" Alô ? "
" Là tôi đây ! Hôm nay tại sao anh lại bỏ đi mà không nói lời nào vậy ? " Bora nói, giọng trách móc.
" Tôi có chút việc gấp nên phải về nhanh nên không kịp báo cho cô ! " Ki Yul cố giữ cho giọng nói của mình thật tự nhiên.
" Lần này tôi bỏ qua nhưng lần sau không có chuyện anh bỏ giữa chừng bữa trưa tôi mời như hôm nay đâu đấy nhé ! "
Yêu đơn phương. Thứ tình yêu mang đến cho người có nó nỗi chán chường, mệt mỏi do không được đối phương đáp lại.
Nhưng vì vẫn là tình yêu, nó vẫn mang trong mình sức cuốn hút mãnh liệt. Ngọt ngào nhưng đắng cay.
Ki Yul biết anh chỉ có thể yêu cô 1 cách thầm lặng mà thôi. Cho dù thế anh vẫn chấp nhận tình yêu này ….
…. I know they gonna say our love's not strong enough to last forever
And I know they gonna say that we'll give up because of heavy weather
But how can they understand that our love is just heaven sent
We keep on going on and on cause this is where we both belong …
" Nhưng lần tới phải mời tôi ở nhà hàng Pháp đấy nhé ! "
" Anh tham lam quá đấy ! "
Cả anh và Bora đều hiểu rằng tình yêu mà họ có chỉ có thể là tình yêu từ 1 phía mà thôi. Bởi vì bản ngã của họ không cho
phép họ bộc lộ tình cảm của mình với người kia.
Để được yêu sao nghe xa vời quá …. chap 10
Khách sạn Evergreen Seoul.
Ki Yul cầm ly cocktail dạo quanh những dãy bàn chất đầy đồ ăn thức uống. Và anh nhìn về phía Bora. Cô đang bị vây kín bởi
những lời chúc mừng từ tất cả những vị khách vừa tới bữa tiệc này.
Bởi vì hôm nay là sinh nhật lần thứ 26 của Bora.
Là tiệc sinh nhật của mình nên tất cả mọi thứ đều đạt đến độ hoàn hảo. Vì chúng đều do 1 tay Bora chuẩn bị. Hầu như ngày
nào Ki Yul cũng được nghe Bora ca thán về sự mệt mỏi của cô khi chuẩn bị cho bữa tiệc này.
" Mãi mới thoát ra được ! " Bora thở phào.
" Cô luôn kêu mệt vì phải lo cho hôm nay nhưng khả năng diễn của cô vẫn tốt đấy chứ ! "
" Xã giao mà ! Tôi chưa làm được như mẹ tôi, bà ấy từng bị cảm nặng nhưng vẫn có thể xuất hiện trước mặt đối tác bình
thường như chưa có gì xảy ra cơ ! "
" Đừng cố quá sức nhé ! " Ki Yul nói khẽ.
Bora ngạc nhiên:
" Từ lúc nào anh biết tỏ ra quan tâm tới tôi vậy ? Cảm động quá đi mất ! "
Ki Yul chỉ còn nước … cười trừ.
" Lại có khách đến nữa rồi ! Tôi ra bên kia đây ! " Bora nói.
Cô lật đật chạy đi được vài bước nhưng rồi lại quay trở lại nói nhanh với Ki Yul:
" Suýt quên. Lát nữa anh đừng về vội nhé. Chịu khó ở lại chờ tôi ! "
" Có việc gì ? "
" Thì cứ ở lại đi. Anh biết văn phòng tôi rồi chứ gì. Khi nào tiệc tàn anh đến trước cửa phòng chờ tôi ! "
Rồi cô hối hả đi mất.
Ki Yul đứng ở 1 góc khuất, vân vê ly cocktail trong tay chờ Bora cho đến khi tiệc tàn …
Những chiếc xe cáu cạnh kéo nhau rời khỏi bãi đỗ xe của khách sạn. Khách đã về gần hết. Bây giờ mới là lúc những người
dọn dẹp bắt đầu làm công việc của mình.
Ki Yul sốt ruột nhìn đồng hồ: " Sao lâu thế không biết ?! ". Chốc chốc anh lại nhóng cổ lên nhìn về phía đầu kia của hành
lang chờ sự xuất hiện của Bora. Nếu anh bị ai đó bắt gặp đang đứng " trồng cây si " trước cửa văn phòng giám đốc của
khách sạn này thì đúng là không còn gì mất mặt bằng ?
1 lúc sau, Bora hớt hải băng qua hành lang, 1 tay giấu thứ gì đó sau lưng. Cô sải bước tới chỗ Ki Yul và kéo tay anh lôi đi
xềnhxệch:
" Đi theo tôi nào ! "
Sân thượng khách sạn.
" Woa ! Thoải mái ghê ! " Bora vươn vai.
" Cô bắt tôi chờ cô chỉ để lôi tôi lên sân thượng hóng gió thôi sao !? " Ki Yul lên tiếng.
" Đây là chỗ tôi thích nhất đấy ! Ở đây còn dễ chịu hơn so với phòng ăn lớn đấy, anh không thấy thế sao ? "
" Ừ thì … "
" Tôi đưa anh lên đây không chỉ để hóng gió thôi đâu. " Bora vừa nói, vừa giơ thứ mà cô giấu sau lưng từ nãy giờ ra.
Ki Yul ngờ ngợ hỏi lại:
" Vang đỏ ư ? "
….
" Cạn ly ! "
2 chiếc ly chạm vào nhau đánh keng 1 tiếng. Bora vui vẻ nói:
" Nói thật nhé, tôi thà ở trên này uống rượu còn hơn là ở trong cái phòng đó nghe mấy lời chúc tụng giả dối. Người thật tâm
muốn chúc mừng tôi thì ít mà người mong muốn tôi bị văng ra khỏi cái ghế CEO thì nhiều. Thế nên từ khi ngồi vào vị trí này,
tôi chỉ mong được ở 1 mình vào ngày sinh nhật thôi. "
Ki Yul nhấp 1 ngụm vang đỏ trong ly rồi nói:
" Cô bảo ...

