watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5688 bình chọn
c.”

Nghe chàng nói vậy, cả người ta run lên, vấn đề của chúng ta giờ thực sự nghiêm trọng. Ta nắm lấy tay Diệu định lao ra ngoài thế nhưng nhìn bọn Qua Qua, Quả Quả ta đột ngột khựng bước. Đám nhóc con này đang đứng lặng nhìn ta, dáng đứng rụt đầu rụt cổ trông như mấy chú chó con sắp bị người ta bỏ rơi vậy. Thấy thế ta lại mềm lòng. Ngộ nhỡ đám người hung thần gian ác đó quay lại tìm người thì sao? Có trời mới biết nàng Thức Cầm đó ngoài việc đắc tội với Vọng nguyệt Lâu thì còn đắc tội với Vọng Tinh Lâu hay Vọng Nhật Lâu gì nữa hay không? Ngộ nhỡ ngày ngày cứ có người tới đây trả thù thì mấy đứa trẻ này cho dù có chín mạng cũng khó mà sống tiếp.

“Diệu!” Ta quay người nhìn Diệu, ánh mắt lộ rõ nét khó xử. “Nếu huynh dắt theo năm người, liệu có thể chạy nhanh chống như lúc này không?”

“Khụ… khụ…khụ…” Diệu ho sặc sụa, rồi nheo mắt nhìn ta nói: “Có phải nàng định đưa cả bốn nhóc con này theo không?”

Ta gật đầu dáng vẻ cực kỳ đáng thương.

Diệu tức đến độ bật cười thành tiếng: “Nơi đến là phủ Thừa tướng, còn nàng là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng đó.” “Nếu ngay cả đám nhóc này mà cũng không bảo vệ được, thì dù có vạn kim ta cũng không làm nữa.” Ta nghiến răng quả quyết đáp.

Diệu lặng người, tiếp đó thì mỉm cười, ánh mắt đã dịu hẳn xuống: “Làm thế nào mà nàng quen được bọn chúng?”

“Đi ăn xin cùng nhau nhiều thì quen biết thôi.”

“Cái gì?”

“À, ý ta là bọn chúng vốn thường ăn xin ở đây, ta thấy chúng khổ nên thi thoảng tới thăm. Đám nhóc này thực sự đáng thương… Hay là huynh thu nhận bọn chúng nhé, có được không?” Ta níu tay áo Diệu, nhìn chàng qua làn nước mắt, đưa lời năn nỉ. Giả vờ đáng thương luôn là cách thức hữu hiệu nhất! Diệu quả nhiên đã đồng ý.

“Trước tiên phải nghĩ cách làm thế nào để đưa chúng về phủ Thừa tướng đã…”

“Không sao, khi nào đến nơi chúng ta có thể ‘nhảy’ vào trong mà! Cùng lắm huynh chịu vất vả đôi chút, nhảy năm lần là được.”

Diệu quay mặt, lặng lẽ đưa tay vuốt trán bất lực.

Chính vào lúc chúng ta dắt theo bọn Qua Qua, Quả Quả bước ra khỏi căn miếu hoang, thì phía sau lưng một ngọn lửa bốc lên. Thế lửa nguy hiểm, đáng sợ lạ thường. Lúc chúng ta quay đầu nhìn lại, ngọn lửa đã vút lên tận trời cao, trong phút chốc căn miếu hoang chìm trong biển lửa.

Trước cảnh tượng đó ta mãi chẳng thốt nên lời, chỉ biết nắm chặt lấy cánh tay Diệu. Lúc này, dưới ánh lửa khuôn mặt tuấn tú của Diệu nhất thời trở nên đỏ hồng. Diệu chìm trong im lặng, thái độ biếng nhác, bất cần mọi khi đã hoàn toàn biến mất. Ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng của chàng khi đối diện với ngọn lửa cháy, thực sự đã lưu lại ấn tượng sâu đậm trong trái tim ta.

Phải chăng có điều gì đó mà ta không biết? Chúng ta dường như đang bị cuốn vào thị phi, tranh đấu phức tạp hơn rất nhiều so với những gì ta có thể tưởng tượng.

Chương 8: Hải đường trong mưa son phấn nhợt

Trời mưa là điều nằm ngoài dự tính, thế nên khi về đến phủ Thừa tướng, mấy người chúng ta đã ướt như chuột lột.

“Ôi thơm quá, nhấ định bên trong đã dùng bữa rồi! Rét quá đi mất, huynh mau vào giúp chúng ta ‘nhảy’ vào bên trong đi!” Ta xoa hai tay vào nhau, dậm chân lên xuống để cơ thể mình ấm hơn.

Diệu hình như không được vui lắm, thậm chí còn có vẻ bất mãn với việc mà ta sắp xếp chàng. Chàng nhấc bổng ta lên không chút dịu dàng. Trong lòng ta còn ôm thêm Hoa Hoa và Quả Quả, hai bên nách Diệu lại kẹp Qua Qua, Thảo Thảo nữa. Sau một cái nhún chân nhẹ nhàng, chúng ta nhảy vào phủ Thừa tướng nhanh như một ngọn pháo hoa rực rỡ.

“Huynh…huynh…huynh phải nhìn cho kĩ rồi hãy ‘nhảy’ chứ, bên dưới là hồ cá đó.” Đến khi nhìn rõ nơi chúng ta sắp đáp xuống, ta sợ hãi thét lên.

“Ngậm miệng!” Diệu khẽ quát đầy chán nản, chân chàng khẽ chạm lên mặt nước, sau đó đáp lên bờ một cách thuận lợi. Oa… thì ra còn có kiểu nhảy này nữa. Ta đưa mắt nhìn khắp xung quanh, chẳng có bất kỳ ai phát hiện ra chúng ta cả.

“Đi!” Diệu liền nhanh nhẹn kéo ta đi.

“Đi đâu chứ?”

“Đi thay y phục. Nàng định cứ để thế này đi dự sinh nhật của mình sao?” Chàng hơi khan giọng lên tiếng. Bây giờ ta mới nhận ra bộ dạng của chúng ta chẳng ra làm sao cả. Do mưa to, tóc chàng xõa xuống hai vai, qua làn y phục mỏng lộ rõ những đường nét cơ thể quyến rũ. Còn ta thì… á! Về phần ta lại càng thảm hại. Chẳng trách, suốt dọc đường đi,

chàng cứ hướng mắt lên trời, dù chết cũng không chịu nhìn ta một khắc! Khuôn mặt bỗng đỏ bừng lên, ta liền đưa tay che ngực rồi chạy nhanh về phía phòng mình. Vì mưa, đôi giày ta ướt sũng, nên khi chạy cảm giác cực kỳ khó chịu!

Lúc Tiểu Thúy nhìn thấy ta, cô bé kích động đến mức nước mắt đầm đìa, chỉ còn thiếu nước niệm Phật ngay tại chỗ. Cô bé nói, Thừa tướng đã vào thúc giục mấy lần. Nếu ta còn không mau ra chào khách, ngài sẽ đích thân vào bắt người. Vừa nói xong, Tiểu Thúy đột nhiên trợn trừng mắt. Hóa ra Tiểu Thúy nhìn thấy bốn đứa nhóc cùng Diệu đang đứng phía sau ta.

Trước khi Tiểu Thúy kịp thở dài, kêu than và hét lớn, Diệu đã tiến lên, bịt chặt miệng cô bé lại, nói: “Mau đi lấy nước nóng giúp tiểu thư nhà ngươi tắm rửa và chuẩn bị một bộ y phục cho nàng thay. Phải làm nhanh lên đấy. Ngoài ra, tuyệt đối không được tiếc lộ chuyện này cho người khác biết, có hiểu không?”

Diệu cong khóe môi nở nụ cười hồ li, nheo mắt tiến sát lại gần Tiểu Thúy. Chỉ có điều giữa lúc tình cảnh nguy cấp như lúc này, nụ cười đó dù nhìn từ góc độ nào cũng không phải tốt lành gì. Đồ ngốc, chàng làm vậy sẽ khiến Tiểu Thúy hiểu lần rằng chính chàng đã bắt cóc ta mất.

“Tiểu Thúy, ta…không sao cả.” Ta vội đưa lời giải thích, chẳng ngờ sắc mặt của Tiểu Thúy càng thêm hoang mang, rồi nhanh chóng cúi đầu...

« Trước1...2122232425...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk