Hoàng mệnh khốn khiếp gì chứ? Không phải chỉ là đi nhầm chỗ thôi sao, thêm mấy cành cây bị gãy, vậy mà đã đòi lấy tính mạng ta rồi? Ta trợn trừng hai mắt định thét lớn lên với hắn, thế nhưng nhìn sắc mặt hoang mang của lão thái giám, dáng vẻ như định nói lại thôi, trong lòng ta đột nhiên cũng hoảng loạn. Những lời tên ma đầu sát nhân cuồng loạn này vừa nói chắc không phải là thật chứ?
Chương 11: Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt
“Ôi đau quá! Ngươi không thể nhẹ tay hơn một chút được sao?” Mông vừa lĩnh một trượng, ta đã thét lớn kêu đau. Hai tên thị vệ cầm trượng nhướng cao mày, lườm ta không chút khách khí.
“Đã bị phạt trượng lại còn kêu, kêu…cái đầu ngươi.” Một trong hai tên thị vệ quát ta rồi lại giơ trượng lên đánh tiếp.
“Đánh cho đến chết đấy, ngươi hiểu không? Đánh nặng một chút cũng phải chết, đánh nhẹ một chút cũng phải chết. Ngươi nghĩ xem bản thân thích chúng ta đánh nặng để chết nhanh hay đánh nhẹ để chết từ từ?” Tên thị vệ đang cầm trượng còn lại chậm rãi nói. Hầy, vị đại ca đánh người này cũng thật có cá tính quá đi.
Cứ như vậy hình trượng không ngừng nện xuống người ta. Mùi vị nếm đòn này trước kia khi còn làm ăn mày, hắn cũng đã từng nếm trải, chỉ có điều…thực sự chưa bao giờ ta phải chịu đựng hình trượng lâu như vậy. Ban đầu ta còn miễn cưỡng chịu đựng, lúc sau đau quá không nhịn được, ta liền bật khóc, rồi không ngừng thét gào. Trong lòng liên tục mắng Diêm Vương lão tử, mắng phụ thân Thừa tướng, mắng Nam Cung Diệp chết tiệt.
Cuối cùng, hai mắt tối sầm, hai tai ù đi, ta đã hoàn toàn không còn phân biệt nổi cơn đau truyền tới là do hình trượng vừa nên xuống hay
hay những vết thương đang rỉ máu truyền
lại. Ta lúc này bị ấn chặt lên một tấm gỗ dài. Hai tay ta nắm chặt vào thanh gỗ tới mức lằn cả dấu tay. Toàn thân ta run lên, miệng không ngừng trào máu.
Ta trợn mắt, định nhìn cho rõ hai tên thi vệ đang đánh mình, nhưng đầu ta nặng đến độ không thể nhấc lên nổi, hai mắt mờ đi, trước mặt hiện lên vô số hình ảnh hỗn loạn…
Trên đường, một đứa ăn mày nhỏ đang bị chó rượt đuổi vì đã cướp bánh bao của người khác. Con bé chạy khắp các con đường qua mọi ngõ ngách. Đùi của nó bị chó cắn rách một mảng thịt. Sau cùng nó trốn trong đống cỏ lớn mới thoát được. Thế nhưng vết thương bị nhiễm trùng, nó sốt cao mãi không hạ. Thế nhưng đại thẩm sống bến cạnh đã không ngần ngại mà chỉ vào mặt nó mắng: “Con tiện nhân, mạng còn tiện hơn, ngay cả Diêm Vương cũng không chịu thu nhận.”
Rồi một đoạn hình ảnh khác lại hiện lên. Vẫn là đứa bé ăn mày đó, nhưng giờ, đã lớn hơn một chút, lại còn học lỏm được mấy chiêu ăn cắp vặt, biết thó túi tiền của người ta để lấy tiền mua đồ ăn. Lần này, con bé ăn cắp túi tiền của một bà lão. Bà già bị mất tiền ngồi bệt xuống đất khóc không ngừng. Thấy vậy, không nhẫn tâm, nó liền quay lại trả tiền cho bà lão, kết quả là bị tóm đến quan phủ ăn hình trượng. Sau khi chịu phạt xong, con bé bị họ ném ra bên ngoài, vết thương nặng đến nỗi mấy ngày sau vẫn chẳng thể bò dậy được.
Con bé ăn mày đó thường xuyên bị đánh, lại hay bị vấp ngã nên cơ thể lúc nào cũng trầy trụa thương tích. Dẫu vậy, chẳng hề gục ngã, nó vẫn sống kiên cường. Vì đã quá quen với cuộc sống mồ côi, đơn độc nên nó không muốn người khác giống như mình. Cứ thấy những người yếu đuối không chốn nương thân là nó lại nghĩ cách giúp đỡ, tuy rằng bản thân không có nhiều, chỉ có thể giúp họ được phần nào thôi. Và khi nó nhìn thấy những người cô độc…
Lúc này, trong tâm trí ta chợt hiện lên bóng của một bé trai. Cậu ta đang đứng trên tường thành, cúi đầu buồn bã nhìn xuống tòa thành mênh mông đang chìm trong giấc ngủ. Nếu họ cô độc, ta nghĩ, ta muốn được bước tới, nắm lấy bàn tay họ.
Ta lúc tỉnh lúc mơ, trước mắt cứ hiện lên hình ảnh một tiểu ăn mày nhỏ bé, đội chiếc mũ có khăn trùm, mình đầy thương tích đứng cùng vị thiếu niên cô độc trên tường thành. Nhưng ta chợt thấy buồn cười, giờ là lúc nào rồi mà ta còn nhớ đến người khác chứ?
Từ trước đến nay, cho dù bị thương nặng đến mức nào, đau đớn đến ra sao, chẳng có bất kỳ ai quan tâm đến ta cả, dẫu ta có chết đi, chắc rằng cũng chẳng có một ai lo lắng, buồn thương. Mà sự thực chẳng phải ta đã chết một lần rồi sao? Và đúng là không có ai quan tâm thật. Sau cùng, trước khi đánh mất ý thức hoàn toàn, không biết là ảo giác hay sự thật, ta bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên. Giọng nói ấy vừa mạnh mẽ vừa phẫn nộ, lại đau đớn đến tột cùng: “Các ngươi! Dừng tay lại!”
***
Thế rồi những hình ảnh hỗn loạn khác lại hiện lên liên hồi. Ta gặp phụ thân và mẫu thân. Trong làn tuyết trắng, toàn thân họ một màu trắng toát, lại chẳng thể nhìn rõ được dung nhan. Nhưng ta có thể cảm nhận được họ đang mỉm cười nhìn ta. Lúc ta vui vẻ chạy lại, họ lại càng lúc càng trôi xa, sau cùng biến mất ở phía cuối chân trời. Rồi, ta nhìn thấy Tuyết Thần, chàng nằm trên tuyết, thần thái tĩnh lặng. Thế nhưng chớp mắt, chàng đã ở bên Thức Cầm, tay trong tay nồng thắm, hoàn toàn không hề nhìn thấy ta. Ta lo lắng đuổi theo nhưng làm cách nào cũng không thể đuổi kịp. Dần dần trong biển tuyết trắng xóa tưởng chừng vô hạn đó, chỉ còn lại mình ta trơ trọi. Trời lạnh giá rét, tuyết rơi ngập trời, rốt cuộc ta ngã nhào xuống tuyết, trong lòng thầm nhủ, thôi bỏ đi, cứ nằm đây thôi, mệt mỏi quá rồi!
Nhưng vào lúc ấy, bỗng một giọng nói vang lên, dường như có ai đó đang nói chuyện với ta, lúc gần lúc xa, lúc dịu dàng khi mềm mại, mang theo cả niềm xót thương: “Đồ ham ăn, đừng ngủ nữa, không cho phép ngủ nữa, nàng có nghe thấy không?”
Ta mơ màng mở mắt, ngẩng đầu, và hình ảnh hiện ra trước mắt là một khuôn mặt tuấn tú, đ...

