“Tiểu thư, người thật sự càng lúc càng xinh đẹp! Người có nhận thấy tất cả mọi người trên con đường này đều đang nhìn người không?” Tiểu Thúy lắc nhẹ tay ta rồi lên tiếng thì thầm.
“Em có chắc rằng họ không nhìn vào bông hoa mẫu đơn trên đầu ta đấy chứ?” Lúc này, trên đầu ta đang cài một bông hoa mẫu đơn. Đám ruồi, muỗi rồi ong đều đang tụ tập trên đó. Tiểu Thúy nói đây là kiểu trang điểm mà trước kia ta đặc biệt yêu thích, lại còn nói chỉ có hoa tươi mới xứng với làn da trắng muốt của ta… Nghe Tiểu Thúy nói, ta không khỏi rùng mình, toàn thân nổi đầy da gà.
Món hời lớn nhất khi làm thiên kim tiểu thư chính là được đi dạo phố, mệt rồi thì ngồi kiệu, thích thứ gì đều có thể mua, hay lấy kẹo hồ lô của người ta mà không còn bị đuổi theo khắp phố, bởi vì nha đầu thân thiết Tiểu Thúy sẽ trả tiền thay cho. Ngẩng đầu đi về chỗ mình ăn xin trước kia, ta đột nhiên nhận ra thân phận của bản thân đã cao quý hơn nhiều.
“Tiểu thư, xin hãy thương xót cho tiểu nhân
, tiểu nhân ba tuổi phụ thân chết, bốn tuổi mẫu thân qua đời, năm tuổi ca ca ra đi, sáu tuổi lại mất tỷ, bảy tuổi bị bán tới Trường An, lên tám tuổi người chủ cũng chết, vậy nên bây giờ phải lưu lạc đầu đường xóc chợ, ba bữa không no…” Vừa mới đi sang con đường phía Tây, bất ngờ có mấy đứa trẻ xông ra ôm chặt lấy chân ta, chúng khóc lóc kêu than, rồi còn lau hết nước mắt, nước mũi vào váy của ta. Ta nhìn chằm chằm vào mấy đứa nhóc dưới chân mình, nhất thời không nói được lời nào.
“Ây da, đừng có ôm lấy tiểu thư nhà ta, số bạc vụn này cho các ngươi đi mua đồ ăn đấy.” Tiểu Thúy dường như sợ ta tức giận, nhanh chóng lấy chút bạc trong người ra. Bọn trẻ vừa nhìn thấy bạc vụn, vội vàng chộp lấy rồi chạy biến đi ngay.
“Tiểu thư, bọn chúng đáng thương quá! Đại Kỳ chúng ta xưa nay quốc thái dân an, làm sao có chuyện dưới chân thiên tử, ngay tại kinh thành Trường An lại có nhiều đứa trẻ đói cơm đi ăn xin thế này?” Tiểu Thúy chu miệng, nước mắt long lanh. Ta im lặng, trong lòng thầm nghĩ, một người từ nhỏ lớn lên trong một gia đình phú quý, cho dù là nha hoàn, cũng không thể hiểu được những chuyện mà ta đã trải qua, càng không thể nhận ra đám nhóc con làm bẩn khi nãy, nghĩ thầm, kiểu gì cũng phải tính sổ với bọn nhóc tinh ranh này mới được.
“Tiểu thư, không xong rồi! Ngân lượng của chúng ta mất hết rồi.” Chưa đi được vài bước, Tiểu Thúy liền hét lên hoảng hốt, Hầy, lúc nãy chúng ta bị đám nhóc con ăn mày đó vây quanh, ôm chặt lấy chân, có muốn giữ lại ngân lượng cũng khó!
“Tiểu thư, phải làm thế nào đây, chúng ta có nên báo quan không?”
“Báo quan? Không cần, không cần đâu. Em cứ quay về trước đi, ta tự sẽ có cách.” Ta vỗ ngực đầy tự tin. Ít nhiều gì thì đám nhóc con tinh ranh đó cũng do một tay ta đào tạo. Nếu ngay đến bọn chúng mà ta cũng không xử lí được thì ta sẽ cảm thấy rất xấu hổ với hai chữ ‘thần trộm’.”
“Thế nhưng, tiểu thư… việc này…”
“Việc này cái gì? Em muốn để phu nhân biết mình đã làm mất tiền sao? Mau quay về đi, nếu có người đến tìm, thì cứ nói ta đang ngủ trưa. Ta sẽ về sớm thôi.” Ta giục Tiểu Thúy, sau đó nhanh chóng trốn vào một góc khuất trong ngõ.
***
“Đã nói rằng mỗi người một nửa, mau đưa ra đây.”
“Túi tiền này rõ ràng là do ta trộm được, bảo ngươi trộm của ‘hoa mẫu đơn’, kết quả ngươi chẳng lấy được một xu nào hết.”
“Ta rút kiểu gì cũng không được vì ‘hoa mẫu đơn’ đó nắm túi tiền rất chặt. Ngươi đừng tưởng người đó trông giống cô ngốc, thực ra người đó tinh nhanh mà cổ quái lắm! Có bản lĩnh, lần sau ngươi hãy ăn trộm của cô ta đi.”
Cái gì? Dám nói ta là cô ngốc, có phải bà cố ta lâu ngày chưa cho mấy đứa một trận không? Ta đứng bên ngoài, nghe vậy tức giận vô cùng, liền vén tay áo định xông vào bên trong.
Bỗng một tiếng rên vang lên, sắc mặt mấy đứa tức thì trắng nhợt, tất cả đồng loạt xông vào góc sâu của ngôi miếu đổ nát. Bên trong miếu có người? Mấy tên nhóc này nhân lúc ta không có ở đây, dám làm bừa làm bậy, chúng phải biết đó là góc phòng quý tộc trong ngôi miếu hoang này và nó chỉ thuộc về ta. Phải chăng, bọn chúng đã cho tên ăn mày khác thuê lại? Mới nghĩ tới đây, ta tức thì bốc hỏa, xông thẳng vào trong ngôi miếu. Nếu biết tên khốn khiếp nào ngủ ở chỗ mình, ta nhất định sẽ xé hắn thành tám mảnh rồi đem cho dã thú ăn.
“Ai thế? Á! ‘hoa mẫu đơn’, toi rồi, chạy mau!” Vừa đẩy cửa ra, một đứa nhìn thấy ta, vô cùng kinh ngạc, hét toáng lên. Sau đó nó tóm lấy túi tiền định chạy, trong khi những đứa còn lại hốt hoảng chạy tới chạy lui tìm chỗ trốn như một lũ chuột nhắt. Ngay lúc đó, ta tay trái chặn một cửa, tay phải xách một đứa, chân trái trói một đứa, còn chân phải đá một đứa… không lâu sau, bốn đứa nhóc con đã nằm xếp gọn ghẽ trước mặt.
“Ngươi…ngươi… ngươi làm sao mà biết được chúng ta sẽ trốn đi đâu?”
“Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo. Bốn tên nhóc các ngươi định làm gì, ta đây còn không biết sao? Nếu không phải ta cố ý để các ngươi trộm đồ, dựa vào kĩ thuật mèo hen gà xù của mấy đứa mà cũng đòi trộm được tiền sao? Đã thế khóc lóc gì mà chẳng giống chút nào. Ai dạy các ngươi ăn trộm không được thì liền cướp? Ta đã không ra tay thì thôi, lại còn dám hỗn láo. Có tin ta bắt mấy đứa đi báo quan không? Đại tỷ đây vốn là thần trộm lợi h...

