Chương 5: Hoài niệm
"- Vì sẽ có người khác thay tôi yêu cậu."
Nhã Điềm ôm Khải Huy mà ngủ ngon đến khi về đến trước cửa nhà, Khải Huy dừng xe nhẹ gỡ tay nó ra nhưng cũng đúng lúc nó giật mình dụi dụi mắt.
– Tới nhà rồi à?
– Phải, tới rồi cậu vào nhà đi tôi về đây.
Nhã Điềm bước xuống xe vẫy tay chào Khải Huy rồi đi thẳng vào nhà.
Khải Huy đợi nó đóng cổng xong cũng đạp xe về mặc dù hắn biết tâm trạng nó lúc này cực kì tệ nhưng có lẽ nên để nó yên tĩnh một mình vậy.
Nhã Điềm vào nhà thì lúc này ông Lâm đã đi làm về đang ngồi xem ti vi thấy ông thì Nhã Điềm nở nụ cười, chạy đến ngồi cạnh ông nũng nịu như đứa trẻ đòi quà.
– Ba! Ba về rồi à, ba đã dùng gì chưa hay để con xuống bếp làm cho ba vài món nhé.
– Không cần đâu con gái ba ăn rồi, con mới về chắc cũng mệt thôi lên phòng nghĩ đi.
Ông Lâm nhã nhặn xoa đầu con gái đầy yêu thương, đây là đứa con duy nhất mà ông yêu thương hết mực đã cố ý đi học xa nhà đã một năm mặc dù ông cũng đi thăm Nhã Điềm nhưng làm sao bằng thấy con gái mỗi ngày quanh quẩn trong nhà, chốc chốc lại nũng nịu.
– Dạ vậy thôi con lên phòng đây, tối con nói chuyện với ba sau vậy.
Đi được vài bước Nhã Điềm lại nhớ đến mẹ:
– Thế mẹ đâu rồi ba?
– Mẹ con sang nhà Nam Thành rồi.
Bây giờ Nhã Điềm mới sực nhớ, nó nhớ là đã hẹn Thục Đoan ở đó vậy mà bây giờ lại về trước.
Lúc đưa nó về, Khải Huy định ghé lại nhưng vì thấy nó ngủ say quá nên chở nó thẳng về nhà luôn dĩ nhiên là nó không thể nào nhớ là đã bỏ Thục Đoan lại đó.
Nhã Điềm cũng chăng nói gì nữa nó chào ba rồi lại lên phòng, mẹ nó hôm nay cả buổi chiều chắc bận lắm không thể về nhà rồi, còn ba nó nghỉ trưa xong cũng phải đi làm xem ra buổi chều nay chỉ mình nó ở nhà thôi.
Lấy điện thoại nó nhắn tin cho Thục Đoan.
" Tôi về nhà rồi cậu không cần đợi."
Tít…tít tít…tít
" Tôi về rồi không cần lo, chúc cậu buổi trưa tốt lành"
Nhận được tin nhắn của Thục Đoan nó mỉm cười, Thục Đoan lúc nào cũng quan tâm nó như vậy.
" Cảm ơn cậu, chúc cậu buổi trưa tốt lành"
Nó trả lời tin nhắn xong thì để điện thoại lên bàn, nghĩ xem nó nên làm gì để đốt thời gian.
Nghĩ vậy Nhã Điềm lôi một quyển tiểu thuyết ra đọc để đốt thời gian cho cả buổi chiều rãnh rỗi. Nó chợt nhận ra rằng trong phòng mọi thứ không hề thay đổi, vẫn những vị trí đó không có chút gì gọi là xê dịch.
Nhưng mọi thứ vô cùng sạch sẽ không hề bám một chút bụi nào, xem ra trong suốt khoảng thời gian nó không ở đây mẹ nó vẫn luôn dọn dẹp phòng một cách cẩn thận.
Cứ ngẫm nghĩ n&o...

