Lương Thương Trung tức hận Kim Lão Cúc, Đại vương ăn cát và Hiệu úy miệng méo không chịu thận trọng xét đoán, không cho ai đi trước dò đường, cũng không để ai bảo vệ đường lui.
Bây giờ mặt trước hiển nhiên có kẻ chặt dây. Đường lui đâu còn kịp chứ, huống hồ cũng không biết bên đó có địch nhân mai phục không.
Tiêu Hồn cô nương và Tiểu thư thư bắt đầu ré lên.
Câu cầy treo không ngừng kèn kẹt rồn rột nhún nhảy, ỉ ôi, đu đưa, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sụp vì không gánh chở nổi chúng nhân.
Bên dưới là sông lớn.
Rơi xuống đó, nếu không biết bơi, sợ cả thi thể cũng chẳng tìm ra được.
Đại vương ăn cát một mặt dốc hết sức giữ thăng bằng, một mặt ngó Kim Lão Cúc la làng: “Nghĩ cách đi, mau…”.
Kim Lão Cúc toàn thân đong đưa như một đóa hoa cúc dập dờn theo gió, cũng đang khản giọng thét: “Không còn cách nào hết! Nhảy xuống đi, bọn ta cùng bơi qua bờ bên kia! Rớt xuống mà không chết, các ngươi bảo vệ Tiêu Hồn, bọn ta liều mạng với chúng!”.
Đại vương ăn cát mặt đỏ lựng, song thủ gắng gượng nắm chặt sợi dây thừng gần đứt, cật lực quát: “Ta… ta… ta không biết bơi!”.
“Cái gì!”. Lương Thương Trung nghe vậy chẳng khác nào bị sét đánh trúng đầu, hét lên: “Ngươi không biết bơi!?”.
Kim Lão Cúc lâm nguy vẫn giữ bình tĩnh, nói với Lương Thương Trung: “Vậy ta chiếu cố cho Tiêu Hồn, ngươi bảo vệ Đại vương ăn cát!”.
“Ta!?”. Lương Thương Trung cũng rống cổ một câu: “Gặp quỷ ta mới biết bơi đó!”.
Kim Lão Cúc nghe vậy cũng chỉ còn nước lẩm bẩm: “Đúng là sắp gặp quỷ rồi!”.
Sau đó gã quay sang Hiệu úy miệng méo: “Vậy chỉ còn nước trông cậy vào ngươi thôi”.
Hiệu úy miệng méo đang nghiêng nghiêng ngả ngả lúc đằng đông khi đằng tây theo cây cầu treo lắc lư, mặt mày tái mét không còn một hột máu, cơ hồ muốn ói mửa.
Lương Thương Trung gần như nhảy dựng lên (nhưng gã lại nhảy không nổi): “Ngươi cũng không biết bơi!?”.
“Ta đã nói mấy lần là ta không biết bơi mà!”. Hiệu úy miệng méo hơi thở hì hì hục hục còn nguy cấp hơn cả sợi dây thừng sắp đứt này: “Ta còn sợ cao nữa…”.
Đang đong đưa kịch liệt, Kim Lão Cúc giống như một đóa hoa gầy gò đơn côi, gã không dám tin vào tai mình, lớn tiếng hỏi Đại vương ăn cát: “Ngươi chớ có nói thủ hạ của ngươi chẳng ai biết…!?”.
Giọng nói của Đại vương ăn cát như nuốt một đống cát vào miệng, cười khổ não đến mức không còn giống như đang cười, mà có vẻ đang khóc: “Bọn họ toàn là vịt khô, cả cánh để bay cũng chẳng có…”.
Cục diện hiện giờ là:
Ai ai cũng đang trên cầu.
Cầu treo giữa trời.
Cầu sắp đứt.
Bên dưới là dòng sông lớn hiểm ác.
Người trên cầu chẳng ai biết bơi.
Đó là một cục diện hết sức xấu.
Địch nhân lại đã có bố trận dưới sông.
Bọn họ vô vọng rồi.
Cái làm cho bọn họ tuyệt vọng, phẫn hận nhất là:
Bọn họ không phải chết trong chiến đấu.
Mà là chết dưới nước.
Chết đuối.
Không phải là chết trận.
— Nếu chẳng phải có một kiếm thủ miệng ngậm một đóa hoa kịp thời xuất hiện mà nói…
Thình lình hết lắc lư chấn động.
Cầu đã ngã nghiêng, chặt nữa là phải đổ sụp.
Bây giờ lại vẫn có thể lồm cồm bò tới trước, chỉ phải dùng tay nắm chặt dây thừng hư hao thôi.
Bờ bên kia có người đang vẫy tay.
Thần sắc y lạnh lùng.
Nhãn thần y u uất, khoé môi ngậm một đóa hoa.
Tay y cầm kiếm.
Mũi kiếm vấy máu.
Sắc mặt y trắng nhợt, một vệt máu dần dần loang rộng trước ngực.
Hiển nhiên Tuyệt đại đơn kiêu đã trải qua một trận kịch chiến, giết hết bọn chặt dây, khống chế đầu cầu, nhưng cũng thụ thương không nhẹ.
May là y đã đến.
Y đợi bọn họ “bò” đến đầu cầu, chờ người đầu tiên lên đến nơi liền nói một câu: “Bọn mai phục bờ bên kia đã chuẩn bị chặt dây, bị ta mần thịt hết cả đám trước, rồi bơi sang bên này, suýt nữa thì không kịp”.
Sau đó y dặn: “Sau này ai không biết bơi thì đừng có bày đặt qua cầu nước xiết”.
Lương Thương Trung thấy còn chưa đủ, bồi thêm một câu: “Ai đau bao tử thì không cho ăn cơm phải không?”.
“Đúng”. Tuyệt đại đơn kiêu đồng ý, vạt áo y lại thấm đẫm thêm chút máu tươi: “Kêu y đi uống sữa là tốt rồi”. Vượt Khổ Qua giang rồi, tất phải đi tới Đồ Quỷ ốc.
Đồ Quỷ ốc có một địa vực rộng lớn, sáu trăm năm nay, rừng cây, đồng dã, ao đầm, làng thôn, núi non, sông suối ở đó luôn luôn có chuyện lạ kỳ đồn đại tràn lan, thường hay gặp yêu quỷ quấy phá, nghe nói là nơi ma quái tụ tập. Dải đất đó do thế lực của “Hạ tam lạm” Hà gia, “Cô nương miếu” La thị, “Hoàng đế điện” hai họ Xá và Cam chia nhau thao túng. (“Hạ tam lạm”, tức ba hạng hèn kém nhất, có nghĩa là bọn người tham lam quá độ, lạm dụng hình phạt, thô bỉ đáng ghét nhất). Bốn nhà đó phần nhiều thông đồng ăn ý với nhau, hễ là thân hữu của bất kỳ dòng họ nào trong số, người ta hầu như không dám động thủ đả thương, tránh kết oán mà dính đến đủ mặt thù địch hung tàn.
Đến trước phạm vi thế lực của “Đồ Quỷ ốc”, Kim Lão Cúc đề ra một ý kiến.
Cũng là một kiến nghị.
Gã xung phong:
“Để ta đi thuyết phục đám huynh đệ của ‘Đồ Quỷ ốc’ đừng phù trợ kẻ xấu, đừng làm khó bọn ta”.
Mọi người đều cực lực phản đối.
Lương Thương Trung cho là: “Ngươi làm vậy là tự chui vào lưới đó”.
Đại vương ăn cát thấy rằng: “Cái đám chẳng hiểu đạo lý đó nhất định sẽ không nghe lời ngươi mà bỏ ý lấy lòng bè lũ hoạn quan đâu, ngươi bỏ ý định đó đi”.
Hiệu úy miệng méo cũng chống lại: “Bọn chúng bằng vào gì mà phải nghe ngươi?”.
Kim Lão Cúc đáp: “Đừng quên ta vốn có lắm uyên nguyên với chúng, ta cũng là người họ Kim”.
Đôi mắt thu thủy của Tiêu H...

