vai chú rể hờ với người mà mình thầm yêu thì có thể vui thật lòng được không ? Nhất là khi biết trong tim người ấy đã có
hình bóng của người khác ?
3 tháng đã trôi qua. 3 tháng với bao kí ức khó quên. 3 tháng ở bên người mà mình có thể thoải mái bộc lộ cái tôi của mình.
Liệu trong 6 tháng tiếp theo mọi việc có thể diễn ra 1 cách êm đềm như những ngày qua được không ?
Không được ! Nếu cứ tiếp tục nghĩ ngợi như thế này thì anh sẽ phát điên mất !
Ki Yul kéo chiếc áo vest vắt trên thành ghế ra, hối hả ra khỏi văn phòng. Đi ngang qua bàn thư kí, anh nói nhanh:
" Có giấy tờ gì cần kì thì cứ để lại cho tôi. Tôi có việc riêng cần ra ngoài, chiều tôi sẽ về ! "
Sau khi Ki Yul mất hút sau cánh cửa thang máy rồi, 2 cô thư kí của Ki Yul ghé tai nhau rủ rỉ :
" Giám đốc đi đâu mà vội thế nhỉ ? "
" Chắc là
cô vợ chưa cưới xinh đẹp đang gọi đây mà ! "
Chiếc Mercedes phóng vun vút trên đường cao tốc. Ki Yul vừa đi vừa tự hỏi mình có nên làm điều này không. Nhưng không
đi thì sẽ càng bứt rứt không yên !
Với biệt tài lượn lách, chiếc xe của anh đã chạm đích sớm hơn so với những chiếc xe bình thường. Đảo Jeju.
Tại 1 xưởng đồ gốm nhỏ.
" Thưa thầy, thầy có khách ạ ! "
Người đàn ông đứng tuổi đang chăm chú bên bàn quay gốm liền dừng lại. Ông sải bước ra sân ngoài, nơi có vị khách lạ
đang đứng chờ.
" Anh là …. " Ông lúng túng hỏi.
Ki Yul nghiêng người cúi chào:
" Không biết bác còn nhớ cháu không ? "
Người đàn ông đưa Ki Yul vào trong nhà, rót trà ra mời anh. Cả 2 ngồi đối diện nhau, không nói 1 lời.
Từng làn khói mỏng manh từ chén trà nhẹ nhàng bay lên.
" Vậy cậu và Bora có quan hệ gì với nhau ? "
Ki Yul lịch sự đáp:
" Lần trước khi cháu và Bora tới đây thì cháu là bạn trai cô ấy còn bây giờ là chồng chưa cưới ! "
Người đàn ông nọ ngạc nhiên, chỉ biết gật gù:
" Vậy à ? "
1 thoáng im lặng nữa.
" Cậu … đi cả quãng đường dài từ Seoul tới đây chắc không phải để ngắm cảnh ? "
" Vâng, cháu đến đây để hỏi bác 1 việc ! "
" Cậu cứ nói ! "
Ki Yul chần chừ 1 lát rồi lên tiếng:
" Cháu muốn hỏi …. vì sao ngày ấy bác lại ***** con Bora ? "
Bất giác, bầu không khí trở nên chùng xuống. Ki Yul tự nhủ, chuyến này anh không bị chủ nhà này vác chổi đuổi đi mới là lạ
nhưng ….
Ông Jin trầm ngâm 1 lúc rồi lên tiếng:
" Cậu và Bora kết hôn là vì tình yêu hay là vì lí do nào khác ? "
Bị chiếu tướng, Ki Yul chỉ còn nước ậm ừ thay cho 1 câu trả lời rõ ràng.
Ông Jin thở dài thườn thượt:
" Đúng như ta nghĩ. "
Ông cầm chén trà nóng lên nhấp 1 ngụm nhỏ rồi kể bằng giọng buồn rười rượi:
" Ta và mẹ Bora ngày xưa khó khăn lắm mới lấy được nhau vì gặp phải sự ******** của ông bà ngoại của con bé. Nhiều
người sẽ nghĩ cuộc hôn nhân ấy sẽ kéo dài mãi mãi nhưng trên thực tế thì không phải như vậy. Sau khi Bora lên 5, Il Kyung
bắt đầu lao vào công việc bất kể ngày đêm. Kết quả của việc đó đã thể hiện ở sự phát triển mạnh mẽ của hệ thống khách
sạn Evergreen. Từ 4 chi nhánh ở các đô thị lớn trong thời gian Il Kyung tiếp quản mọi việc đã biến thành 7 khách sạn lớn
nhất nhì trong cả nước. Thành đạt, đó là cái mà bề ngoài người ta thấy ở Il Kyung nhưng thực chất là gì, cậu có biết không ?
Đánh mất mình. "
Ki Yul giật mình nghĩ bụng, nếu con người hiện tại của Na Il Kyung là kết quả của việc đánh mất bản thân thì ngày xưa bà ấy
rốt cuộc là người như thế nào ?!
" … Il Kyung ít khi trở về nhà, nếu về thì cũng gần sáng mới về, vài tiếng sau lại cắp cặp đi tiếp. Có những hôm cô ấy ngủ
luôn tại khách sạn. Cô ấy không còn thời gian ngó ngàng tới việc chăm sóc cho Bora. Dần dà trở nên lạnh lùng hơn, tàn nhẫn
hơn, đúng với bản chất của 1 người hay lăn lộn trên thương trường. Nhờ công việc cô ấy làm mà Bora không ít lần gặp nguy
hiểm vì những đối thủ trong kinh doanh của cô ấy. Tôi cũng đã lên tiếng khuyên bảo cô ấy nhiều lần nhưng cuối cùng mọi
việc đâu lại vào đấy như cũ … "
Khuôn mặt đã nhuốm màu sương gió của ông Jin trở nên tiều tụy hơn bao giờ hết. Ông ngửa cổ uống cạn chén trà rồi kể
tiếp:
" Về sau, nhờ chiếc máy ghi âm Bora...

