nó bất ngờ
– nữ hoàng đùa à , con có bố mẹ đẻ mà – nó hơi hoang mang .
– ta không đuà đâu , ta chưa từng đuà , khi ta sang Việt Nam bí mật nhưng thông tin lọt ra ngoài , ta bị truy sát , do sợ con nguy hiểm ta đã đặt con trước 1 căn biệt thự , mẹ đau như cắt từng khúc ruột nhưng vì an toàn cuả con nên đành để con lại dự định chốn thoát sẽ quay lại tìm con . . Nhưng ông trời chớ chêu ta lại bị thương bất tỉnh gần tháng trời , ta quay lại ngôi biệt thự đó thì được biết rằng họ đã rời đi , không biết bao giờ quay lại – bà vừa kể vừa khóc nức nở trông thật tội nghiệp nhưng nó có ba mẹ mà .
– Ammy em đúng là là em gái anh , đây là kết quả xét nghiệm ADN – Mair đưa cho nó 1 tờ giấy .
Nó nhìn tờ giấy như muốn lòi con mắt ra
– không , không thể thế được , không thể . . . – đôi mắt nó nhoà đi .
Nó luôn phủ nhận đây là sự thật .
– em . .em muốn về Mỹ – nó loạng choạng đứng dậy .
Bà ấy định với theo nhưng đã bị Mair cản lại .
– mẹ để em ấy bình tĩnh -
Mair đi theo nó .
Nó đang ngồi trên máy bay , giờ đây tâm chí cuả nó cũng ở trên 9 tầng mây rùi .
Nó phải phủ định điều này , sao có thể thế được , người yêu thương nó nhất , chăm lo từng ly từng tí cho nó lại là cha mẹ nuôi sao . Không thể thế được .
. . . .
– tiểu thư đã về – mọi người kính cẩn chào .
– bame tôi đâu – nó hỏi luôn .
– dạ , ở phòng sách ạ -
nó không nói gì , tiến thẳng lên phòng sách .
Đang định bước vào thì có tiếng vọng ra .
– em lo cho Thiên Linh quá , giờ lại không biết nó sống thế nào , ở đâu , sống có ổn không – mẹ nó lên tiếng .
– em yên tâm đi , thằng Nam nó đã đảm bảo con bé an toàn mà , Nam nó tự biết phải làm gì , con bé cũng may mắn mà , nó đã thoát khỏi vụ tay nạn , đúng là kỳ diệu – ba nó an ủi .
– nó là điều kỳ diệu ông trời đã ban cho chúng ta , em đã rất mong có 1 đứa con gái mà lại không sinh được nữa , nhưng con bé đã đến với em ,từ lúc bé nó lên em đã yêu vẻ dễ thương cuả nó .
Em đã đưa nó định cư ở Mỹ để dữ nó cho riêng mình , em có phải là ích kỷ quá không – mẹ nó vẻ mặt trùng xuống .
Ba nó đi nắm lấy tay vợ an ủi
– đừng lo , 15 năm rồi , đó là khoảng thời gian quá dài không còn 1 vết tích nào đâu -
– em mong là vậy -
. . . .nó chết xững , không thả , ba mẹ nói linh tinh , không phải thế , mình đã sống vô tư mà không biết gì , sống ăn nhờ ở đậu mà lại đòi hỏi cao .
Nó khụy xuống sàn , dường như cả thế giới đang đổ sập xuống đầu nó .
Nó loạng choạng đứng dậy phi thẳng lên phòng trong sự hoang mang , lo sợ , hỗn loạn .
Căn phòng thật tối , cũng như chính tâm hồn cuả nó vậy.
Từng giọt , từng hàng , cứ tuôn rơi mà không hề có ý định dừng lại .
Nó khép kín mình chui vào trong tủ quần áo đóng kín cuả lại .
Trông nó giờ thật cô đơn , đau khổ .
Nó sẽ chấp nhận sự thật này như thế nào.
Sau 1 chuyến máy bay từ Mỹ qua Anh . Nó gọi cho Mair
– em muốn xét nghiệm lại và làm rõ mọi chuyện , sự thật này quá bất ngờ với em – nó nói với giọng buồi rười rượi .
. . .
Nó đang ở cung điện Buckingham thật ngạc nhiên .
Mair dẫn nó đến 1 căn phòng rộng lớn , quanh phòng đều được trang trí bằng màu hồng , từng đồ vật đều vô cùng nữ tính .
Tủ quần áo chứa đầy những bộ đầm sang trọng từ lứa tuổi nhỏ rồi lớn dần như đây là đánh dấu mức trưởng thành cuả 1 con người .
Còn có 1 cái tủ khác đựng rất nhiều hộp quà được gói cẩn thận .
Nó bất ngờ khi bước vào căn phòng đó .
– đây là phòng cuả em trước đây , từ khi em mất tích mẹ lúc nào cũng nhốt mình trong căn phòng này, tự tay sắp xếp đồ đạc , chuẩn bị những món quà vào những ngày kỉ niệm – Mair giải thích cho nó .
Nó bỗng thấy xót xa cho nỗi lòng người mẹ.
Nó chằn chọc mãi mà không ngủ được , tất cả mọi sự việc xảy ra khiến nó rối bời .
Đột nhiên có người mở cửa phòng nó .
Nó khẽ nhắm mắt trả vờ như đã ngủ .
Người đó nhẹ nhàng ,từng bước tiến đến bên giường ngồi xuống .
Nắm nhẹ lấy bàn tay nó khiến nó hơi giật mình nhưng vẫn nằm im .
Người đó đưa bàn tay mềm mại vuốt từng đường nét trên khuân mặt nó .
Nó cảm nhận được cái gì đó ươn ướt nóng hổi rơi xuống cánh tay mình .
– con gái mẹ thật xinh đẹp , mẹ xin lỗi vì không thể luôn bên con , chăm sóc con từng ngày , con biết không từng ngày trôi qua đối với mẹ như địa ngục khi không có con . . . Hức . .hức . . – người ấy nhẹ cúi xuống ôm nó và hôn 1 nụ hôn nhẹ lên chán nó .
– chúc con ngủ ngon , con gái yêu cuả mẹ – người ấy nhẹ nhàng rời khỏi và cũng đúng lúc nó mở mắt ra.
1 cảm giác bồi hồi xót xa chạy qua người nó . Dường như nó cảm nhận được
tim mình đập rất nhanh .
Ấm áp , ấm áp quá , cảm giác này giống với cảm giác mẹ ( nuôi ) ôm nó trong lòng , yêu thương vỗ về nó .
Nó mỉm cười hạnh phúc đem cảm giác này vào trong gấc ngủ .
. . . .
Trên tay nó là tờ xét nghiệm thứ 2 , kết quả tuyệt đối dù nó không muốn tin thì cũng phải tin thôi.
Nó hiểu được nỗi lòng người mẹ , nhưng nếu nó nhận người này làm mẹ thì mẹ ( nuôi ) cuả nó sẽ ra sao , bà yêu nó rất nhiều mà .
Nó đã bế tắc giờ còn bế tắc hơn .
– con hãy sống ở đây với ta , ta sẽ chăm sóc cho con để bù đắp khoảng thời gian xa cách – 1 nụ cười hiếm hoi nở trên môi cuả người phụ nữ cao quý này .
– con . .con có thể ở đây vài tháng nhưng . . .còn . .ba. . . .mẹ . . . .- nó ấp úng khó nói .
Mẹ nó khẽ mỉm cười .
– con yên tâm , chuyện con trở về sẽ là 1 bí mật ,đến khi nào con muốn và chấp nhận tước vị công chuá này thì lúc đó mới thông báo -
nó khẽ mỉm cười hài lòng ....

