữ sinh nhỏ bé được mọi người chiều chuộng ngày xưa giờ đã thành bà. Bà thở dài, số phận thật tàn nhẫn và vô thường. Tàn nhẫn hơn là, chớp mắt 20 năm đã qua đi, ánh mắt của Lâm Thần sao vẫn nồng nàn như thế? Dường như 20 năm chỉ là một con số không có thực, chỉ cần một cơn gió thổi qua là đã tan ra như một đám mây, không để lại bất cứ dấu vết gì trong trái tim ông.
Lâm Thần là một người đàn ông chung tình hiếm có, cũng là một người đàn ông tàn nhẫn hiếm có. Từ khi học cấp ba, ông có thể chỉ yêu một người, mười mấy năm sau vẫn như thế; nhưng ông có thể vì làm vừa lòng người khác, tùy tiện lấy một người phụ nữ khác để sinh ra ba anh em Ân Tá, làm người nối dõi tông đường.
Tình yêu và gia đình, ông phân biệt rất rạch ròi.
Đoạn mở đầu kinh điển trong tác phẩm “Người tình” của Duras được coi là miêu tả lại tình yêu giữa Duras và người yêu của bà là Andrew. Andrew nói với Duras khi đó đã già:
- Khi em còn trẻ, mọi người đều khen em đẹp, bây giờ anh tới đây để nói với em, so sánh với sắc đẹp của em khi đó, anh yêu dung nhan tuổi già của em lúc này hơn.
Tình yêu sâu sắc mà ông dành cho bà đọng lại chỉ trong một câu nói ngắn ngủi. Cho dù là khi hồng nhan hay lúc đầu đã bạc, trong lòng Lâm Thần, Âu Dương Tú vẫn là người phụ nữ đẹp nhất. Ngày trước Ân Tá, A Triệt và Bích Kỳ vẫn còn nhỏ, ông không muốn ba đứa con của mình không có cha, nay con cái đều đã trưởng thành, Lâm Thần quyết định phải sống vì mình một lần, ly hôn với người vợ hiện tại và kết hôn với Âu Dương Tú, người tình mà mình thương yêu bấy lâu nay.
- Bởi vậy, Ân Tá, Bảo Lam, chỉ cần hai con gật đầu, bố mẹ sẽ kết hôn. – Lâm Thần nói, nhìn vào ánh mắt trong sáng của Bảo Lam. Bảo Lam tránh ánh mắt ông, chỉ cảm thấy thật buồn cười.
Kết hôn? Vậy còn người vợ hiện tại của ông thì sao? Ông coi bà chỉ như một vị khách ở trọ, lúc thích thì mời tới, không thích thì đuổi đi sao? Bảo Lam lạnh lùng nhìn người đàn ông luôn miệng nói là sẽ lấy mẹ mình, chỉ cảm t

