Ta cứ một mực miên man suy nghĩ, Cổ Ngọc Trân thì lại cứ thở dài liên tục, ta nhìn thấy hắn cũng rất phiền nên nói: “Thật chưa từng thấy qua một thần tiên nào như ông”
Cổ Ngọc Trân hỏi lại: “Bộ trước kia anh đã gặp qua thần tiên rồi à?”
Ta nói: “Chưa từng thấy qua nhưng cũng xem qua một số ghi chép, như Đông Phương Sóc trộm ăn đào tiên ba ngàn năm của Vương Mẫu Nương Nương, rất là tự tại thích gì làm đó; còn Lữ Động Tân ba lần hí Bạch Mẫu Đơn, cũng là quá phong lưu, ai mà giống như ông suốt ngày mặt mày ủ rũ, thở dài liên tục thế?”
Cổ Ngọc Trân trở nên vui vẻ: “Anh xem, bây giờ anh đã không còn phủ nhận trên đời không có thần tiên nữa rồi kìa.”
Mồm ta cứng lại nói không nên lời.
Cổ Ngọc Trân lại nói: “Đáng tiếc tôi cũng chưa thành tiên, nếu tôi thật sự là thần tiên thì tôi cũng sẽ đồng dạng tiêu diêu khoái họat giống họ rồi”
Những biến hóa phát sinh trên người hắn đối với bất luận kẻ nào mà nói thì cũng đều là nằm mơ cũng luôn ước ao, một dáng vẻ trẻ khỏe và trường thọ.
Song trông hắn lại dường như rất bất mãn, thật là lòng người xem ra không thể thỏa mãn.
Ta muốn khuyên hắn nhưng ngẫm lại, ta bất quá chỉ là một người bình thường, lấy cái gì để khuyên một người “bán tiên” như hắn đây? Ta thật không biết làm gì, chỉ nhìn hắn thở dài một cái.
Vòng vo một hồi rời khỏi phi trường, sau đó chúng ta tới nơi đã hẹn và gặp mặt vị viện trưởng và giáo sư bác sĩ. Khi gặp mặt thì bọn họ chỉ lo tập trung nhìn vào Cổ Ngọc Trân. Cổ Ngọc
Trân nhìn họ cũng lộ vẻ bất an.
Vị viện trưởng vốn là một người hết sức nghiêm túc nhưng có lẽ bởi vì yêu cầu rất kỳ lạ của ta nên ông ta cũng lấy làm hiếu kỳ, cứ len lén dùng khuỷu tay huých ta, ánh mắt nháy nháy hướng về Cổ Ngọc Trân.
Ta hỏi: “Mấy người khác đã tới chưa?”
Hắn đáp: “Mọi người đã tới đầy đủ rồi”
Ta nói: “Vậy là tốt rồi, tình hình ra sao đợi khi gặp mặt tôi sẽ kể cho mọi người nghe”
Cổ Ngọc Trân nghe được ta nói như vậy, vẻ mặt của hắn càng khẩn trương, tay hắn cứ bám chặt lấy tay của ta chả chịu buông. Ta lại tiếp tục an ủi hắn vài câu, rồi sau đó có chút hèn hạ dùng lời cảnh cáo hắn: “Ông đừng nghĩ làm chuyện gì bậy bạ đấy, nếu không tôi sẽ không đi với ông đến núi Thanh Thành đâu”
Chúng ta lên xe đi một đường thẳng đến bệnh viện. Mấy người chuyên gia ta đã mời đều ra đón chúng ta, ánh mắt của người nào cũng dán vào Cổ Ngọc Trân. Ta lại thấy Cổ Ngọc Trân càng khẩn trương hơn.
Sau khi sắp xếp cho Cổ Ngọc Trân một phòng rất thỏai mái trong bệnh viện, ta lại lần nữa cam đoan với hắn rằng cuộc kiểm tra sẽ không vượt quá ba ngày, nói hắn hãy cố gắng hợp tác.
Tiếp đó, ta cùng mọi người đi tới phòng của viện trưởng. Sau khi đóng cửa thì viện trường lớn tiếng hỏi: “Vệ Tư Lý, anh lại quậy ra chuyện quái quỷ gì nữa đây, tên thanh niên đó có gì đặc biệt chứ?”
Ta đảo mắt nhìn một lượt mọi người, dường như ai ai cũng có đồng dạng một câu hỏi như thế.
Ta nói: “Các vị, tôi chỉ yêu cầu các vị làm kiểm tra tòan diện đối với thân thể của hắn và sau đó đưa ra kết luận cho tôi nghe là đựơc”
Một chuyên gia về nội tiết lớn tiếng nói: “Loại chuyện này bất cứ một bệnh viện bình thường nào cũng có thể làm, tại sao lại phải mời chúng tôi?”
Vẻ mặt của ta hết sức nghiêm túc, nói: “Đương nhiên là có nguyên nhân, bây giờ tôi sẽ không nói cho các vị biết. Nếu các vị có thể giúp cho tôi lần này thì một ngày nào đó tôi sẽ nói cho các vị biết một chuyện có thật vượt qua tất cả phạm vi tri thức hiểu biết của các vị.”
Mặt của mọi người đều hiện lên vẻ hoài nghi. Cũng khó trách bọn họ, bởi vì bảy người bọn họ là những chuyên gia nghiên cứu về thân thể con người giỏi nhất, có thể nói là tòan bộ tri thức hiểu biết về cơ thể con người hiện tại nằm trong đầu bảy người này.
Ta cũng không nhiều lời cùng bọn họ, chỉ nói: “Xin hãy bắt đầu đi”
Trong ba ngày kế tiếp, bảy vị chuyên gia tiến hành tất cả các loại kiểm tra đối với Cổ Ngọc Trân, trên thực tế ta cũng có tham gia vào công tác đó. Lúc bắt đầu, Cổ Ngọc Trân còn hơi do dự nhưng tới ngày thứ hai thì hắn cũng an tâm bởi vì hắn cũng không có bị “mổ xẻ” gì.
Cứ mỗi đêm, ta đều lắng nghe báo cáo của các chuyên gia xong rồi đến phòng của Cổ Ngọc Trân trò chuyện với hắn, nghe hắn kể lại chi tiết chuyện quyển thượng và quyển hạ tiên thư cùng quá trình tu luyện của hắn.
Ta cũng từng học qua nội công trong võ thuật Trung Quốc, có khi ta còn cùng với hắn “luyện khí” nữa, hắn dạy cho ta một ít pháp môn. Tuy nhiên ta hoàn toàn không có cách nào làm được như hắn đã chỉ, chuyện hắn làm vượt qua thể năng của ta, nhưng điều đó hắn lại làm hết sức dễ dàng.
Ta đoán là do hắn dùng “tiên đan” nên mới khiến cho tiềm năng trong cơ thể của hắn phát huy tới cực độ.
Tiên đan??
Thành phần hình thành nên chúng là gì? Tại sao chúng lại có công hiệu như thế? Đây quả là một bài toán giải hoài không ra. Trong tất cả những truyền thuyết có liên quan đến “thần tiên” thì “Đan dược” lúc nào cũng giữ lấy một địa vị quan trọng trong quá trình biến thành tiên của con người.
Ta đã có chủ ý quyết định trong lòng, nếu như thật sự vạn nhất có hy vọng tìm được quyển hạ của “Ngọc chân tiên” thì ta nhất định sẽ nhìn qua một lần, nếu có “tiên đan” gì thì ta sẽ giữ lại mộ

