Hắn mặc một chiếc quần bò trễ cạp, bị rách ở gối, chiếc áo phông màu xanh. Hắn đeo một sợi dây chuyền bằng bạc ở trên cổ. Trông hắn lúc nãy rất giống một tên bụi đời nhưng chính cái cách ăn mặc của hắn đã làm rung động trái tim của không biết bao nhiêu cô gái.
…
Duy, bà Jenny và bà nội ngồi chung một xe còn gia đình Tuấn Anh ngồi xe khác. Bà Hồng Trà hỏi Duy.
– Cháu gặp vợ tương lai rồi chứ…??
– Dạ. Cháu gặp rồi…!!!
– Cháu thấy nó là một cô gái như thế nào…??
Duy bật cười bảo bà.
– Bà có biết bà là người thứ tư hỏi cháu về tính cách của cô ấy không…??
– Ồ. Thế sao, nhưng bà khác vì bà vẫn chưa nghe cháu nói…!!!
– Cháu thấy Vân là một cô gái tốt…!!!
– Chỉ có vậy thôi sao…??
– Vâng…!!!
– Như vậy cũng đủ cho một mối quan hệ rồi đúng không…??
– Điều này cháu không thể nói trước được…!!!
Bà Jenny góp ý.
– Mẹ hỏi nó cũng bằng thừa thôi vì bây giờ cả hai đứa, đứa nào cũng chối biến khi hỏi đến vấn để tình cảm của bản thân…!!!
– Thật thế sao. Mẹ lại nghĩ chúng nó bắt đầu thích nhau nên ngượng ngùng nói như thế thôi…!!!
Duy kêu lên.
– Sao bà có thể nghĩ sai lệch như thế được. Cháu làm sao mà thích ngay một cô gái chỉ vừa gặp mặt trong vòng chưa đầy một ngày…!!!
– Thích và không thích đâu có liên quan đến lâu hay là chóng. Điều quan trọng là trái tim của cháu kìa…!!!
– Trái tim của cháu hiện giờ vẫn đập bình thường như mọi khi…!!!
– Cháu có chắc về điều đó không…??
– Chẳng lẽ cháu lại không biết trái tim của mình ra sao…!!!
Nhưng nếu nhìn kỹ mọi người sẽ thấy ánh mắt của Duy bối rối vì thật sự ra từ khi gặp Vân trái tim của Duy đã đập nhanh hơn bình thường, đầu óc lúc nào cũng ngẩn ngơ và tràn ngập hình ảnh, lời ăn tiếng nói của Vân. Anh chàng luôn lo lắng và bảo vệ Vân khi con nhỏ biến mất hay gặp chuyện. Duy tự an ủi bản thân là Duy hành động khách lạ như thế vì Vân là bạn. Đó cũng là một cách để anh chàng chấp nhận những cảm xúc mới mẻ mà anh chàng chưa bao giờ trải qua.
Bà Hồng Trà mỉm cười không nói. Ánh mắt của bà khẽ nheo lại khi nhìn Duy. Bà phán.
– Chỉ mới có không gặp cháu trong vòng có mấy tiếng đồng hồ mà cháu thay đổi nhiều quá…!!!
Duy giật mình hỏi.
– Cháu thay đổi như thế nào…??
– Hay cười, hay nói vẩn vơ này và còn ánh mắt của cháu đang mơ màng điều gì đó hả…??
Duy ngượng ngùng lấp liếm.
– Bà chỉ đổ oan cho cháu. Cháu vẫn bình thường như mọi khi đấy thôi…!!!
Bà Hồng Trà hỏi con dâu.
– Con có đồng ý với ý kiến của mẹ không…??
– Dạ. con cũng nhận thấy như mẹ. Duy của chúng ta bây giờ đã trở thành một chàng trai đáng yêu rồi…!!!
Bà Jenny và bà Hồng Trà cười lên thật to. Hai người vui mừng vì nét sầu khổ và buồn phiền không còn ngự trị trên ánh mắt và khuôn mặt lạnh băng của Duy nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt tràn đầy sức sống và tươi vui.
Duy không nói gì, anh chàng không muốn phá vỡ giây phút tự do thoải mái của mẹ và bà.
Không khí trên xe của Tuấn Anh hoàn toàn trái ngược. Anh chàng ngồi ghế trên cùng cạnh anh chàng tài xế. Còn bố mẹ ngồi ở phía sau. Bà Marlyn bực mình bảo ông Tuấn Hùng.
– Sao anh không đổi chỗ cho con. Em muốn nói chuyện với nó…??
– Làm sao mà chuyển được. Em không thấy là xe đang chạy à…??
– Tất cả cũng tại anh. Ngay từ đầu anh leo lên trên ghế đằng trước kia ngồi có phải là hơn không…??
– Em không thích ngồi với anh hay sao…??
– Điều đó anh còn phải hỏi nữa sao. Anh biết thừa là em không thể chịu đựng được một con người cù lần như anh còn gì…!!!
Ông Tuấn Hùng phật ý nói.
– Sao lúc nào em cũng chê anh hết là thế nào. Em nên nhớ em là vợ của anh chứ không phải là mẹ của anh…??
– Anh còn cãi cố nữa hay sao. Anh có công nhận là em nói đúng không…??
– Điều đó anh không cần biết. Anh yêu cầu em phải tôn trọng anh một chút…!!!
Bây giờ là hơn 10 giờ hơn. Đã đến gần thời điểm ban trưa, cái nóng đổ xuống những con đường trải nhựa, hơi nước đêm hôm qua bay lên làm cho mọi người đi đường thêm ngột ngạt và khó chịu. Do vừa mới sang đây nên không thể quen ngay được với cái nắng nóng như thế này. Tuấn Anh bực mình hỏi anh chàng tài xế.
– Ở đây nhiệt độ cao nhất là bao nhiêu…??
– Thưa cậu. Cũng tùy ngày thôi ạ. Cứ nắng nóng như hôm nay thì khoảng 38- 40 độ…!!!
– Nắng nóng như thế này thì làm sao mà chịu nổi. Ở bên kia đang mát mẻ tự nhiên phải hứng chịu cái nắng như thiêu như đốt ở bên này. Đúng là khó chịu hết sức…!!!
Bà Marlyn khuyên bảo.
– Con khó chịu làm gì. Con nên nhớ mục đích của chúng ta sang đây. Đừng để những yếu tố thời tiết và thời gian vớ vẩn làm mờ tan hết đi…!!!
– Con biết rồi mà mẹ. Con sẽ không quên những điều đó đâu…!!!
Bà Marlyn muốn nói thêm với Tuấn Anh nhưng ngại anh chàng tài xế. Bà dự định khi nào về khách sạn bà sẽ nói thêm với Tuấn Anh sau. Ông Tuấn Hùng cảm thấy mình là một người thừa trong gia đình. Có chuyện gì hai mẹ con cũng bàn luận to nhỏ với nhau còn riêng cá nhân ông, họ lờ ông đi.
Mặc dù vậy ông cũng không buồn lòng lắm vì ông không có hứng thú với chuyện tranh chấp và đấu đá nhau. Ông chỉ muốn yên phận được sống những ngày còn lại trong yên bình và trong thanh thản mà thôi.
Chiếc xe vượt qua hai ngã tư và đi thêm mấy trăm mét n ữa. Anh chàng tài xế thông báo.
– Đã đến khách sạn rồi…!!!
Bà Marlyn chưa bao giờ đến đây. Kể từ khi lấy ông Tuấn Hùng bà hiếm khi bay về nước. Khi khách sạn này được xây dựng và khai trương bà cũng không có thời gian để làm điều đó, nay được nhìn tận mắt bà choáng váng trước vẻ đẹp và lộng lẫy của nó....

