– thôi tôi chỉ cảnh báo cô thôi , đừng để đến lúc tôi xử đẹp cô- cô ta cười khinh bỉ rồi bỏ đi .
Nó thì ở lại tức lộn ruột , tức quá nó đá trúng một cái cây khiến cây đổ rầm . Nó mau chồn lẹ không bị bắt là toi rồi . . . . .
Sau khi gặp mấy đứa con gái, rồi làm sân sau gặp bão nó lên lớp ngồi ngủ 0.
Sau khi xử nó xong hai cô nàng bỏ đi luôn .
Nó thì quần áo xồng xệch đầu tóc rối tung do hai con bạn .
Những tiếng động nghe bạo lục chỉ là do hai cô bạn nó tạo ra cho nó khí thế thực chất chỉ là nhào vô cù lét nó . Do có người nhìn không đúng góc độ nên hiểu nhầm .
Hắn định ra giúp nó nhưng nghĩ sao mình phải quan tâm nhỏ , thì lúc đó hai cô kia cũng bỏ đi nó cũng đứng dậy đi rồi . Bây giời hắn lo cho nó , sợ hai cô gái kia sẽ làm gì nó nữa , mà hắn cũng thắc mắc sao nó lại đắc tội với thủ lĩnh bang Away , đụng vào rồi nó có sống được không . .v..v. . . . . . . .
Nó chán nản không muốn lên lớp , nếu lên chắc hai con bạn sẽ hỏi cung nó , vậy nên cách tốt nhất là tìm một chỗ ngủ . Mà nơi nào là chỗ ngủ tốt nhất .chắc chắn tôi sẽ nói với bạn rằng phòng y tế là nơi tốt nhất nhưng nó đâu có ngờ hành động của nó lại khiến người ta càng hiểu nhầm .
Nó nằm trong phòng y tế tự nhiên điện thoại reo .
– alô- nó nhấc máy.
< Linh à , bạn có sao không? ,mình lo quá > Trang ở đầu dây lo lắng .
– mình không sao đâu- nó an ủi Trang .
< cậu không sao là tốt rồi , mà anh Nam tìm cậu lẫy giờ, cậu xuống căntin đi > Trang nói liến thoắng một hồi.
– ừ mình xuống liền – nó cụp máy luôn.
Nó rời phòng y tế xuống căntin và gặp hai con quỷ .
– này Linh làm sao vậy? , sao không lên lớp học vậy? Bộ bị ai đánh hội đồng à . Để tao đi xử chúng ? Hay tại vừa lẫy tụi tao đánh mày vào chỗ nào . . . . .- Phương nói liếng thoắng không ngừng nghỉ , đến khi nói xong thì phải cung cấp oxi khẩ cấp . Không những thế lại còn lãnh nguyên cái cốc đau điếng từ Lê.
– mày ngốc quá ,nói như thế thì nó trả lời sao được – Lệ tỏ vẻ hiểu biết .
Dạy cho Phương một bài học Lệ quay sang nó .
– mày đi đâu mà không lên lớp ? Ăn gì chưa ? Đi ăn với tao đi ? . . . . . . .- bà này còn ngốc hơn .
Nó chán nản lắc đầu trước hai cô bạn thân . Nó không để cho hai cô ú ớ gì đã kéo tuột hai cô bạn vào phòng vip .
Mọi người trong trường lại có thêm truyện để bàn tán .
– cô ta bị xử đẹp nên nhờ hội học sinh trả thù cho đúng là không biết nhục – một cô gái lên tiếng .
– mày nói phải , con nhỏ đó nhìn trông hiền lành mà cáo già gớm .- một cô nữa ngồi chung bàn lên tiếng . . . . . . . . . . . .
Tại phòng vip.
Nó bước vào trước con mắt ngạc nhiên, bất ngờ của mọi người khi thấy nó kéo theo hai người con gái , mà đây lại là thủ lĩnh của bang Away .
Nó ấn hai cô bạn xuống hai cái ghế và nó ngồi vào chiếc ghế ở giữa hai người.
– ê Linh , em quen với họ à – ông Huy vẹt lên tiếng .
– ừ – nó trả lời rất thản nhiên.
– em quen lâu chưa ? Mà sao không thấy em nhắc- ông này quả thật rất nhiều truyện .
-5 năm rồi , em không muốn nói thôi – nó vẫn thản nhiên mà không biết một núi lửa đang phun trào.
. . . . . . Rầm . . . . . . .
– Thiên Linh, nói mau em có can hệ gì đến bang Away không ? – Nam tức giận quát .
-em chỉ là quân sư dấu mặt của bang – nó vẫn thản nhiên đến bất ngờ .
.
– khô….g- Phương định nói cái gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt của nó thì ngậm tịt .
Mọi người ăn uống trong không khí không mấy tốt đẹp khi có con tắc kè hoa đổi màu liên tục .
Trong phòng lại có một người rất ngây thơ vẫn ti toe hát vang:
– con tắc kè màu xanh màu đỏ , Huy bắt về Huy nấu cà ri , đem đến trường mời cô mời bạn . Tình nồng thắm như màu cà ri .-
sau khi trình bày song ca khúc này , khán giả quá vui sướng phấn kích nên mỗi người đã tặng cho Huy rất nhiều giầy dép đủ loại . Tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ quát . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bạn đang đọc truyện tại
Nó chán nản không có tâm trạng ăn cơm , nó đứng dậy trước rồi đi đâu mất tăm.
Nó đi dạo quanh khu sân sau cuả trường .
Đầu óc nó bây giờ rất hỗn loạn .
Nó biết anh hai quan tâm nó rất nhiều không muốn cho nó tham gia mấy cái vụ đánh chém nhau . Bây giờ nó cảm thấy mệt mỏi , nếu hai nó biết nó chính là chị cả cuả bang Away thì chắc chắn sẽ nhốt nó trong phòng .
Nó giờ rất mệt mỏi ,không muốn làm bất cứ việc gì cả . Nó ngồi xuống bên một gốc cây đa .
Đột nhiên có một đám học sinh nữ đến . Dẫn đầu chính là cô gái hôm nọ đã cảnh cáo nó .
Nó đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhẹ dọng nói – cô là ai, dẫn theo bọn choi choi đến đây làm gì ?
- mày không nhớ tao , mày thích chết à – cô ta tức giận.
– chị Hạnh đập cho nó một trận đi – một đứa đàn em của Hạnh lên tiếng .
– không phải tao thích chết mà là mày chán sống nên với động vào tao, hôm nay tôi không có tâm trạng tiếp chuyện mời cô đi cho .- nó vẫn điềm tĩnh đôi mắt nhắm nghiền .
– cái con ranh này , chúng mày đánh nó cho tao – Hạnh hô to.
Thế là cả lũ bọn chúng xông lên , nó vẫn nằm im không tỏ vẻ gì , không đánh ,không chống đỡ , không tỏ vẻ đau đớn mà lại bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.
- cái con ranh này , đánh tiếp chúng mày- Hạnh tức giận.
Sau khi đánh nó một hồi chán chê ,bọn chúng bỏ đi để lại cho nó một cái cười khinh bỉ .
Nó vẫn ngồi đấy , đôi mắt vẫn nhắm nghiền , không có vẻ đau đớn mà lại có vẻ thư thái dễ chịu .
Nó cũng không thèm lên lớp nữa chỉ nhắn tin cho Thiên Nam bảo rằng sẽ đi chơi một lúc chiều về . Ban đầu Nam cũng không đồng ý nhưng sau một hồi năn nỉ nó đã được đi .
Nó ngồi trên chiếc ghế đá , hai hàng mi khép lại , hứng từng đợt gió thổi bay mái tóc , thắm vào những vết đánh ....

