watch sexy videos at nza-vids!

Vũ Điểm Cô Thiên

score
Đánh giá: 4.5/5, 3 bình chọn
ng đã dập đầu với ông rồi! Lẻ nào ông chữ nghĩa đầy bụng lại không có chút lòng thánh hiền giúp đỡ người hay sao?

Thật sự có kẻ nào khác nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi giật mình kinh sợ. Thiên Thủ Phật Ác Hòa Thượng nội nghe cái ngoại hiệu là đủ biết mức độ hiếu sát của lão. Năm xưa trong trận đánh dưới núi Thái Thất, đệ tử lão bị ám toán chết. Ác Hòa Thượng nổi cơn thịnh nộ đi lùng giết sạch những kẻ đã hại chết ái đồ của lão. Cuối cùng lại gay ra trận chém giết rất lớn. Tính sơ sơ cũng hơn trăm mạng người. Các môn phái không đâu mà không có môn đồ chết dưới tay lão. Nay lại cộng thêm Bạch Mi Bà Bà, hai lão ma đầu một ông một bà đi quỳ lạy van xin văn sinh trói gà không chặt thì thử hỏi, thiên hạ còn chuyện gì mà hơn được quái sự này?

Văn Viễn tự nhiên lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Ông ngẫm nghĩ chi bằng cứ đồng ý để cho họ đứng dậy, nếu họ nhờ vã việc quá sức mình thì sẽ tìm cách thoái thác cũng không muộn. Với lại, để hai người tóc đã bạc trắng quỳ lạy thì còn ra thể thống gì nữa. Ví như Văn Viễn mà biết được thanh danh của cặp Ác Ma Song Tẩu này, chắc gì đã dám để họ quỳ lạy như thế.

Ông bèn gật đầu đồng ý với họ:

- Tại hạ chỉ là văn nhân không giỏi phân thiệt hơn với người! Hai lão tiền bối thân đầy tuyệt kỹ còn chuyện gì mà không thể làm được phải đi nhờ vãn bối?

Ác Hòa Thượng liếc mắt dò chừng, khi thấy Bạch Mi Bà Bà khẻ gật đầu đồng ý liền hỏi:

- Phùng công tử đã nghe cái tên Mai Hoa Trang chưa?

Văn Viễn gượng gạo cười đáp:

- Thật sự xấu hổ! Vãn bối chữ nghĩa thì còn biết một chút, chuyện võ lâm lại không am hiểu nhiều! Thú thật chưa từng nghe đến danh Mai Hoa Trang?

Bạch Mi Bà Bà lặng lẽ truyền âm vào tai Ác Hòa Thượng:

- Gã này không phải người trong giang hồ! Vừa rồi động thủ, ta phát hiện gã võ nghệ rất tệ! Ngươi nói về Mai Hoa Trang, có nói đến sáng e là gã cũng chưa thông suốt được! Vả lại chưa biết gã này lòng dạ thế nào, ngươi liệu mà giữ mồm giữ miệng!

Ác Hòa Thượng cũng truyền mật âm lại:

- Ta nhìn hắn cũng không ra dáng một kẻ biết võ công! Văn nhân thì càng tốt! Bọn này tuy rườm rà lễ nghĩa nhưng được cái là dễ khống chế! Có hậu hoạn gì ta và bà dọn dẹp cục diện cũng không khó khăn mấy!

Bạch Mi Bà Bà cười dịu mà nói:

- Mai Hoa Trang thật sự khó mà một lời diễn giải được hết! Xin Phùng công tử đừng cười già này tò mò! Không biết xuất thân từ danh môn nào?

Kẻ nào dày dạn giang hồ nghe những lời này chắc rằng sẽ phải vổ vào tai mấy cái để xem thử bản thân có nghe nhầm không. Bạch Mi Bà Bà từ trước đến giờ chưa biết kiêng trời nể đất, nay lại phải nhún nhường giữ lễ với một văn nhân. Sự thể khiến người ngoài chứng kiến phải bán tín bán nghi lòng dạ hồ đồ!

Văn Viễn nghe hai từ danh môn liền cười thầm trong bụng. Ông hiểu bà lão này chỉ nể nang mà hỏi như vậy, chứ thừa biết ông nào đã là kẻ học võ thì làm gì có chuyện danh môn. Ông đáp:

- Vãn bối từ nhỏ chỉ chú tâm dùi mài kinh sử! Đến nay cũng xem như có chút chữ nghĩa lập thân!

Bạch Mi Bà Bà ồ lên ra chiều ngạc nhiên lắm:

- Ra là một văn nhân! Già này chữ nghĩa lại không được bao nhiêu! Không biết Phùng công tử đã từng học qua võ nghệ chưa?

Văn Viễn đáp:

- Vãn bối có duyên kỳ ngộ với Vô Sách Đại Sư nên cũng thụ nghiệp được hai năm! Thật xấu hổ, suốt hai năm dài hại đại sư không thôi trách phạt vì chểnh mảng luyện tập! Thành ra về võ học vãn bối không có chút gì để hơn thua với người!

Bạch Mi Bà Bà nghe xong cười giả lả rồi khẻ lườm Ác Hòa Thượng một cái khiến lão lạnh cả sống lưng:

- Môn đồ của thiếu lâm tự! Ngươi đi mà lo cho hắn! Ta hận nhất mấy tên trọc đầu! Nhất là những tên trọc đầu giống ngươi!

Ác Hòa Thượng bị lão bà truyền âm mắng mỏ liền vội vàng hỏi xem vào:

- Phùng lão gia ông không biết định đi về đâu?

Văn Viễn vội vàng liền cung kính đáp:

- Hai vị tiền bối đức cao vọng trọng vai vế cũng lớn hơn vãn bối mấy chục bậc, xin cứ gọi vãn bối là Văn Viễn thì được rồi! Mấy từ Phùng công tử, Phùng lão gia, thật lòng vãn bối gánh không nổi! Vãn bối định đến trấn phía trước mà nghỉ ngơi! Có dịp xuôi giang nam nên tiêu du một chuyến!

Văn Viễn nghĩ thầm trong lòng, hai người này ban đầu van xin nài nỉ sau lại tra hỏi ngọn ngành, xem ra hành sự rất cẩn thận. Ông nhìn một lão một bà tuy có hơi quái dị nhưng tuyệt nhiên không phải là phường ác bá, tự nhiên sanh lòng mến mộ coi họ như trưởng bối của mình. Hỡi ôi, ông chỉ là văn nhân nên nào biết chuyện chém giết trên giang hồ. Bằng không, dầu có to gan đến đâu cũng không dám cười cợt trước cặp Ác Ma Song Tẩu.

Bất chợt Bạch Mi Bà Bà quát lớn:

- Lũ chuột các ngươi ra đây cho ta!

Ác Hòa Thượng nghe vậy liền giật mình. Từ đầu đến giờ vì mãi vui mừng tìm được người giúp đỡ, lão quên bén mất chuyện có mấy mươi kẻ đang rình rập xung quanh. Bạch Mi Bà Bà quát xong bốn bề vẫn im lặng như thường. Bỗng có cơn gió nổi lên, Văn Viễn liền ngửi ra mùi lạ. Ông từ nhỏ bẩm sinh đã nhạy về khứu giác nên trong vòng mười trượng tuyệt nhiên không có bất kỳ mùi vị nào mà ông không ngửi ra được.

Ác Hòa Thượng chờ một lúc không thấy động tĩnh gì thì hừ nhẹ. Lão liếc mắt dò ý Bạch Mi Bà Bà. Lão bà khẽ gật đầu một cái rồi lui ra sau lưng lão. Ác Hòa Thượng thong thả nắm lấy tay Văn Viễn. Văn Viễn tự nhiên thấy có luồng khí ấm chạy vào thân thể. Ông chưa hiểu chuyện gì thì Ác Hòa Thượng đã rống một tiếng lớn. Tiếng rống nghe như mãnh hổ bị thương gào thét. Ác Hòa Thượng rống xong tựa một trận cuồng phong quét qua, cát bụi bay mù mịt. Lập tức hàng loạt tiếng ối ối vang lên. Hơn ba mươi kẻ mặc áo chẽn, đeo mặt nạ quỷ che mặt nhảy ra khỏi bụi các bụi cây cách đó chừng mấy trượng. Bọn chúng ha...

« Trước1234...36Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Vũ Điểm Cô Thiên
Tags:
bạn đang xem

Vũ Điểm Cô Thiên

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Vũ Điểm Cô Thiên v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk