Bầu trời nhanh chóng đen sẫm lại, gió mạnh thổi liên hồi, mây đen đầy trời, sấm sét rền vang, thật đáng sợ! Xem ra chúng ta không thể tránh cơn mưa này rồi. Chúng ta tiếp tục đi nhanh về phía trước, người qua lại trên đường càng lúc càng đông, tất cả đều vội vã. Chúng ta cũng hòa vào đám người, xa xa đã có thể nhìn thấy được cửa thành Hoa Âm.
Lúc đến bên ngoài thành Hoa Âm, mọi người đều bước chậm lại. Thấy vậy ta và Diệp cũng giẫm bước chân nhìn ngó xung quanh đầy cảnh giác. Từ xa, chúng ta nhìn thấy một đội binh sĩ đứng gác ngoài cổng thành Hoa Âm. Bọn họ giới bị nghiêm ngặt, tra xét cặn kẽ từng người. Lúc chỉ còn cách cửa thành không xa, trước mắt chúng ta hiện lên cảnh tượng tiêu điều, thê thảm. Lẽ nào Hoa Âm xảy ra chuyện?
Ta vừa định tiến lên trước xem sao, Diệp liền kéo ta lại. Chúng ta nhanh chóng trốn sau gốc cây, quan sát mọi động tĩnh ở phía trước. Lúc ngẩng đầu lên nhìn tường thành, ta đồng thời phát hiện trên đó cũng có nhiều binh sĩ canh gác. Hoa Âm lúc này thật đúng như cảnh tượng trong hai câu thơ ‘Mây khe vừa nổi trời sau gác. Mưa núi sắp qua, gió khắp lầu.’
“Tại sao lại có nhiều binh mã như vậy nhỉ? Phải chăng Trường An xảy ra biến?” Diệp thấp giọng thì thầm tự hỏi.
“Tần Vương? Nam Dung Diệu?” Nếu là binh mã của Diệu thì có gì phải lo lắng, huống hồ Hoa Âm cách Trường An không xa, lẽ nào chúng ta có thể xảy ra chuyện ngay trước cửa nhà chứ?
“Phía trước có giấy thông cáo, để ta đến đó xem sao.” Ta vừa định đứng lên liền thấy Diệp lắc đầu ra hiệu.”
“Không đúng, tại sao hai người được vẽ trên tờ cáo thị trông quen như vậy nhỉ?” Ta nghiêng đầu, quay sang nhìn Diệp rồi nhìn tờ cáo thị.
“Hình như là vẽ chúng ta thì phải. Nhất định là Diệu đang tìm chúng ta.” Ta kích động định xông lại phía đó, không ngờ Diệp kéo lấy vạt áo ta, khiến ta múa may trong không khí một lúc lâu mà chẳng di chuyển nổi.
“Cẩn thận bị lừa.” Diệp vừa dứt lời, một tia chớp lóe lên chiếu sáng cả bầu trời. thôi chết, xem ra trời sắp đổ mưa lớn rồi.
Tia nắng mặt trời sau cùng đã bị áng mây đen che mất, bầu trời đen kịt, khiến cả thành Hoa Âm chìm trong bóng tối. Lại một tiếng sấm rền vang, cảnh vật trước mắt cứ mờ dần đi, bao phủ trong làn sương mờ ảo. Ngay đến bóng hình ta và Diệp cũng nhạt nhòa trong bóng tối.
Không khí đột ngột trở nên ngột ngạt, mưa bắt đầu rơi. Bình thường những cơn mưa xuân đều li ti, lặng lẽ, vậy mà trận mưa hôm nay giống như một trận mưa giữa hè. Mưa không ngừng trút lên người chúng ta, thật không dễ chịu chút nào. Trong đầu ta hiện lên cảnh gặp lại Diệu, ánh mắt chàng nhìn ta nồng nàn. “Nàng đã chịu khổ rồi.” Nghĩ tới đây, ta chỉ mong cơn mưa này sớm tạnh, để ta có thể nhập thành.
Những hạt mưa xuân giá lạnh, tạt vào người rát như kim châm, khiến toàn thân ta đau đớn. Sau một hồi mưa to, trời đất bắt đầu sáng hơn. Có điều lúc này đã là chiều muộn nên bầu trời trông cũng ảm đạm đi nhiều. Mưa rửa sạch lớp bùn đất trên mặt đường, chảy thành những dòng nước nhỏ uốn lượn. những hạt mưa lạnh giá vẫn chưa ngừng rơi, ta bất giác vòng tay ôm chặt lấy cơ thể.
“Chúng ta mau vào thành thôi, để Diệu chuẩn bị xe ngựa đưa chúng ta về Trường An.” Ta khẽ thở hắt ra, cơ thể không ngừng run rẩy. Lúc trước vì làm mất đôi giày, nên ta phải đi chân đất, đôi chân vì thế đen sì, cực kỳ bẩn thỉu. Thấy vậy, ta đưa chân ra dưới mưa, để lộ ra đôi bàn chân trắng trẻo,c ó điều trên đôi chân này đã xuất hiện thêm một vài vết thương.
“Đưa về Trường An? E là sẽ đưa chúng ta thẳng đến điện Diêm La ấy.” Diệp bật cười lạnh lùng, hai tay siết chặt lại đến mức trắng nhợt. Mưa hắt lên mặt hắn và ta, dễ dàng nhận ra nét lãnh đạm trong ngữ khí của Diệp.
Diệp nghi ngờ Diệu, ngay từ đầu hắn đã nghi ngờ việc ta ở cùng
Diệu, thế nên đã từng khắt khe với ta, ngay cả lúc này, thái độ đó của hắn vẫn chưa hề giảm bớt. Lẽ nào hắn cho rằng Diệu là loại người sẽ nhẫn tâm tàn sát huynh đệ sao? “Cách suy nghĩ của ngươi thực kì lạ, Diệu là bào huynh của ngươi, huynh ấy giết ngươi làm gì chứ? Bây giờ, huynh ấy cho dán hình của chúng ta ở khắp thành trong cả nước chỉ để tìm tung tích chúng ta. Thế mà nhìn xem ngươi còn không có cả dũng khí để đến đó?” Ta bực bội cãi lại một câu, không biết tại sao, lúc nào ta cũng biện hộ thay cho Diệu. Ta rất thường nghĩ tới người thiếu niên cô độc cầm chiếc đèn lồng đứng trên thành. Diệp từ nhỏ đã mất mẫu thân, còn Diệu chẳng phải cũng không hề có được tình thương của phụ thân hay sao?
“Ta thực không hiểu, cô rõ ràng xuất thân từ phủ Thừa tướng, tại sao chẳng biết rằng lòng người hiểm ác chứ?” Giọng Diệp xuyên qua màn mưa nghe khá là kì lạ.
“Ta chỉ biết rằng, người đó là ca ca của ngươi, lòng người hiểm ác đến đâu, kẻ hại ngươi quyết không phải là huynh ấy.”
“Ca ca? Những con người có cuộc sống như chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã không có hai từ ‘huynh đệ, thủ túc’. Tàn sát lẫn nhau chính là huynh đệ.” Diệp lạnh lùng lên tiếng, còn ta nghe vậy chỉ biết mím môi không nói thêm gì. Bởi ta nghĩ mình mãi mãi không thể hiểu được cái hắn đang nói tới. Ta và bọn Hoa Hoa, Quả Quả tuy rằng không phải do cùng phụ mẫu sinh ra nhưng tình cảm như thủ túc. Diệu rõ ràng là ca ca của Diệp, vậy sao hắn lại có thể đem lòng nghi kị, căm ghét?
Ta không biết rốt cuộc những nơi như hoàng cung đã đem lại cho hắn cuộc sống thế nào, mà lại khiến hắn tuân theo nguyên tắc sinh tồn tàn khốc ‘sa trường không phụ tử, trong quân không huynh đệ.’ Còn ta và những kẻ hành tẩu trong giang hồ, lạo luôn sống theo nguyên tắc ‘Sinh ra là huynh đệ, việc gì phải tàn át lẫn nhau’. Đúng là cách nghĩ của hai chúng ta có khác xa một trời một vực. Nhớ lại trước kia, cá...

