Hai người đi xuống từng bậc thang. Không khí không còn vui vẻ như lúc đầu nữa. Khoa cảm thấy bực bội khi Vân và Duy sống trong cùng một khách sạn mà lại gần sát phòng của nhau nữa.
Mặc dù ghen tức là thế nhưng anh chàng không có cách nào để thay đổi được điều đó. Khoa phải
cố nén nhịn và cố sống trong trạng thái thấp thỏm lo âu cho đến khi Khoa xác định được tình cảm của Vân. Thời gian chờ đợi trong bao lâu đều tùy thuộc vào Vân.
Khoa phá tan không khí trùng xuống giữa hai người.
– Em định sống ở trong khách sạn với gia đình Duy mãi như thế hay sao…??
Vân giải thích.
– Em đã xin ra ngoài sống rồi nhưng bố mẹ và ông nội của em không cho. Dù gì họ cũng là bạn tốt lâu năm, phải trải qua mấy mươi năm mới có cơ hội gặp lại nên họ không muốn làm điều đó…!!!
– Anh hiểu, nhưng anh vẫn không yên tâm lắm về em…!!!
– Tại sao…??
Khoa ấp úng nói.
– Tại vì…!!!
Tiếng của bà Liên cắt đứt câu trả lời của Khoa.
– Hai cháu chơi vui vẻ chứ…??
Vân mỉm cười nói.
– Vâng. Thế còn bà…??
– Bà đã hoàn thành hết tâm nguyện rồi. Chúng ta đi về thôi…!!!
Khoa tiu ngỉu nói.
– Vâng…!!!
Anh chàng vẫn còn muốn vui chơi cùng với Vân thêm lúc nữa. Khoa không muốn trả Vân về với Duy. Nhưng mệnh lệnh của bà nội đã làm tiêu tan hết cả.
…
Từng đoàn xe cộ nối đuôi nhau đi trên đường. Không khí ngập tràn khói bụi và mùi xăng dầu. chưa có nơi nào giống như ở đây. Ai cũng bịt khẩu trang và đeo găng tay chống nắng.
Duy buồn cười hỏi anh chàng tài xế.
– Anh có thấy ở đây lạ lùng hay không…??
Anh chàng tài xế lễ phép hỏi.
– Cậu muốn nói về vấn đề gì…??
– Anh nhìn những cô gái và những người đàn ông đang di chuyển trên đường kia xem. Trông họ bảo hộ thân thể kỹ quá. Tôi thấy họ chăng hở chút gì cả. Tay được đeo găng, mắt đeo kính, miệng đeo khẩu trang…!!!
Anh chàng tài xế bật cười nói.
– Ở đây đó là chuyện bình thường vì xung quanh toàn bụi là bụi nếu không làm thế thì không chịu nổi…!!!
– Em hiểu nhưng vẫn cảm thấy lạ…!!!
– Từ từ cậu sẽ quen thôi…!!!
Duy đến đây mới được có một ngày. Duy chưa thể quen ngay được với kiểu thời tiết sáng nắng chiều mưa như trút của thành phố này. Duy cảm thấy khó chịu và bứt dứt, ngay cả việc thay đổi và chênh lệch về thời gian Duy cũng chưa điều chỉnh được.
Duy chán nản nói.
– Em thấy con người ta không dễ dàng gì khi phải thay đổi môi trường sống liên tục từ nơi này đến nơi khác…!!!
– Vâng. Cậu nói đúng, tôi thấy ngay cả ở trong nước, giữa những vùng quê khác nhau cũng có những phong tục và tập quán khác nhau nói gì tới hai nước khác nhau…!!!
– Em không có hứng thú nhiều với vấn đề văn hóa nhưng công việc của em đòi hỏi em phải đi nhiều…!!!
– Tôi không có tài và khả năng được như câu nên tôi cũng không biết phải trả lời cậu sao cho đúng…!!!
Duy không đối đáp lại lời của anh chàng tài xê. Duy thẫn thờ nhìn ra hai bên đường. Cái nóng đang dâng tràn lên. Buổi chiều là thời điểm mọi người đi làm về nên đường xá trở nên đông đúc và có dấu hiệu kẹt xe. Anh chàng tài xế bực mình lẩm bẩm.
– Không hiểu tại sao họ lại ra đường đông thế…!!!
Trong đầu óc của Duy thoáng hiện lên hình bóng của cô gái đứng trước cổng công ty của Khoa. Duy không tài nào quên được ánh mắt nhìn Duy đầy đau khổ của con nhỏ đó. Duy phán đoán, chắc chắn con nhỏ phải quen biết với mình nên cô ta mới nhìn mình bằng ánh mắt đó. Nhưng mà quen nhau trong trường hợp nào, mình hoàn toàn mù mờ. Cô ta bảo là mình và cô ta học cùng nhau trong mười một năm, điều này thì không đúng lắm vì nếu đã quen nhau lâu như vậy mình phải có cảm giác và phải biết chứ.
Chiếc xe chạy băng qua mấy con đường cuối cùng cũng đến công ty của Khoa. Duy bảo.
– Anh dừng xe ở đây cho em…!!!
– Vâng…!!!
Duy móc điện trong túi ra. Anh chàng gọi điện cho Vân.
Vân đang trên đường về. Con nhỏ bồn chồn lo lắng và thỉnh thoảng nhìn vào chiếc đồng hồ đang đeo ở trên tay. Vân sợ hãi nghĩ.
– Mình phải ăn nói với anh Duy như thế nào đây khi anh ấy trông thấy mình đi cùng với anh Khoa…!!!
Chiếc điện thoại rung lên. Vân bắt máy ngay lập tức. Vân gấp gáp hỏi.
– Anh đang ở đâu đấy…??
Duy mỉm cười nói.
– Anh đang đứng trước cổng công ty của em…!!!
Con nhỏ lắp bắp hỏi lại.
– Có…có thật là anh đang ở đó không…??
Duy nghi ngờ khi nghe giọng nói có vẻ sợ sệt của Vân.
– Em làm gì mà ăn nói thiếu tự tin như thế. Em không ở công ty à…??
– Em đang trên đường về…??
– Em đi đâu mà bây giờ mới về…??
– Em có công chuyện…!!!
Khoa thấy Vân lo lắng và không vui. Anh chàng tò mò hỏi.
– Em bị làm sao thế…??
Vân chán nản nói.
– Anh ấy đang chờ em ở trước cổng công ty…!!!
Khoa siết chặt vô lăng tay lái. Anh chàng không thể nào chịu đựng được cái cảnh hàng ngày Duy đưa đón Vân đi làm trước mặt mình. Vân bảo Duy.
– Em tới đó trong vòng ít phút thôi…!!!
Duy biết là khi đi làm việc ở một công ty nhất là kiểu nghề nghiệp của Vân phải đi ra ngoài nhiều nhưng đi với Khoa là không ổn. Hai người này quá nhạy cảm. Duy tức khí nói.
– Có thật là cô đi làm hay là cô đi chơi…??
– Anh nghĩ em là ai hả. Em đâu có rảnh rỗi như thế…??
– Ai mà biết vì cô là một người nói dối như cuội…!!!
– Nếu anh đã biết như thế tại sao anh còn hỏi em làm gì…??
Duy quát.
– Tại sao cô cứ trả treo với tôi mãi thế…??
Vân dịu giọng.
– Em xin lỗi. Tại anh hay bắt bí em. Em đã nói là em có việc, em có phải là đi chơi đâu. Ít ra anh phải tin em một chút chứ…??
– Tôi không tranh cãi với cô nữa. Chỉ cần cô mau về đây cho tôi là được rồi…!!!...

