Không Nham hòa thượng đang cơn hăng không để ý nhảy xổ vào co chân lên định đánh chận gót xuống ngực ắt là bị hộc máu tươi ra mồm.
Phan Huỳnh Nương nhanh như cắt dụng chiêu “Bát Tiên Túy Tửu” phóng hai chân lên đá trúng mũi giày vào hạ nang, đầu mũi giày lại bịt hai miếng sắt nhọn, mà nhắm người hắn phải đá vào chỗ hiểm ấy mới nguy, nếu trúng chỗ nào cũng không thể chết được, vì hắn nội ngoại công rất giỏi. Không Nham hòa thượng bị cái đá rất mạnh, hắn liền hộc máu tươi ra đằng mồm rồi hăng máu chạy lồng lộn chung quanh đất mấy vòng. Phan Huỳnh Nương lại tiếp theo cái đá nữa vào ngực hắn mới chịu ngã ngửa xuống đất.
Liễu Tinh Đởm thấy kẻ thù nằm xuống, chàng liền nhảy tót đến giơ thanh kiếm chém lấy đầu Không Nham hòa thượng, còn khúc mình thì giẫy đành đạch, chàng đá hắn vào góc tường rồi xách thủ cấp đến quỳ trước mặt Phan Huỳnh Nương với sư phụ là Địch Long Tuấn khấu đầu lạy :
– Con xin đội ơn Phan lão bà và sư phụ muôn đời không quên, vì đã dụng công trả được mối thù cho phụ thân con, người ở dưới suối vàng ắt cũng cảm ân đức lão bà, sư phụ muôn vàn. Còn như tài con không báo được cừu thù mà lại bị chết về tay kẻ thù nữa.
Phan Huỳnh Nương liền nhấc chàng dậy rồi nói :
– Con đã có lòng hiếu thân thì tất nhiên trời cũng phải đền công cho trả được thù, ta nào có công đức gì!
Lúc ấy Phương Thuyền Cô và sư phụ Địch Long Tuấn, nàng Mai Hương Châu cũng đến tạ ơn Phan, Địch hai người, nếu chậm đến cứu thì nàng ắt bị nguy với Không Nham hòa thượng.
Liễu Tinh Đởm, Phương Thuyền Cô lại hỏi Phan Huỳnh Nương với sư phụ là Địch Long Tuấn sao lại đến đây cứu mình?
Địch Long Tuấn bèn thuật chuyện vì e hai trò không địch nổi Không Nham hòa thượng nên lẻn đến đây giúp sức, không ngờ lúc thoạt đến thấy cái bóng đen bay qua mặt rồi thì biến mất, khi đến cửa sổ vừa thấy Liễu Tinh Đởm bị nguy nên vội nhảy vào cứu.
Phan Huỳnh Nương cũng thuật chuyện vì lời yêu cầu của Địch Long Tuấn nhờ giúp chàng Liễu Tinh Đởm giết hộ kẻ thù là Không Nham hòa thượng. Bởi lời hứa bà phải ra đi. Dọc đường gặp Phương Quang Diệm cùng Liễu Thuấn Anh đến đây cứu Liễu Tinh Đởm cho trọn lời hứa với Địch Long Tuấn, nhưng khi đến đây gặp Địch Long Tuấn thì vờ trốn đi, đến khi thấy thầy trò không làm gì nổi Không Nham hòa thượng mới nhảy vào cứu. Phan Huỳnh Nương không ngờ nay ra đi mà trừ được hai tay hung bạo nhất trong đời là Ô Thúc Lợi với Không Nham hòa thượng, có lẽ từ đây bà trọn lòng nghĩa hiệp trừ hại cho đời rồi, bà sẽ tìm vào một nơi thanh tĩnh quy ẩn không còn xông pha trong trường đổ máu với lũ khách giang hồ hiếu động nữa.
Phan Huỳnh Nương lại kể chuyện khi trước ném “Mai Hoa trâm” vào tay con yêu quái giả ở miếu thành hoàng và dẫn đường cho Liễu Tinh Đởm xuống phá sào huyệt của nó cho mọi người nghe. Lúc ấy Liễu Tinh Đởm mới nhớ ra cái bóng đen là Phan Huỳnh Nương thì vội đến tạ ơn và kính phục khôn cùng.
Mọi người nghe lời bà nói điều khiếp hãi và kính phục tài năng chẳng cùng.
Liễu Tinh Đởm, Phương Thuyền Cô hai người cũng thuật lại chuyện khi ra đi bị nạn ở đây và chuyện nghe lỏm của Không Nham hòa thượng nói Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh bị hãm ở Ngọc Long tự cho Phan Huỳnh Nương với Địch Long Tuấn hai người nghe.
Phan, Địch hai người nghe chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không, bảo việc cứu Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh thì nhờ tay nàng Mai Hương Châu bày kế đến phá Ngọc Long tự sẽ xong cả. Phan, Địch hai người nói rồi từ biệt ra về ngay đêm hôm ấy.
Chương 15: Mai Hương Châu bày mẹo lừa lũ trọc – Liễu Tinh Đởm ra tay giết bọn sư
Trời vừa tang tảng sáng, Mai Hương Châu vội sai bọn nha hoàn đem chôn khúc mình Không Nham hòa thượng xuống dưới hầm bí mật rồi quét dọn những vết máu trong phòng.
Liễu Tinh Đởm, Phương Thuyền Cô cất đầu Không Nham hòa thượng vào một nơi. Liễu Tinh Đởm tươi cười nói Mai Hương Châu :
– Mối đại thù của cha tôi cũng nhờ ở nàng mà báo phục được, tôi lấy làm cảm ơn khôn xiết. Nhưng giờ tôi lại xin phiền nàng làm ơn giúp đỡ tôi một tay đến Ngọc Long tự cứu Phương thế huynh và em gái tôi thì cảm kích nàng vô cùng.
Mai Hương Châu ngạc nhiên hỏi :
– Liễu Thuấn Anh em gái chàng cũng ở đấy? Sao thiếp chỉ nghe Không Nham hòa thượng noi có Phương Quang Diệm và Phương Cầm Cô kia mà.
Liễu Tinh Đởm nói rõ lại :
– Liễu Thuấn Anh giả cải tên Phương Cầm Cô, tức là muốn giấu tên không cho Không Nham hòa thượng biết là người họ Liễu thì nguy.
Mai Hương Châu kinh hãi :
– Hú vía! May sao đấy, nếu nói rõ họ Liễu ắt bị hại về tay Không Nham hòa thượng rồi. Nếu muốn cứu Phương công tử và lệnh muội thì để thiếp dùng kế chứ dùng lực với lũ chúng nó không được.
Liễu Tinh Đởm vội hỏi :
– Nàng định dùng kế gì hay xin hãy nói cho chúng tôi biết trước?
Mai Hương Châu ghé vào tai Liễu Tinh Đởm, Phương Thuyền Cô nói nhỏ mấy câu. Hai người phì cười khen là diệu kế, rồi đúng theo kế hoạch của nàng.
Trưa hôm ấy Mai Hương Châu liền gọi nha hoàn Vân Hương vào dặn dò.
Vân Hương tuân lời dắt theo con bé con nữa đến Ngọc Long tự.
Nguyên Ngọc Long tự là ngôi chùa cổ kính đời nhà Minh truyền lại, ở vào nơi hẻo lánh, cây cối sầm uất, rừng núi bao la, ít có người qua lại. Vì chùa ấy có nhiều tư sản nên bọn sư không đến nỗi phải đi khuyên giáo các nơi, những nhà có tang chế muốn nhờ bọn sư trong chùa lập đàn làm chay là một việc rất khó, bởi chúng đã sẵn cơm no áo mặc không cần đến việc ngoài, cũng nhiều khi các nhà sư ở ngoại phương đi qua ngôi chùa Ngọc Long cũng đừng hòng vào ngủ trọ nên cảnh chùa lại càng vắng vẻ thêm....

