trực tiếp với cậu ! "
Ki Yul ngẩng lên:
" Có gì mà không thể viết ra được ? "
Người kia cố gắng nhịn cười :
" Từ khi bắt đầu vào Đại học cho tới khi đi làm, đại tiểu thư Jin Bora đã có tất cả là … 7 anh bạn trai ! "
" HUỴCH ! "
Ki Yul ngã ngửa khỏi chiếc ghế anh đang ngồi. Trong điện thoại vang lên tiếng cười lớn :
" Tôi biết là thể nào cậu cũng shock vì thông tin quý giá này mà ! "
Ki Yul lồm cồm bò dậy, ngồi lại trên ghế, trách móc :
" Đáng lẽ cậu nên nói trước để tôi chuẩn bị tinh thần. "
Người kia tiếp tục báo cáo :
" 1 điểm rất lạ nữa là cô nàng chỉ toàn chọn những chàng có gia thế tốt. Con chính trị gia này, con các doanh nhân lớn,
những người mạnh về quyền lực và tiền bạc. Nhưng đối với mỗi chàng, cô ta chỉ quen trong vài tháng rồi lập tức … đá họ.
Tôi không chắc điều này có liên quan gì tới việc riêng của gia đình cô ta hay không ? "
" Nói rõ ra xem nào ! "
" Ông bố của Jin Bora đã bỏ rơi 2 mẹ con cô ấy khi cô nàng đang học trung học, cùng với 1 phụ nữ khác. Phải hiểu thếnày,
cuộc hôn nhân của bố mẹ cô ấy không môn đăng hộ đối chút nào, nó đã gặp phải rất nhiều cản trở từ phía nhà ngoại của cô
ta. Có lẽ điều này đã tác động tới việc chọn người yêu của cô ta chăng ? "
Ki Yul trầm ngâm 1 lát rồi đáp:
" Đủ rồi, có chuyện gì thì gọi lại cho tôi sau nhé ! "
Anh rời khỏi chiếc ghế, đứng tựa vào cạnh bàn suy nghĩ. " Gia thế tốt … đá … và mới đây đã bị đá rồi tìm tới mình. Chuyện
này càng lúc càng thú vị đây ! "
Ki Yul ngẩng lên nhìn đồng hồ rồi với tay tới chiếc điện thoại trên mặt bàn. " Đến lúc cần nói chuyện với cô nàng rồi ! "
Chương 3
" Xin lỗi, giám đốc Jin vừa ra ngoài gặp khách hàng rồi nên ngài có cần để lại lời nhắn không ạ ? "
" Không, cảm ơn ! " Ki Yul lạnh lùng đáp và dập máy.
Cô thư kí liền bấm số gọi cho Bora nhưng chỉ có tiếng tút dài đáp lại.
" Lát nữa gọi lại cho sếp vậy ! "
Bora sau buổi gặp mặt với khách thì liền lên xe quay về khách sạn. Trên đường đi, cô mở máy ra kiểm tra thì thấy có cuộc
gọi nhỡ từ máy bàn của thư kí Hwang. Bora bèn gọi lại:
" Có ai tới tìm tôi sao ? "
" Vâng, thưa giám đốc nhưng người đó không để lại tên và lời nhắn gì hết ạ ! "
" Tôi biết rồi ! " Bora tắt máy đi.
Cô vừa cầm lái vừa nghĩ thầm: " Chẳng lẽ tên này nhát gan dữ vậy sao ? Mình đã tính toán sai ư ? ".
Đang nghĩ ngợi mông lung thì chuông điện thoại lại reo.
" Alo ? "
" Chúng ta gặp nhau có được không ? "
Bora mừng húm : " Thiêng thật, vừa nghĩ tới hắn thì hắn đã gọi ình rồi ! ". Cô đáp:
" Được thôi, anh biết nhà hàng ở …. "
20 phút sau ….
Chiếc BMW đỏ chói của Bora đỗ lại trước 1 nhà hàng nhỏ. Cô thoáng thấy 1 chiếc Mercedes
đen bóng khá quen mắt đậu ở
bên đường. Đứng tựa vào nó là người mà cô đang chờ từ sáng – Oh Ki Yul. Bora tự tin bước tới gần anh:
" Đã để anh chờ lâu ! "
" Cô nghĩ gì mà lại chọn địa điểm như thế này !? " Ki Yul nói 1 cách khó chịu.
" Đi theo tôi ! "
Bora rảo bước vào bên trong nhà hàng, ra hiệu cho người đang đứng ở quầy. Người đó lập tức dẫn đường cho cô và Ki Yul
lên tầng 2. Khác với tầng 1 đông đúc, tầng 2 của nhà hàng này giống 1 quán cafe hơn. Rất yên tĩnh và vắng lặng.
Bora kéo lấy 1 chiếc ghế từ 1 bộ bàn ra ình và trỏ vào chỗ ngồi đối diện:
" Ngồi đi ! "
Nhân viên phục vụ hối hả lấy 2 ly nước đầy đặt lên bàn rồi vội vã rời đi. Bora giải thích:
" Tôi giữ 1 nửa cổ phần của nhà hàng này nên chỉ cần tôi muốn thì chúng ta có thể thoải mái bàn bạc ở đây mà không lo bị
những vị khách khác hay nhân viên ở đây làm ngắt quãng ! "
Ki Yul nói:
" Tôi đã lờ mờ đoán ra ý của cô ngày hôm qua nên hôm nay tôi tìm cô để thảo luận chi tiết hơn. "
" Tôi ngạc nhiên vì anh đồng ý với tôi hơi nhanh đấy ! " Bora cười khẩy, gác khuỷu tay lên thành ghế.
Ki Yul lấy từ đâu ra 1 tờ giấy rồi chậm rãi đọc:
" Jin Bora, 26 tuổi đã ngồi ở vị trí CEO của tập đoàn khách sạn Evergreen. Người thừa kế duy nhất của Chủ tịch Na Il Kyung.
Trong mắt khách hàng là người rất nhiệt tình, vui vẻ, dễ chịu, lịch sự. Với công việc thì rất cầu toàn, có ph...

