“Nàng hãy vực tinh thần lên cho ta! Không có Diệu thì đã sao chứ? Trời sụp xuống vẫn còn có ta.” Có ngươi? Ngươi có cho ta ăn thịt kho tàu không? Ta nhìn Diệp bằng ánh mắt ai oán, lại chán nản nhìn vào bát cháo hoa trước mặt, thấy mình sao mà quá xui xẻo. Ta nhắm mắt, giống như một đứa trẻ phạm lỗi bị phạt, đau khổ đưa bát cháo chán ngắt lên miệng. Mỗi một thìa cháo nuốt xuống, ta không ngừng nguyền rủa một câu, con hồ li thối tha đào hoa, phóng túng có mới nới cũ, còn ma đầu sát nhân thì thứa nước đục thả câu, ỷ mạnh hiếp yếu, khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên, tâm trạng rất chán chường.
Ăn xong bát cháo, sức khỏe ta cũng từ từ phục hồi, thậm chí ta còn bắt đầu có sức để mà giận dỗi. Ta trợn mắt nhìn Diệp đầy bất mãn, trong lòng không ngừng cảm thán. Hừm, đợi bản cô nương khỏe mạnh trở lại sẽ đến Túy Tiên Lâu, gọi hai bàn đầy sơn hào hải vị, một bàn để ăn còn một bàn để ngắm. Rồi nhất định gọi thêm hai đĩa thịt kho tài, một đĩa để ăn, một đĩa để ngửi.
“Nàng đang mắng ta sao?” Diệp đột nhiên cất tiếng hỏi. Ngài thu lại vẻ phẫn nộ trước đó, nở nụ cười hiếm hoi, một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua, nhưng lại có sức mê hoặc lạ thường.
“Đâu có?” Chân khẽ giậm lên mặt đất, trong lòng ta thầm nghĩ, tại sao hắn lại nhìn ra được.
“Đã có người nào từng nói cho nàng biết rằng, mỗi lần nàng thầm mắng ai trong lòng, đôi môi mấp máy, đôi mắt chuyển động không ngừng, chân giậm lên xuống liên tục không?”
Ta lập tức chỉnh lại tư thế, ngậm miệng, đôi mắt tập trung nhìn về một phía, lẽ nào lúc ta thầm mắng chửi trong lòng, biểu hiện ngoài mặt lại sinh động đến vậy
vậy? Ta cảm thấy thật vô cùng ảo não, trong khi Diệp mỉm cười
dịu dàng, chẳng hề giống với con người băng giá mọi khi chút nào.
“Ta buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.” Ta dùng tay áo lau sạch miệng, nằm xuống chiếc ghế đầy lười nhác. Chiếc ghế này không dài lắm, chân phải hơi co lại thì mới nằm xuống được. Ta co người, nhắm mắt giả vờ ngủ. Trong lòng tự hỏi lâu vậy rồi không biết lúc này Diệp đang làm gì.
Một lúc sau, ta thấy có người nhẹ vén gọn tóc mái mình sang một bên. Hơi thở nóng hổi khẽ phả bên tai ta, khiến ta cảm thấy vừa ngứa vừa nhột. Ta có thể ngửi được mùi của rượu Trạng Nguyên Hồng trên người Diệp, mãnh liệt mà dịu dàng. Hơi thở ấm nóng đó cứ phảng phất quanh người, khiến ta chẳng dám động đậy, cả người tức thì cứng đờ lại.
“Nha đầu ngốc, nàng có biết không, nàng vì hắn mà không ăn không uống, còn hắn lúc này đang chuẩn bị rượu tiếc đại hôn? E là trên thế giới này, chẳng còn vị cô nương nào ngốc hơn nàng nữa.” Giọng Diệp không lớn, nhưng mang theo cả tình thương, sự xót xa cùng cả nỗi đau đớn khôn cùng. Cả người ta run lên, nhưng ta vẫn cố gắng nhắm mắt lại. không biết có phải vì quá kìm nén không mà ta nhận thấy khuôn mặt mình lạnh giá, hai mắt lại nóng rực, có thứ gì đó lặng thầm đang từ từ rơi xuống…
Được Diệp chăm sóc tận tình, cơ thể của ta ngày một khỏe lại. Các cung nữ và thái giám ở Đông cung đều đối xử với ta rất lễ phép, có thể nói là ta muốn gì được nấy. Nóng có người quạt mát, chán nản thì có người kể chuyện, mệt mỏi thì có người đấm lưng, bóp vai. Đến khi vết thương của ta đỡ hản, thái y không còn bắt ta phải ăn cháo hoa nữa, các món ăn vì thế đưa lên càng ngày càng thêm phong phú.
Vì các món ăn đa dạng hơn nên ta không còn chối từ ăn uống nữa, ngược lại cái gì ta cũng muốn ăn. Chỉ cần cảm thấy chán, ta liền tới ngự hoa viên, ngắm nào hoa nào cỏ, nào chim nào chóc rồi lại ăn uống không ngừng. Sau cùng, ta liền dặn dò cung nữ chuẩn bị sẵn thức ăn , mỗi lần Diệp đến, ta đều ra sức nhét đủ các loại thức ăn vào miệng. Đố với ta, dường như chỉ có vậy, trái tim mới cảm thấy đỡ trống trải và buồn bã. Ta chẳng thể nào ngừng ăn được, chỉ cần miệng thôi nhai, đầu óc ta lại tiếp tục nghĩ vẩn nghĩ vơ. Ta không muốn bản thân có thời gian rảnh rỗi để nghĩ những thứ đó, lại càn không muốn bản thân có thời gian nhớ lại những chuyện trước kia.
Mặt trời dần lặn xuống, hoàng thành Trường An nhuộm một màu đỏ huy hoàng, chói lóa, mái ngói lưu ly lấp lánh tỏa sáng, những hình rồng phượng điêu khắc càng thêm oai phong, tuyệt đẹp. ta lặng người nhìn ánh hoàng hôn đang từ từ sậm lại, để rồi sau cùng vầng mặt trời chói lóa được thay bởi một vầng trăng tròn dịu nhẹ. Đêm trong cung bắt đầu điểm lên sáng rực, trước mỗi cửa cung đều treo đèn lồng màu vàng nhạt. Trên tường thành phía xa, những binh sĩ cầm đuốc đi tuần tra liên tục. Có lẽ vì ban đêm không khí ẩm ướt hơn nên đôi mắt ta lại bắt đầu nhạt nhòa, mơ màng. Những thân hình đó như hòa thành một thể với những ánh sáng phát ra từ đèn đuốc kia. Trong mông lung, ta dường như nhìn thấy một thiếu niên thân mặc y phục trắng, cầm một chiếc đèn lồng, đi trên thành đầy cô độc, sau đó dần dần biến mất trong bóng đêm…
Ta hít một hơi thật sâu, trái tim lại bí bách, nhói đau. Ta chẳng để tâm đến bộ dạng khó xử của đám cung nữ, cầm lấy miếng bánh điểm tâm trên bàn tiếp tục ăn. Bánh hạnh nhân, bánh đậu xanh, bánh táo đỏ hoa hồng, trứng gà mật ong rán, tất cả đều là những món bánh điểm tâm chỉ có trong cung, ngọt đến phát ngấy. Ta nhét hết chúng vào miệng, mãi cho tới khi chẳng thể nhét thêm gì vào đó. Miệng ta có vị ngọt sắc, ngọt đến độ tê dại, đầy mùi hương sữa, cứ như vậy đống bánh lần lượt trôi xuống bụng.
“Ta biết trong lòng nàng cảm thấy rất cay đắng…” Vào lúc ta đưa tay định lấy thêm miếng bánh khác, Diệ...

