Lần thứ hai mươi Bùi Văn Long đến Thiêm Hương Lâu, vừa khéo tại đó gặp Lữ Kinh Hồng lần thứ ba, chỉ thấy vị thủy sư đề đốc trẻ tuổi ở Kim Lăng lần đầu tiên khách khí chấp tay nói với hắn:
“Bùi đại nhân, thưởng thức vũ điệu của Hồng Tụ cô nương xong, tại hạ không biết cố thể mời ngài một chung chăng?”
“Lữ đề đốc khách khí, chung rượu này Bùi mỗ đợi lâu rồi.” – Bùi Văn Long thản nhiên cười, ánh mắt đầu vẻ thong thả.
Lúc họ đang nói chuyện, nghe bốn bề tiếng hoan hô như sấm, tú bà đã lên đài, hướng mọi người cao hứng lớn giọng tuyên bố:
“Hôm nay Hồng Tụ cô nương sẽ vì mọi người điệu vũ mới trước nay chưa từng thấy, Phi Thiên!”
Lúc họ đang nói chuyện, nghe bốn bề tiếng hoan hô như sấm, tú bà đã lên đài, hướng mọi người cao hứng lớn giọng tuyên bố:
“Hôm nay Hồng Tụ cô nương sẽ vì mọi người điệu vũ mới trước nay chưa từng thấy, Phi Thiên!”
Khi mọi người ầm ầm khen hay, Hồng Tụ mìnhh vận y trang màu sắc đã chầm chậm lên đài. Bùi Văn Long thấy trên đài trống rỗng, nhưng xà nhà treo một dải băng dài, vừa vặn treo giữa đài, không biết dùng làm gì. Mặc dù đã xem vô số vũ đạo của Hồng Tụ, nhưng hắn vẫn đoán không ra lần này Hồng Tụ lại có trò gì mới.
Cùng lúc với tiếng nhạc vang lên, Hồng Tụ chộp lấy dải băng treo trên xà nhà, bắt đầy nhẹ nhàng di chuyển vòng quanh trên đài, tốc độ của nàng càng lúc càng nhanh, chuyển động cũng càng lúc càng rõ. Bất ngờ, nàng lao khỏi đài, người như phi yến bay lăng không vút cao, dải băng bềnh bồng tô điểm quanh thân ảnh tựa tiên nữ khiêu vũ trên không trung, nhẹ nhàng lướt trên đầu mọi người. Nương theo dải băng đang treo, Hồng Tụ ở giữa không gian bắt đầu thi triển Phi Thiên Vũ!
Chúng nhân quên cả lời khen, mơ màng ngắm nhìn tiên tử xinh đẹp uốn lượn trên không, bỗng như đang ở thiên cung. Thân hình nhu nhược bay lượn uyển chuyên giữa không gian giống như tinh linh khiêu vũ trong truyền thuyết, dùng toàn bộ nhiệt tình lẫn sinh mệnh, đưa nghệ thuật đẹp đẽ trình diễn đến cực hạn!
Không biết trải qua bao lâu, lúc Hồng Tụ nhanh nhẹn rời trường, mọi người mới buông tiếng hoan hô. Bùi Văn Long cũng không nén được lời khen và tiếng vỗ tay dành cho Phi Thiên của Hồng Tụ. Hắn kinh ngạc nhìn thấy trên mặt không ít khách nhân hàng hàng lệ!
Khách xem hưng phấn dần dần tản đi, Thiêm Hương Lâu lại khôi phục vẻ “nghênh lai tống vãng(1)” của nó. Lữ Kinh Hồng thần tình phức tạp, đi đến trước mặt Bùi Văn Long, nói:
“Bùi đại nhân, mời!”
Bùi Văn Long theo chân Lữ Kinh Hồng lên gian nhã thính trên tầng hai, vào cửa rồi mới phát hiện chuyện ngoài dự đoán, Hồng Tụ cô nương đã thay y trang đương có mặt bên trong. Tuy nhiên Bùi Văn Long không cảm thấy đặc biệt kinh ngạc, thản nhiên ngồi theo ý mời của Lữ Kinh Hồng, nở nụ cười thâm trầm thốt:
“Cũng chỉ có Lữ đề đốc mới có được mặt mũi lớn như vậy, có thể mời Hồng Tụ cô nương đến hầu rượu.”
“Bùi đại nhân hiểu lầm rồi!” – Lữ Kinh Hồng nói – “Lần trước đại nhân giải vây cho Hồng Tụ, mang gã khách gây sự đi, Hồng Tụ còn chưa biểu thị lòng biết ơn, cho nên nhờ tại hạ mời đại nhân đến, muốn đối mắt cảm tạ đại nhân.”
“Hồng Tụ cô nương quá khách khí.” – Bùi Văn Long cười thản nhiên – “Nói đến thực khéo, gã khách gây sự nọ không ngờ là nhị đương gia Hướng Ác của Bài Bang, ngoại hiệu Ba Kiểm Ác Quỷ, ắt Lữ huynh không xa lạ gì?”
Lữ Kinh Hồng tỏ vẻ thờ ơ gật đầu:
“Lúc tào vận bị cướp, hắn là một gã chủ mưu, tại hạ chưa thể giết được, thật là một điều thất trách lớn! Đại nhân có thể bắt được, cũng xem là vì Lữ mỗ báo một mối thù.”
Bùi Văn Long ồ ồ cười lớn:
“Tại hạ may mắn, nên cảm tạ Hồng Tụ cô nương, không ngờ có thể thu hút hãn phỉ trên sông nước đến Thiêm Hương Lâu. Đáng tiếc Hồng Tụ cô nương đã có tri kỷ, bằng không e rằng tại hạ mặt dày tự tiến cử rồi.”
“Bùi đại nhân lại đùa rồi.” – Lữ Kinh Hồng lơ là lạnh nhạt thốt, khi nói khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hồng Tụ – “Hồng Tụ không chỉ là hồng nhan tri kỉ, cũng sắp thành thê tử của tại hạ, thỉnh đại nhân là chứng cho.”
“Thê tử?” – Bùi Văn Long có chút bất ngờ – “Chẳng lẽ ngài định cưới nàng tiến môn?”
Sắc mặt Hồng Tụ nổi lên vẻ ửng hồ mê hoặc, dũng cảm đón nhận ánh mắt ôn nhu của Lữ Kinh Hồng. Hai người yên lặng nhìn nhau, nghe Lữ Kinh Hồng dịu giọng:
“Chỉ cần tâm tâm tương ấn, cưới hay không có gì khác biệt.”
Trông thấy ánh mắt tâm ý tương thông của hai người, tận đáy lòng Bùi Văn Long lại trỗi lên một tia ghen tuông quen thuộc, mặc dù vẻ ngoài Hồng Tụ gần giống sư muội qua đời, hưng trong mắt Bùi Văn Long, nàng chỉ là cái bóng của sư muội. Năm năm trước nàng ngã vào lòng Lữ Kinh Hồng, năm năm sau thế thân của nàng cũng lựa chọn như vậy. Điều này khiến trong lòng Bùi Văn Long đau đớn mơ hồ, nén không đước cái cười lạnh lẽo:
“Khó trách Lữ huynh phải tự hủy tương lai, vì lấy lòng người k
không tiếc
hy sinh lớn như thế. Bùi mỗ không biết là nên kính hay khinh bỉ ngươi.”
“Bùi đại nhân cuối cùng biết được bao nhiêu?” – Hồng Tụ từ đầu chưa từng mở miệng, đột nhiên hỏi – “Hôm nay Hồng Tụ mời tiệc đại nhân, trừ việc đáp tạ hành động giải vây của đại nhân, cũng là muốn cùng đại nhân bàn bạc triệt để!”
“Nàng cuối cùng vẫn là nhịn không được rồi!” – Bùi Văn Long hơi lắc đầu, trong mắt tràn đầu tiếc nuối – “Mặc dù ta hầu như biết được toàn bộ, những vẫn hi vọng suy đoán của mình đều sai hết. Dù nàng chỉn có vài phần giống sư muội qua đời của ta, nhưng vài phần này cũng khiến ta không giấu được lòng thương hại. Đáng tiếc, nàng cuối cùng vẫn khiến ta thất vọng rồi.”
L

