Trên đường đi
– Hoàng – Mình gọi nó
– Sao vậy?
– Mày kể tao nghe đi
– Tao
– Tao với mày phải dấu nhau nữa hả?
– Không phải thế. Được rồi. Tao sẽ nói ày – nó đã chịu thua mình
– Mày nói đi
– Tao… – Nó đang nói thì
“Bùm”
Chiếc xe đi đầu nổ tung. Chúng mình chạy xuống xe kiểm tra
“Bùm”
Chiếc xe cuối cùng cũng phát nổ
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
……
Một đội chạy từ trên sườn dốc xuống tấn công chúng mình. Chúng khá đông. Bắn rất rát làm chúng mình rất khó trả đũa lại. Chúng hướng tới chiếc xe chở Herry. Mở cửa đưa ông ta đi. Và vẫn cứ thế bắn rất rát
– Stop(Dừng lại) – Tiếng của ai đó vang lên. Tiếng súng dừng lại
– Thien Ung. Long then isn't met.(Thiên Ưng. Lâu rồi không gặp)
– Who are you?(Anh là ai?)
– I’m Peter(Tôi là Peter)
– Peter. What are you doing in here?(Peter. Ông làm gì ở đây)
– Of course, I take them go(Tất nhiên là đưa người đi rồi)
– You think that I will let you go easily like that?(Ông nghĩ rằng tôi để ông đi dễ dàng thế sao)
– Of course not. I don't have much time here (Tất nhiên là không. Tôi cũng không có nhiều thời gian ở đây – Ông ta quay ra nói – Destroy them (Diệt chúng đi)
– Yes. Let’s go (Vâng. Tiếng lên)
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
…..
Tất cả đã không còn như mong đợi nữa. Chúng là một tiểu đội được trang bị và chuẩn bị tác chiến rất kỹ càng. Không còn một khe để lọt. Tất cả dường như đã chấp dứt
“Kíttttttttttttttttttt”
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
……….
Một chiếc ô tô đen lao tới với hàng chụp người chạy ra xả súng vào chúng
Họ là ai vậy?
.
.
.
.
****************************************************************************
Đại học Hồng Đức
“Hắn vẫn đang theo mình. Là của ai cử đến đây? LFF, CRE, IREAN hay Bộ Công an” – Mình suy nghĩ trong đầu
gọi cho người tạm thời có thể tin
– Alo. Cường à – Mình gọi
– Lâu lắm mới thấy gọi mà sao lạnh nhạt thế thằng em – Cường Cười nói
– Có 1 thằng bám theo em – Mình nói
– Thằng nào? Chú đang ở đâu? – cường bỗng nhiên đổi giọng
– Hồng Đức
– Cho anh cái địa chỉ của chú
– Em đang ở số
.
.
.
.
.
– Withdraw(Rút lui) – Hình như là tiếng của Peter
“Pằng”
“Pằng”
“Pằng”
……
Chúng đã rút đi theo đường sườn dốc. Rất nhanh và chuyện nghiệp. Quả thực chúng không hề tầm thường
“Sao chúng lại biết vị trí di chuyển đến căn cứ vậy? Chúng thật ra là ai? Anh Cường lại còn quen chúng nữa?”- Mình đang nghĩ trong đầu
Đội người kia tiến lại
“Cạch…”. Tiếng lên đạn. Phải làm sao đây?
Mình lên đạn.
Một
Hai
Ba
Mình dơ súng ra định bắn.
– Ấy. Dừng lại. Là tao đây – Là thằng Hào
– Bà mày. Đi lại này còn lên đạn làm gì? – Mình quát nó
– Mẹ mày. Tau sợ còn thằng nào
– Các cậu không sao chứ? – Là lão đại ở phía sau
– Chúng tôi không sao – Tất cả cùng nói
– Ở đây vẫn chưa an toàn đâu. Tất cả di chuyển về căn cứ – Lão đại nói rồi quay lưng đi
– Rõ
Ngôi biệt thự hướng ra biển
– Không sao là tốt rồi. Các cậuvề nghỉ ngơi đi – I nói
– Vâng. Thưa ngài – Tất cả trả lời
– Hổ Vương, Người Vận Chuyển. Hai cậu ở lại
– Vâng – Mình và Hoàng lên tiếng
Bé níu lấy tay mình rồi khẽ nói
– Bé đợi anh ở ngoài – Bé thì thầm
– Ukm. Rồi anh ra – Mình nói nhỏ lại
– Vâng
Căn phòng không còn ai, ngoài ba người.
– Người Vận Chuyển. Dạo này cậu sao rồi? – I hỏi
– Thưa ngài. Tôi vẫn khỏe – Hoàng trả lời
– Cậu khá đấy. Không kém gì anh trai cậu
– Anh trai – Mình nói. “Anh Phi sao?”
– Tư liệu lần trước cậu lấy được đã giúp ta khá đấy
– Đó là nhiệm vụ của tôi
– Xin lỗi. Thưa ngài – Mình cắt ngang
– Cậu nói đi
– Tôi muốn hỏi…
– Tôi biết cậu muốn hỏi gì rồi. Người Vận Chuyển, cậu ra ngoài đi
– Vâng thưa ngài – Hoàng trả lời và đi ra ngoài
Còn mình và I.
– Cậu muốn hỏi về Hoàng? – I lên tiếng
– Vâng, thưa ngài – Mình nói
– Chắc cậu biết anh trai cậu ta?
– Vâng. Anh ấy là một sĩ quan. Anh ấy là thần tượng của Hoàng...

