– Có chuyện gì mà anh có vẻ lo lắng thế…??
Duy thở dài hỏi Vân.
– Cô không bị làm sao đấy chứ. Lúc nãy có một tên đi xe máy lượn lách quá, xe của chúng ta bị nghiêng khi tránh anh ta.Tôi
sợ cô bị làm sao nên mới ôm cô như thế, mong cô đừng hiểu lầm là tôi đang lợi dụng cô…??
Vân vỗ nhẹ vào lưng của Duy như một người bạn vỗ vai an ủi bạn của mình.
– Cảm ơn anh. Ở đây lúc nào mà chả có những tên đi xe máy điên khùng như thế. Tôi cũng có đôi lần suýt đứng tim khi đi sang đường, họ cứ phóng xe mặc dù đèn đã đỏ, tôi không hiểu là họ có coi mạng sống của họ và những người xung quanh ra gì không. Nhưng có lẽ trong đầu của họ, họ chẳng coi điều đó vào đâu nên mới hành động như chốn không người và không có luật lệ như thế…!!!
Duy buông Vân ra. Anh chàng cảm thấy lo sợ, trong một lúc gấp gáp và không ý thức được hành động của mình. Duy hành động theo bản năng, lúc đó Duy chỉ nghĩ Duy nhất một điều là phải bảo vệ Vân cho bằng được. Anh chàng khẽ liếc nhìn Vân một cái, trái tim của Duy đập lên nhịp nhàng. Duy lẩm bẩm.
– Duy ơi là Duy mày bị làm sao thế này. Đây chẳng phải là con bé Vân mà mày vẫn ghét và hàng đêm cầu nguyện phải tránh xa và bỏ nó đi hay sao, tại sao bây giờ mọi thứ về nó mày đều muốn khám phá và bảo vệ nó là sao. Không lẽ đầu óc và tim của mày đều bị điên hết cả rồi…!!!
Khoa khổ sở đỡ Dung đứng lên. Anh chàng trả tiền thức ăn và đồ uống ở trên bàn. Khoa gọi Dung thêm mấy lần nữa nhưng cô nàng cứ như bị điếc và tai ù đặc mất rồi nên Khoa càng gọi Dung càng không trả lời Khoa.
Anh chàng thở dài vì đây là lần đầu tiên, Khoa rơi vào tình huống dở khóc dở cười như thế này. Khoa thấy ngại ngùng khi đưa một cô gái say rượu vào khách sạn. Anh chàng sợ bị người ta hiểu lầm là hai người có quan hệ bất chính với nhau. Khoa phải làm gì để thoát khỏi tình trạng tiến thoái lưỡng nan hiện tại. Khoa không biết nhờ cậy ai vào lúc này.
Bố mẹ và nhà ở của Dung, Khoa đều không biết. Anh chàng chỉ cần biết Dung đi làm đầy đủ, còn những chuyện cá nhân và riêng tư khác, Khoa không quan tâm. Anh chàng quản lý nhân viên trong công ty của mình như người nước ngoài vẫn làm. Họ chỉ cần biết nhân viên của mình làm hết công việc và hoàn thành nghĩa vụ của bản thân là xong, những chuyện tình cảm và riêng tư khác họ không muốn xen vào.
Khoa khó khăn dìu Dung lên xe. Cô nàng ngủ như chết nên mặc Khoa muốn làm gì thì
làm. Khoa lẩm bẩm.
– Con nhỏ này đúng là liều hết sức, nó may mắn nên mới gặp được một người tốt như mình, nếu nó mà rơi vào tay của những tên háo sắc khác thì có lẽ số phận của nó thật bi thảm. Từ lần sau mình sẽ không bao giờ đi uống rượu với cô ta nữa. Nếu mà rơi vào cái tình trạng này một lần nữa thì mình thà đi uống rượu giải sầu một mình còn hơn…!!!
Khoa khóa dây an toàn cho Dung. Nhìn cô nàng ngủ trông thật dễ thương. Anh chàng lẩm bẩm.
– Giá mà lúc nào cô ta trông cũng như thế này thì hay biết mấy. Mình không cần phải đau đầu và điên tiết khi nghe cô ta nói những câu xóc nổi và những từ không thể nào chịu đựng được nữa. Mình không biết cô ta có thù oán hay ghét gì mình hay không mà lúc nào cô ta cũng ăn nói như thể mình là kẻ thù hay đã làm chuyện gì có lỗi với cô ta. Con nhỏ này đúng là lạ lùng…!!!
Khoa mở khóa xe, anh chàng khởi động máy. Trước khi lái xe đi, Khoa còn quay sang nhìn Dung thêm một lần nữa. Anh chàng chán nản khi nghĩ đến Vân. Khoa không biết mai Vân đi làm, anh chàng sẽ đối diện và ăn nói với Vân như thế nào. Khoa sẽ đối xử với Vân như hàng ngày hay là không thèm nói gì với con nhỏ.
Khoa nhìn sang hai bên đường, không khí dịu nhẹ làm cho Khoa tươi tỉnh lên được một chút. Khoa tự hỏi không biết bây giờ Vân và Duy đã về đến nhà chưa. Khoa cảm thấy ghen tức, con nhỏ Vân lúc nào cũng có Duy kè kè bên cạnh, nếu họ là vợ chồng chưa cưới thì có lẽ họ đang sống cùng nhà.
Khoa tập trung vào suy nghĩ quá nên chỉ một chút xíu nữa thôi là anh chàng đã vượt đèn đỏ. Khoa vội vã phanh gấp thắng xe lại, chiếc xe ngừng đột ngột nên giật cục về phía trước. Đầu của Dung đập bốp vào cửa kính xe. Cô nàng giật mình tỉnh giấc. Cô ta nheo mắt rồi mở mắt ra dần dần. Dung nhìn sang bên đường rồi nhìn Khoa. Cô ta ngại ngùng hỏi.
– Anh đang đưa em đi đâu đây…??
Chiếc xe đưa Vân và Duy về khách sạn. Không khí ở khách sạn lúc nào cũng tấp nập người ra người vào. Khách sạn của Duy lại là khách sạn hai sao nên người càng đông hơn, Vân ngán ngẩm nói.
– Anh có thể cho tôi về phòng trọ của mình được không. Sống ở đây tôi thấy mình không quen lắm. Nhân viên của anh nhìn tôi và đối xử với tôi trân trọng và cung kính quá, tôi cảm thấy ngại ngùng khi tiếp xúc với họ…!!!
Duy bước xuống xe anh chàng nói.
– Đây không phải lí do cho cô viện cớ để không phải sống ở đây. Không lẽ cô muốn lôi luôn cả bố mẹ và ông nội của cô về căn phòng trọ chật hẹp đó. Cô chịu khổ một mình được, cô còn muốn họ chịu khổ cùng cô nữa hay sao. Cô làm như thế thì hơi ích kỷ đó, đừng vì sự ích kỷ và lòng tự trọng của bản thân mà làm tổn thương đến người thân của mình…!!!
Vân bật cười thích thú, con nhỏ vặn lại Duy.
– Anh khuyên tôi được như thế tại sao anh lại không khuyên bản thân và động viên anh đi. Tôi thấy người có lòng tự trọng và thất vọng là anh mới đúng. Không phải anh đã sống hơn 18 năm qua trong buồn chán vì phải sống theo ý của người khác hay sao. Anh hãy thử một lần làm những gì mà anh thích xem sao. Lúc đó anh mới hiểu hết được ý nghĩa của hai từ “tự do” là gì…!!!
Con nhỏ nheo mắt nói tiếp.
– Cố lên nhé anh bạn thân yêu…!!!
Vân bước xuống xe, con nhỏ cười khì khi nhìn thấy khuôn mặt hơi nhăn lại của Duy. Vân đánh rơi hộp diêm xuống ghế xe lúc nào không hay. Con nhỏ không biết nên cứ thế bước đi. Có lẽ Vân đã đánh rơi nó khi con nhỏ ngủ gật ở trên xe....

