– Em có lê nổi chiếc va ly không. Nếu không để anh lôi hộ cho…??
– Không cần đâu anh. Em có thể tự làm được vì nó cũng không nặng lắm…!!!
Duy quan sát cảnh vật xung quanh nhà trọ. Đây phải gọi là một khu ổ chuột theo đúng nghĩa đen của nó. Những mái nhà cấp bốn thấp và bé nhỏ được xây tạm bợ dùng cho khách đến thuê ở. Nước mưa làm cho sân bị úng nước. Bọn trẻ con trong xóm đang nghịch ngợm và đang vày nước. Chúng nó thả những chiếc thuyền giấy trên vũng nước đục ngàu đất, mặc kệ bị mẹ và bố rầy la.
Duy chưa bao giờ được nhìn thấy những cảnh như thế này ở trong đời. Anh chàng hiếu kỳ quan
sát những tấm mái tôn bị bào mòn theo thời gian nên bị gãy nát và bị thủng đôi chỗ. Duy không hiểu tại sao người ta có thể sống và sinh hoạt trong những căn nhà bé tí tẹo như thế kia.
So với cuộc sống xa hoa của Duy thì những người sống ở đây khổ sở quá. Anh chàng thở dài hỏi Vân.
– Tại sao em không thuê một căn phòng trọ nào tử tế hơn chỗ này mà ở có phải hơn không…??
Vân giải thích.
– Tuy hơi khổ cực một chút nhưng em có thể tiếc kiệm được rất nhiều tiền vì giá thành ở đây không đắt lắm…!!!
– Anh thấy chẳng yên tâm chút nào cả, nhìn những căn phòng như sắp bị đổ kia xem, kỹ thuật xây dựng kém quá, chưa hết anh đi trên cầu thang mà cảm tưởng như đang bị động đất…!!!
Vân phì cười trêu Duy.
– Anh làm sao mà hiểu được. Sống ở đâu thì quen ở đấy thôi. Anh mau về khách sạn của anh đi công tử…!!!
Duy cốc cho Vân thêm một cái nữa. Anh chàng đe dọa.
– Em mà gọi anh thêm một lần là “công tử” nữa là chết với anh…!!!
Vân nhăn nhó xoa vào chỗ đau. Con nhỏ phồng mồn lên cãi.
– Em nói có gì là sai đâu mà anh lại đánh em…??
– Em cứ thử ở vào hoàn cảnh của anh đi rồi biết…!!!
Mấy cô đi bán rau ở chợ mỉm cười chào hỏi Vân. Con nhỏ lễ phép chào hỏi lại. Họ tò mò nhìn chàng trai đi cùng với Vân. Họ muốn hỏi con nhỏ đó là ai nhưng lại ngại không dám. Vân biết họ muốn hỏi con nhỏ về mối quan hệ của Duy với Vân lắm. Mặc dù miệng của họ nói chuyện và hỏi Vân nhưng ánh mắt của họ đang nhìn cả về phía của Duy.
Duy thấy họ nhìn mình chằm chằm không ngượng ngùng gì cả. Anh chàng cảm thấy gai cả người. Duy hối thúc Vân.
– Chúng ta đi thôi…!!!
Vân vẫy tay chào tạm biệt họ. Duy bỏ đi trước. Vân lẽo đẽo theo sau. Lúc này hai người mang hai tâm trạng và hai suy nghĩ khác nhau. Duy lo lắng vì từ lúc Tuấn Anh sang đây, anh ta đã có một thái độ để ý đặc biệt đến Vân. Duy thở dài vì trong lòng của anh chàng đang dối như tơ vò. Duy không biết phải làm gì vào lúc này.
…
Con đường trải nhựa ngập đầy đất đá. Vân kêu khổ vì đôi giày của con nhỏ cứ bị tuột lên tuột xuống. Vân dựng va ly vào tường bao loan. Con nhỏ cúi xuống buộc lại dây giày cho chặt. Con đường này chỉ đủ cho hai chiếc xe máy và một chiếc xe đạp tránh nhau. Duy rùng mình nghĩ đến cảnh Vân đi làm hay đi chơi về khuya một mình. Con nhỏ không sợ bị ai đó trấn lột hay giở trò đồi bại hay sao.
Vân thấy khuôn mặt đầy nghiêm trọng của Duy. Vân tò mò hỏi.
– Anh bị làm sao thế…??
– Anh đang nghĩ về trường hợp xấu nhất xảy ra với em khi em sống ở đây…??
Vân trấn an.
– Anh đừng lo. Anh không để ý thấy có một đồn cảnh sát gần con đường mà chúng ta vừa đi qua khi đi vào đây hay sao…??
– Anh vẫn biết là thế nhưng liệu em có kêu lên nổi không khi tên cướp bất thình lình bịp miệng của em từ phía sau…!!!
Vân hơi ớn khi hình dung ra cái cảnh đó. Đây là điều mà con nhỏ chưa bao giờ ghĩ tới và cũng chưa bao giờ nghĩ ra. Vân vẫn sống vô tư như cái bản tính vốn có của con nhỏ. Có lẽ nhớ thế mà con nhỏ sống yên ổn đến bây giờ.
Hai bức tường bao loan làm cho con đường bị thu hẹp nhỏ lại. Đây là một ngõ hẻm dài khoảng năm trăm mét, có hai cây cột điện được đặt và chia đều ra làm đôi. Vào ban đêm hai cái bóng đèn to được bật lên nên con đường lúc nào cũng sáng trưng. Vân hay cùng mấy chị ra ngoài ngõ nói chuyện những khi bị mất điện hay đi hóng gió. Cạnh đây có một công viên nhỏ. Vân khám phá ra nó không lâu. Con nhỏ thích thú mang sách và kẹo mút ra đó vừa đọc sách vừa nhấm nháp vị ngọt của kẹo khi nó tan trên đầu lưỡi. Vậy yêu thích và muốn ăn mọi loại kẹo. Thu thường hay gọi Vân là kẹo mút, đó là biệt danh của con nhỏ khi ở nhà.
Tuy bị gọi là ổ chuột nhưng vệ sinh ở đây rất sạch sẽ. Cảnh vật không được thoáng đãng và đẹp mắt lắm. Trên sân bày la liệt toàn xe là xe. Mùa mưa và mùa nắng làm cho những tấm bạt thêm đắt giá, chúng được phủ kín và che xe suốt ngày đêm. Đứng từ căn gác nhỏ của Vân nhìn xuống chỉ thấy một màu trằng phủ khắp xung quanh. Chiếc sân được dành sẵn một lối đi ở giữa, còn xung quanh dựng toàn xe. Vân không có xe đạp nên con nhỏ không phải quan tâm đến chuyện phải chiếm cho mình một chỗ và nơm nớp lo sợ phải khóa xe.
Vân lơ đãng nhìn cây xoài rũ xuống ở nhà bên cạnh chiếc tường bao loan. Vân chưa bao giờ nhìn thấy chủ nhân của ngôi nhà ba tầng mở cánh cổng màu xanh ra. Vân được chị nhân công cho biết ông ta là chủ tịch của phường. Diện tích đất trong nhà ông rộng rãi đến nỗi có thể xây dựng thêm mấy căn nhà ba tầng nữa. Trong vườn của ông ta trồng rất nhiều cây trái. Vân nhìn từng cây chuối, cây cam, cây xoài, cây táo xum xuê trĩu quả. Con nhỏ thấy nước dãi của mình đang tuôn cả ra ở trong miệng.
Những buổi chiều không phải làm gì Vân hay đứng lặng ở trên lầu nhìn sang. Vân ước một ngày có thể được vào thăm khu vườn của ông chủ tịch nhưng xem ra đó là điều không thể. Vân luôn lơ đãng và không chịu quan sát khi đi đường mà ánh mắt cứ nhìn đi đâu đó nên con nhỏ bị một thanh niên va vào người.
Anh ta trừng mắt quát.
– Con nhỏ này. Cô đi đứng

