watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 5 bình chọn

Đào nhẹ nhàng đáp.
– Vâng…!!!
Trước khi đi Đào và Vũ còn nhìn lại ngôi mộ của Hoa thêm một lần nữa. Hai người đều có chung một niềm đau khi mất đi người thân yêu. Không khí buổi chiều làm cho mọi thứ ở đây thêm quạnh hiu, cơn mưa trút xuống bất chợt làm cho cảnh vật càng thêm thê lương. Nước mưa như những giọt nước mắt đang gột rửa đi những vết thương lòng của cả hai người. Vũ cởi chiếc áo khoác ở bên ngoài ra anh chàng dang rộng đủ che cho cả hai người. Vũ giục.
– Chúng ta chạy nhanh lên không ướt hết bây giờ…!!!
Đào vuốt mất giọt nước mưa trên mặt. Con nhỏ đáp.
– Vâng. Mình đi nhanh thôi anh…!!!
Cả hai che chung một chiếc áo khoác cùng chạy thật nhanh ra cổng của nghĩa trang. Nhìn họ lúc này rất giống một cặp tình nhân. Bó hoa hồng nhung mà Vũ để trên mộ của Hoa đang rung rinh trước gió, hình như phảng phất đâu đây có ai đó đang cười.

Căn gác nhỏ mà Vân thuê là một căn phòng rộng chưa đầy 4 mét. Trong phòng Vân không bày biện gì nhiều chỉ có một ít quần áo ở trên mắc và vài quyển sách trên một chiếc bàn con. Giấy dán tường màu xanh nhạt do con nhỏ mua ở siêu thị của Vũ đem về dán. Khung hình của gia đình được Vân treo trang trọng trên tường. Con nhỏ ngắm và lau chùi nó hàng ngày, đây là một cách làm vơi đi nỗi nhớ nhà và nỗi nhớ gia đình của con nhỏ khi phải sống một mình.
Chiếc va ly màu đỏ được dựng gọn ở góc bên trái của căn phòng. Vân do lười nấu nướng nên bếp lúc nào cũng lạnh tanh. Chỉ có một đôi đũa làm bằng gỗ được tô sơn mài và hai chiếc bát con trên kệ. Vân do sống một mình nên con nhỏ chỉ mua độc nhất một chiếc nồi con. Có nấu nướng hay muốn ăn gì mà từ hai món trở lên. Vân phải nấu từng món ăn một trước. Phòng tắm dùng chung với mọi người trọ ở đây. Tuy hơi bất tiện nhưng cũng có cái hay của nó. Vân nhớ những hôm trời mưa, con nhỏ vừa bưng chậu quần áo vừa chạy thật nhanh lên lầu vì sợ ướt.
Cuộc sống ở đây còn nhiều điều mới mẻ và có nhiều thứ mà Vân phải học. Vân đã quen với không khí ồn ào và nhiệt độ nóng bức ở trong phòng. Ở đây không có lúc nào được yên tĩnh, từ sáu giờ sáng hôm nay đến sáu giờ sáng hôm nay tiếng cười nói của mọi người xung quanh lúc nào cũng vang vọng lên. Lần đầu tiên đến ở con nhỏ gần như thức trắng đúng một tuấn nhưng kể từ sau đó Vân ngủ như một con heo. Con nhỏ còn cảm thấy thiếu vắng nếu như không nghe tiếng cười trong trẻo và chất phác của những người lao động ở xung quanh đây.
Vân quen biết nhiều người và hay lên phòng của mấy chị công nhân chơi. Họ hay cho Vân quà và có nấu món gì ngon cũng bưng cho con nhỏ. Tình cảm nồng nàn thắm thiết của những người đi làm ăn xa quê và thiếu vắng tình thân đã làm cho họ xích lại gần nhau hơn.

Nay phải xa họ làm cho Vân thấy nhớ và thấy yêu hơn căn phòng trọ của mình. Vân từng nghe nhà thơ Chế Lan Viên viết về điều này. Lúc đầu bạn có thể ghét và có thể không quen nhưng khi xa rồi mọi thứ lại trở nên thân thương và nhớ đến quặn lòng.
Vân đến vào buổi chiều nên mọi người đều đã đi làm hết cả. Vân không có cơ hội chào ai. Con nhỏ tự hứa với lòng là khi nào rảnh dỗi Vân sẽ quay về chào lại họ sau.Vân buồn rầu nhìn lại căn phòng trọ lần cuối. Con nhỏ thở dài bảo Duy.
– Không biết bao giờ em mới có thể quay lại đây…??
Duy bực mình hỏi.
– Em muốn quay lại đây lắm hay sao…??
– Tất nhiên rồi. Cuộc sống tự lập bao giờ cũng thú vị hơn…!!!
Duy gõ đánh cốp một cái vào đầu của Vân. Anh chàng gắt.
– Em có bị điên không hả. Sao ở khách sạn sung sướng và đầy đủ tiện nghi không muốn mà lại muốn đến khu ổ chuột này ở là sao…??
Vân chán nản bảo.
– Ở khách sạn em không quen. Em chỉ muốn ở một nơi yên tĩnh và thoải mái mà thôi…!!!
– Hay là anh thuê cho em một căn biệt thự để em sống ở đó nhé…!!!
Vân lắc đần nói.
– Nếu thế em lại càng không muốn. Làm như thế kì lắm…!!!
– Có gì đâu mà kỳ. Em không thích thì chuyển chỗ ở có sao đâu…!!!
– Thôi chúng ta dẹp chuyện này sang một bên đi. Anh có muốn đi chơi ở đâu không…??
– Anh vừa mới sang đây nên không biết nhiều chỗ. Chắc là anh phải nhờ em làm hướng dẫn viên du lịch…!!!
Vân phì cười nói.
– Anh nhờ nhầm đối tượng rồi vì chính em cũng là người lạ ở đây. Mặc dù ở đây đã lâu nhưng em không có thời gian đi khám phá xung quanh…!!!
– Vậy em có gợi ý gì không…??
Vân nắm lấy tay của Duy lắc lắc con nhỏ vô tư hỏi.
– Hay chúng ta đi nhà sách nhe anh. Đã lâu rồi em không đến đó…!!!
Chưa bao giờ Duy thấy Vân gần gũi như thế này. Anh chàng dịu dàng hỏi.
– Em muốn đến đó thật à…??
– Vâng…!!!
– Nếu thế chúng ta đi thôi…!!!
Con đường dẫn vào phòng trọ của Vân nhỏ hẹp nên chiếc xe ô tô màu đen bóng của Duy không thể đi vào. Anh chàng bảo anh tài xế đợi hai người ở ngoài. Vân sắp xếp hết tất cả quần áo, mấy cuốn sách và khung hình vào va ly. Vân mâm mê đôi đũa và hai cái bát con. Con nhỏ ngượng ngập hỏi Duy.
– Em phải làm gì với chúng đây…??
– Còn làm gì nữa. Em nên bỏ chúng lại em cầm theo làm gì…!!!
Vân thì thầm bảo.
– Tam biệt nhé. Hy vọng người chủ sau sẽ đối xử tốt với các em…!!!
Căn phòng tràn ngập kỷ niệm. Từ chiếc bát, cái nối, đôi đũa, chiếc chiếu trúc, chăn màn được Vân gập gọn để ở một góc. Con nhỏ quyến luyến không muốn xa nó. Vân chán nản kéo va ly ra cửa. Trước khi đi Vân còn quay lại nhìn thêm một lần nữa. Duy nắm bàn tay của Vân lôi đi. Anh chàng giục.
– Em đừng buồn. Rồi em sẽ có cơ hội quay lại đây thôi…!!!
– Em biết là thế nhưng mà phải xa nó em không nỡ. Hay là anh cho em về đây sống nhé…!!!
Duy cáu tiết gắt.
– Em có bị điên không hả. Đi nhanh lên…!!!
Duy khép cửa căn phòng trọ của Vân lại. Anh chàng bảo....

« Trước1...145146147148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» YÊU MỘT PLAY GIRL
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Trại Hoa Vàng
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Ngồi Khóc Trên Cây
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk