Bỗng thấy một vật sáng loáng từ trên nóc phòng bay vụt xuống trúng vào cánh tay Liễu Tinh Đởm rồi rơi xuống đất, làm cánh tay Liễu Tinh Đởm tê buốt cả, chỉ đứng đờ ra không cựa quậy nói năng được.
Liễu Tinh Đởm vội nhìn xuống xem thì ra đó là một quả kim tiên không đầu nhọn.
Phương Thuyền Cô biết có người giúp nàng vừa ném phi tiêu vừa điểm huyệt Liễu Tinh Đởm, nàng liền với ngay sợi xích to bằng cổ tay quấn chặt lấy mình và hai cánh tay chàng mấy vòng rồi khóa lại, sau bế xốc người chàng đặt nằm ngay trên giường, nàng thương tình điểm hộ chỗ mạch lại cho chàng cựa quậy được.
Liễu Tinh Đởm khí ức nổi lên đầy ngực chàng cố vùng vẫy hết sức cũng không thể dứt xích ra được mới mệt mỏi phờ người.
Phương Thuyền Cô ngồi cạnh đấy lấy làm thích chí cười khúc khích nói :
– Nào thử xem thế huynh còn tài giỏi nữa hay thôi? Nếu cứ nghe lời tiểu muội thì đâu đến nỗi này? Vậy thế huynh hãy cứ bằng lòng đi rồi tiểu muội sẽ cởi trói cho kẻo tội nghiệp.
Phương Thuyền Cô vừa nói vừa đưa bàn tay ngọc vuốt ve mặt Liễu Tinh Đởm.
Chịu quyền thế đè nén dưới tay bạn quần thoa, Liễu Tinh Đởm ngửi thấy mùi lan xạ thơm ngào ngạt, nếu phường lãng tử dâm ô thì mấy chẳng hồi tâm chuyển ý, nhưng chàng thấy thế càng tức giận đùng đùng lại trợn mắt mắng :
– Thuyền Cô, ta không ngờ ngươi làm điều nhơ nhuốc đến thế để phá hoại môn phong nhà họ Phương, ta thề cụt đầu này thì thôi chớ không khi nào nghe lời trăng hoa, nay ngươi có nhẫn tâm giết ta đi cũng cam lòng chớ đừng làm trò khả ố trước mặt ta nữa.
Không chút hờn giận Phương Thuyền Cô lại cố làm ra bộ thân ái khuyên lơn :
– Thế huynh chớ nhẫn tâm nói những lời, vô tình ấy, vì cứ như Phương, Liễu, hai họ nhà ta thì dù tiểu muội đã là người vợ chưa cưới của thế huynh nên có quyền yêu đương và gần gũi được, không khi nào ai dám coi khinh như gái trăng hoa.
Nói đoạn nàng ôm đầu chàng vào lòng.
Liễu Tinh Đởm thấy nàng quá ư phóng đãng thì càng tức giận, lần này chàng vận nội công lên cánh tay rồi gắng sức vụt mạnh một cái, tức thì những dây xích tung ra, chàng đứng phắt dậy giơ tay xông vào đánh Phương Thuyền Cô.
Phương Thuyền Cô kinh hãi cho là chàng có sức khỏe vô cùng thì vội xua tay nói :
– Hãy khoan đã, đó là tiểu muội muốn thử lòng thế huynh đó!
Liễu Tinh Đởm cũng ngạc nhiên dừng tay lại hỏi :
– Thử lòng ta nhưng định làm gì chớ?
Phương Thuyền Cô ung dung đáp :
– Liễu thế huynh lòng đanh dạ thép, nếu có tánh dâm tà như những phường thanh niên khác có lẽ nguy đến tánh mạng, nguyên khi thế huynh đứng trước mặt sư phụ mà dám ôm lấy tiểu muội để xin hộ, làm sư phụ nghi cho thế huynh có tình ý với tiểu muội mới bày ra tấn trò hỗn độn như thế, nên vừa rồi sư phụ cho đòi tiểu muội vào trong nội sảnh hỏi rằng: “Tinh Đởm sao lại chịu liều mạng cứu con?” Thì tiểu muội trả lời: “Chàng là thế huynh của con.” Sư phụ lại hỏi luôn: “Đã đành rằng nó xin tội cho con nhưng sao lại dám làm điều vô lễ trước mặt ta?” Câu hỏi ấy làm tiểu muội hổ thẹn quá chỉ trả lời vắn tắt là không biết.
Liễu Tinh
Đởm lại xen lời :
– Thế rồi sư phụ hỏi gì nữa?
Phương Thuyền Cô tiếp theo :
– Thế rồi sư phụ lại vặn: “Không biết, con trả lời sư phụ khéo lắm, nhưng sư phụ hẳn hỏi bấy giờ con vì lẽ gì lại vào trong hậu sảnh?” Tiểu muội liền nói: “Nhân chàng có một cây Thanh Hương kiếm và đầu lâu của phụ thân chàng để ở nhà con, nên khi con thấy chàng đến thì muốn báo tin ngay cho biết đầu người và thanh kiếm báu lại cũng muốn cho chàng biết rõ mặt mũi con vừa giả trai thành thử trong hấp tấp quên mất cả mệnh lệnh nghiêm cấm của sư phụ, thực là tội đáng muôn thác”, sư phụ chỉ khẽ lắc đầu nói: “Thằng bé này nguyên là sư tổ tiến cử lại nhưng ta coi hành tung của nó thì không thể tin được. Bây giờ con cốt trong lòng chân chính đừng có hổ thẹn để đi thử xem lòng nó ra sao, nếu quả có lòng tà dâm thì con cứ chém đầu nó về đây, hay con cũng yên dưỡng nó mà che chở thì ta chém cả đôi, vì con không thể man trá được ta, ta đã có cách xét đoán”.
Nghe lời không những là sư phụ nghi hoặc thế huynh có lòng tà dâm, cho đến tiểu muội cũng hơi nghi ngờ. Huống hồ thế huynh đã có lòng cứu tiểu muội mà gây nên hiềm nghi trai gái ôm nhau rồi, mà tiểu muội thì chưa nhất định phải lấy thế huynh, song trọn đời cũng thề không ôm cầm thuyền ai nữa, âu đành rằng thế huynh có lòng mạo hiểm cứu tiểu muội thì dầu chết ngay tiểu muội cũng nghĩ kế báo đáp mới là, khốn nỗi sư phụ đã sai khiến thì tiểu muội không dám trái ý và cũng không quản hổ thẹn để thử xem tấm lòng của thế huynh hay dở ra sao. Nay tiểu muội đã biết rõ tấm lòng của thế huynh trắng trẻo như làn tuyết sáng suốt như vầng trăng, thì cũng may cho thế huynh và hú hồn cho tiểu muội, suýt nữa đã đưa người xuống hố sâu vực thẳm xin thế huynh tha lỗi cho.
Liễu Tinh Đởm lúc ấy mới rõ chuyện thì cười nói :
– Sư phụ dụng ý lợi hại thực, nhưng sao hiền muội không nói cho ta biết trước lỡ ra ta cũng như phường thiếu niên hiếu sắc kia thì còn chi là tính mệnh, hiền muội quả là vô tình lắm!
Phương Thuyền Cô cũng cười nói :
– Có thử lửa mới biết lòng vàng thắm, như thế tiểu muội lại được rõ phẩm hạnh của người quân tử, thôi xin mời thế huynh về phòng nghỉ.
Phương Thuyền Cô nói đoạn mở cửa phòng, Liễu Tinh Đởm ra khỏi đấy hầu như thoát một nơi quan ải mỹ nhân suýt nữa thì danh vọng của chàng bị chìm xuống tận đáy bể, mà thù cha không hòng báo phục nữa, tất để mối hận muôn đời.
Liễu Tinh Đởm quay về phòng thấy một cái bóng đen ngồi lù lù trên giường, khi thấy chàng liền quát to lên một tiếng :
– Nghiệt súc to gan thực, ngươi hãy coi lưỡi gươm của ta đây!
Chương 5: Muốn thử lòng, Địch Long Tuấn vờ đe dọa – Được gươm báu Liễu Tinh Đởm quyết ra đi
Dưới ngọn đèn
le lói, Liễu Tinh Đởm thấy người ấy thật hung ác, đầu đội thiết khôi, mình bận thiết giáp, hình như chân đi đôi giày đế sắt, mặt đen như trôn chảo, bộ râu xồm cứng như dây thép, tuy không trông rõ mặt nhưng cũng có thể phỏng đoán là người ước chừng năm sáu mươi tuổi, mình không to lớn mà cử chỉ rất lanh lẹ, người ấy cầm thanh bảo kiếm múa trước mặt Liễu Tinh Đởm sáng lấp loáng, vì đạo quang kiếm sáng quá làm ngọn đèn dầu cũng phải tắt phụp đi....

