watch sexy videos at nza-vids!

Vũ Điểm Cô Thiên

score
Đánh giá: 4.5/5, 21 bình chọn
đi ngay cho ta! khôn hồn đừng để lão tử ta gặp lần nữa!

Văn Viễn nhìn vẻ mặt tức tối của lão không nén được bật lên tiếng cười ha hả. Ông khom mình kính cẩn nói:

- Đa tạ tiền bối đã nhường đường!

Nói rồi, Văn Viễn ra vẻ ung dung thư thái mà đi nhưng vẫn ngoái đầu lại xem có bị đám ăn mày đuổi theo không. Chỉ khi thấy Miếu Quan Âm đã ở xa sau lưng, ông liền co chân chạy thẳng một mạch không dám nghơi nghỉ. Vừa chạy Văn Viễn vừa cười tươi như gặp được chuyện mừng. Nhớ tới khuôn mặt tức tối của mấy tên ăn mày làm ông đắc ý quên cả mỏi mệt. Chợt một tiếng nói khàn khàn vang lên làm Văn Viễn giật mình:

- Người trẻ tuổi như ngươi ban ngày ban mặt làm gì chạy như ma đuổi sau lưng vậy ?

Văn Viễn nhìn lại thì thấy gốc cây ven đường có một nữ nhân đang ngồi. Nữ nhân này mặc toàn y phục bằng lụa đen.Trên đầu bà ta còn đội chiếc mũ rộng vành được đan rất tỉ mỉ. Khuôn lụa rũ xuống che kín không nhìn rõ ra khuôn mặt thế nào. Ông ngượng ngùng chỉnh lại y phục vừa thở hổn hển vừa nói:

- Vãn bối làm tiền bối chê cười rồi!

Văn Viễn không biết xưng hô sao cho hợp lý nhưng ông nghe giọng nói nữ nhân này khàn khàn nên chắc rằng đã lớn tuổi, thành ra dùng hai chữ tiền bối cũng không sợ thất kính. Ai dè, nữ nhân nọ nghe xong liền khóc hưng hức như trẻ con khóc tủi:

- Sao ngươi

dám gọi ta là tiền bối ? Ngươi chê ta già! Ngươi chê ta già phải không ?

Văn Viễn hốt hoảng không biết xử lý thế nào. Ông gãi đầu gãi tai mà thầm nghĩ:

- Sao các tiền bối võ lâm toàn hành sự quái lạ thế này? Hết Bạch Mi Bà Bà cùng Ác Hòa Thượng khóc lóc ỉ ôi, nay lại thêm một tiền bối nữa, ta đâu có làm gì sai?

Nữ nhân nọ thấy ông gãi đầu gãi tai lúng túng liền khóc to hơn mà nói:

- Ta không thích ngươi gọi ta là tiền bối! Ngươi mau nghĩ ra cách gọi khác bằng không ta sẽ khóc đến hết nước mắt mới thôi!

Văn Viễn cuống chân cuống tay không biết làm thế nào. Nữ nhân nọ như được thể càng khóc to hơn nữa. Tiếng khóc theo gió cứ vang xa đến gần hai dặm. Văn Viễn hốt hoảng thầm nghĩ:

- Nếu để kẻ khác trông thấy lại cho rằng ta đây hiếp đáp bà lão này, còn ra thể thống gì

nữa! Chi bằng cứ làm sao cho bà bà này nín đã rồi tính sau!

Ông liền vội vàng chấp tay vái lễ rất trịnh trọng mà nói:

- Vãn bối vô tri đã làm tiền bối giận! Xin tiền bối cứ quở phạt mà chỉ ra sai sót để vãn bối sửa chữa!

Nữ nhân nọ lại khóc rống lên:

- Ngươi một tiếng tiền bối! Hai tiếng là tiền bối. Ngươi chê ta già, chê ta xấu xí phải không ?

Thật sự khóc rất thảm thiết, người nào nghe không khỏi lầm tưởng nữ nhân này đang thương tâm chuyện gì bi thảm lắm. Văn Viễn rối rít tạ lỗi:

- Hậu bối vô tri xin tiền…bà bà rộng lượng!

Nữ nhân nọ liền nín khóc hỏi lại:

- Ngươi vừa gọi ta là gì ?

Văn Viễn cung kính đáp:

- Dạ, là Bà Bà!

Nữ nhân bật cười khanh khách:

- Bà Bà! được, vừa tôn kính vừa không phải chê ta già! Nghe hay lắm!

Văn Viễn nghĩ thầm trong bụng:

- Lão bà này thật cổ quái! Tiền bối hay Bà Bà có khác gì nhau?

Bà bà áo đen có vẻ như ưng dạ thôi không khóc lóc nữa. Bà ta hỏi:

- Ta nghe giọng ngươi không phải là người vùng này! Ngươi tên gì?

Văn Viễn cung kính đáp:

- Vãn Bối họ Phùng tên Văn Viễn!

Bà bà áo đen như bị kiến đốt giật mình đứng bật dậy:

- Ngươi là Phùng Văn Viễn?

Thấy thái độ kỳ lạ của nữ nhân nọ, Văn Viễn lại đinh ninh rằng có thêm một tiền bối cổ quái lại nhận ra ông giống ai đó:

- Tại hạ thật sự là Phùng Văn Viễn!

Chữ Viễn vừa dứt thì ông nhận ra bà bà áo đen đã đứng sát trước mặt. Từ nơi ông đứng cách gốc cây bà bà áo đen ngồi hơn hai mươi bước chân. Văn Viễn không hiểu làm sao vị bà bà này chỉ khẻ nhấc mình là đã đứng trước mặt ông được. Bà bà áo đen đưa đôi tay nhăn nheo mà ôm lấy khuôn mặt ông lẩm bẩm:

- Giống quá! Giống quá! Giống như khuôn đúc!

Văn Viễn đành đứng yên mặc cho bà ta sờ mó. Ông biết mình đã gặp thêm một cao thủ, dầu có muốn phản kháng cũng không phản kháng được. Hơn nữa, cú đá của lão ăn mày vẫn còn đau trước ngực, Văn Viễn sợ bà bà này nổi cơn thịnh nộ một chưởng đánh chết mình cũng nên. Thành ra ông cứ im lặng chịu trận là tốt nhất. Bà bà này nghe giọng nói xem ra tuổi tác cũng đã ngoài tám chục thì giống như bậc trưởng bối xoa đầu con cháu, ông không xét nét gì tiểu tiết.

Bất ngờ bà bà áo đen cung tay tát một cái bốp vào má Văn Viễn. Ông bị đánh văng ra gần mười bước. Mắt nổi cả đom đóm. Ông vừa đứng dậy vừa xoa má liên tục nhưng tuyệt nhiên không dám trách móc nửa lời. Ông nghĩ:

- Ta vừa rồi chọc giận bà bà này khóc la thì giờ chịu một tát xem như vẫn nhẹ!

Bà bà áo đen thấy ông xoa má liên hồi mà không tỏ ra tức giận thì lắc đầu thở dài:

- Không phải! Không phải hắn! Nếu là hắn, ăn một tát của ta nhất định sẽ giận mà bỏ đi! Không phải là hắn! Không phải là hắn rồi!

Bà ta than thở một hồi rồi lại hỏi Văn Viễn:

- Có đau không?

Văn Viễn cung kính đáp:

- Vừa rồi vãn bối chọc giận bà bà! Bà bà khiển trách nào dám kêu ca!

Ông cúi đầu rất thành kính. Vừa ngẫng lên lại thấy bà bà áo đen đã đứng sát trước mặt mình mà nói:

- Ngươi thật sự ngoài một chút căn cơ của Thiếu Lâm Tự thì tuyệt nhiên không có bản lãnh nào đáng kể! Ai là ân sư của ngươi ?

Văn Viễn nghe bà ta nói thì kinh hãi. Ngay cả Bạch Mi Bà Bà lẫn Ác Hòa Thượng vẫn chỉ cho rằng ông không hề biết võ công. Vậy mà bà bà này chỉ tát một cái đã nhận ra ông từng học qua căn bản nội công Thiếu Lâm Tự. Văn Viễn không dám giấu diếm:

- Vãn bối thụ nghiệp hai năm nơi Vô Sách Đại Sư ?

Bà bà áo đen lại hỏi:

- Có phải lúc mới gặp, hắn đã động tay động chân với ngươi ?

Văn Viễn ngạc nhiên:

- Làm sao bà bà lại biết? Đún...

« Trước1...45678...36Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Phi Ưng Chưởng
» Vũ Điểm Cô Thiên
Tags:
bạn đang xem

Vũ Điểm Cô Thiên

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Vũ Điểm Cô Thiên v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk