" Anh … ít nói hơn bình thường. Toàn tôi độc thoại thôi. Mọi lần tôi nói 1 câu là thể nào anh cũng phải đốp chát lại vài câu
mà ! "
Chỉ có tiếng sột soạt của trang giấy được giở qua giở lại trong gian phòng nhỏ. Ki Yul bèn phá vỡ sự im lặng bằng 1 câu hỏi
mà chính anh cũng không hiểu tại sao nó lại xuất hiện trong đầu anh:
" Bora, đã bao giờ … có người bày tỏ tình cảm với cô chưa ? "
Bora bấy giờ mới ngẩng lên:
" Nhiều là đằng khác. Từ khi còn học cấp 2, hầu như tháng này cũng có người gửi thư hẹn gặp riêng tôi. Đáng tiếc là tôi chả
hứng thú với mấy cậu bạn đó. Thành thật mà nói, gia cảnh của họ không đủ để đáp ứng yêu cầu của tôi ! "
" Thế bây giờ đã có ai làm thế chưa ? "
" Từ sau khi tôi chia tay bạn trai mới nhất thì chưa. Bởi vì tôi đang quen anh mà ! " Bora hồn nhiên nói.
Thêm 1 câu hỏi vô thức khác từ phía Ki Yul.
" Nếu … có người bày tỏ với cô và đó là tôi thì sao ? "
Bora ngạc nhiên nhìn thẳng vào anh. Hơn cả ngạc nhiên.
" Thì … "
" Ring … ring … ring … "
Bora vội vàng rút máy ra.
" Alô ? "
" Giám đốc, có mấy vị khách say xỉn đang làm loạn ở tầng 12, xin giám đốc lên ngay cho ! " Thư kí Hwang hoảng hốt.
Bora khẽ nghiến răng bực bội rồi nói nhanh với Ki Yul:
" Đợi tôi 1 lát nhé ! "
Cô liền chạy ra khỏi phòng ăn.
1 lúc sau.
Bora hối hả quay trở lại nhưng Ki Yul đã không còn ở đó. Cô gọi 1 nhân viên phục vụ lại để hỏi:
" Vị khách lúc nãy đâu rồi ? "
" Dạ, anh ta đi ngay sau khi giám đốc ra khỏi phòng ăn rồi ạ ! Giám đốc có cần dọn món không ạ ? "
" Khôngcần nữa ! "
Chiếc Mercedes phóng vút đi trên đường cao tốc. Giờ thì anh đã có câu trả lời rồi. Câu trả lời mà anh không bao giờ muốn
thừa nhận.
Ki Yul đạp phanh dừng xe lại bên bãi cát dài. Anh lặng lẽ bước ra khỏi xe.
Bầu trời xanh và biển cả đầu hạ đẹp như chưa bao giờ đẹp hơn thế. Màu xanh trải dài vô tận. Nắng rực rỡ và gió mềm mại.
Sự kết hợp tuyệt vời của tự nhiên.
Ki Yul nắm chặt tay lại, mắt trông về phía đường chân trời xa xăm. Anh hét lên :
" Tại sao ? "
Gió từ ngoài khơi mang theo mùi hương mằn mặn đặc trưng cứ thế ùa vào bờ.
" Ông trời ơi ! Tại sao Người đã sinh ra con còn sinh ra Jin Bora làm gì cơ chứ !? "
Anh không muốn thừa nhận điều này. Anh không muốn thừa nhận anh đã trót phải lòng Bora mất rồi.
Baby, tell me how can I tell you
That I love you more than life
Show me how can I show you
That I'm blinded by your light
When you touch me I can touch you
To find out the dream is true
I love to be loved by you …
Anh đã nhận từ số phận cái gọi là tình
yêu. Thứ mà anh đã chối bỏ suốt bao năm. Theo cách mà anh không mong muốn.
Anh đã không muốn yêu ai hết. Tình yêu không là cái gì với anh cả. Nhưng lúc này đây, 1 mình trước biển cả rộng lớn, anh
đã buộc lòng phải thừa nhận điều đó. Thừa nhận anh đã yêu Jin Bora.
" Tại sao ? Con không muốn yêu bất cứ ai hết mà tại sao Người lại để cho cô ta xuất hiện trong cuộc đời con ?! "
Đáp lại tiếng gào thét của anh chỉ là tiếng gió êm dịu từ ngoài khơi thổi vào ….
Tại 1 nhà nghỉ nhỏ ven biển …
" Mẹ, tối nay mẹ không cần chờ con về đâu ! Mẹ cứ đi nghỉ trước đi ! "
" ……"
" Không có chuyện gì đâu ạ ! Con chỉ muốn xả hơi 1 chút thôi mà ! Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều. Con dập máy đây ạ ! "
Ki Yul mệt mỏi quẳng chiếc điện thoại vào góc giường.
Anh nằm dài trên giường, vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Thì ra yêu khiến cho ta bối rối như thế này sao ? Không ! Phải nói là
yêu đơn phương mới đúng. Anh biết nếu có yêu Bora thì anh cũng không bao giờ nên nói ra. Anh hiểu quá rõ Bora mà. Nếu
như anh nói với cô rằng anh đã … yêu cô thì cô sẽ phá lên cười và cho rằng đó là trò đùa Cá tháng Tư. Chẳng phải vì không
tin tưởng vào tình yêu nên anh và cô mới tìm đến nhau hay sao ?
Với Ki Yul, Bora giống như gió. Thay đổi liên tục và không bao giờ ở cố định 1 nơi. 1 cơn gió khó hiểu, có lúc mạnh mẽ đến
mức có thể cuốn phăng mọi thứ. Và luôn giấu kín sự mềm yếu của mình. Không bao giờ để lộ dáng vẻ yếu đuối của mình
cho dù có phải giấu mình trong bóng tối và cô độc. Vừa mong manh lại vừa kiên cường ….
Chiếc điện thoại bị quẳng vào góc lại rung lên. Ki Yul rờ rẫm vớ lấy nó và nhấn nút nhận cuộc gọi...

