Chương 21
Bora mở cửa tủ quần áo ra và nhìn vào trong.
Từ lúc nào trong bộ sưu tập của cô xuất hiện những chiếc váy đầm liền ?
Cô đội chiếc mũ rộng vành lên đầu, dạo bước trên con đường gần ngôi nhà của Ki Yul. 1 ngày nắng chói chang. Bora lấy tay
kéo nhẹ vành mũ xuống sát mặt. Cô không muốn cái nắng gay gắt này làm hỏng làn da của mình.
Bora lặng lẽ bước đi. Gió biển lồng lộng xô đẩy những cành cây vào với nhau. Bóng cây rung rinh trên con đường cô đi. Lá
khô rơi xào xạc sau bước chân cô. Nắng, biển, hoa lá … như hòa vào với nhau. 1 hòn đảo quá đẹp, Bora nghĩ vậy. Tại sao
cô lại chưa từng phát hiện ra 1 nơi như thế này trước đây nhỉ ?
Bên lối đi ven biển là chỗ neo du thuyền. Những chiếc du thuyền nhỏ cáu cạnh nằm im lìm trên mặt nước biển. Trên boong
1 chiếc du thuyền gần đó là 1 vài thanh niên ngồi tán gẫu dưới bóng ô.
" Ê, nhìn kìa ! "
" Woa ! Ở nơi này bao lâu rồi mà bây giờ mới thấy có người đẹp xuất hiện đấy ! "
" Trông cô ta quen quen, tôi gặp ở đâu rồi thì phải ! "
" Phải đó, cô nàng kia giống con gái của tập đoàn Evergreen thật đấy ! "
" Chỉ là người giống người thôi, nghe nói con gái nhà đó đang chuẩn bị cho lễ kết hôn với chàng CEO của K-Capital thì làm
sao có thời gian đến đây chơi được chứ ?! "
" Đúng đấy ! Nếu là Jin Bora, con gái của tập đoàn Evergreen thì tóc cô ta phải dài hơn thế này, với lại phục trang từ đầu
đến chân phải toàn đồ hiệu mới đúng chứ làm sao đơn giản thế kia được ! "
" Và con gái của tập đoàn Evergreen phải trông già dặn hơn mới phải ! "
Bora siết chặt nắm tay lại. Cô nghiến răng tự nhủ: " Muốn tẩn mấy gã này 1 trận quá ! ". Nhưng rồi cơn giận của cô nhanh
chóng nguội lạnh. Họ nói cũng đúng thôi. Có ai quen biết cô mà trông thấy cô hiện tại có thể nhận ra cô được không ?
Từ khi còn học cấp 2, sau sự kiện bố bỏ đi với người phụ nữ khác, Bora đã phải chuyển trường ngay lập tức. Cô luôn phải
đối mặt với những cái nhìn thương hại, những lời châm chọc, cạnh khóe, dè bỉu …. từ những người xung quanh. Không có
ngày nào là được yên ổn. Có ai biết rằng sự kiện ấy đã gây cho cô nhiều vết thương lòng, nhiều đau khổ không ?
Dưới sự giáo dục của người mẹ, Bora dần dần trở nên cứng rắn hơn. Cô không còn quan tâm đến thái độ, tâm trạng, cái
nhìn của mọi người nữa. Cô trưởng thành như 1 cây xương rồng giữa sa mạc khô cằn. Mạnh mẽ. Gai góc. Dần dà cô học
được cách ứng xử theo tâm trạng của người đối diện, khiến họ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của cô. Họ muốn thế nào, cô đáp
ứng thế đấy. Miễn là việ...

