watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 10 bình chọn

– Con nhỏ này cũng thú vị đấy. Mình bắt đầu có hứng với nó rồi…!!!
Đào run run hỏi lại Tuấn Anh.
– Những điều mà anh nói lúc nãy có đúng không…??
– Anh đùa em làm gì. Con nhỏ đó đúng là vợ chưa cưới của Duy…!!!
– Em phải làm gì bây giờ hả anh. Vì hình như Duy đã thích con nhỏ đó rồi…!!!
Tuấn Anh nhếch mép lên nói.
– Căn cứ vào đâu mà em nói thế…!!!
– Em nhìn thấy Duy đưa con nhỏ đó đi làm vào sáng hôm qua và họ đi ăn với nhau vào sáng nay…!!!
– Nếu cậu ta làm thế vì bị gia đình bắt buộc thì sao…!!!
– Anh chẳng hiểu gì hết. Duy còn mỉm cười và nói chuyện vui vẻ với cô ta nữa. Anh biết Duy vốn là một con người lạnh lùng dù có bị bắt ép thì anh chàng cũng không thể diễn đạt và tự nhiên như thế được…!!!
Tuấn Anh trầm ngâm không nói gì. Trong lòng hắn một niềm vui sướng bùng lên vì nếu Duy thích Vân thật thì may cho hắn quá, hắn sẽ làm cho Duy đau khổ hệt cái cách mà hắn đã làm khi cướp Đào từ tay của Duy trước đây. Trò chơi này sẽ nhạt nhẽo nếu như Duy không có chút tình cảm nào với Vân. Lúc đó dù hắn có cướp được Vân cũng như không. Cái hắn muốn nhìn thấy là bộ dạng thảm bại và thiểu thảo của Duy khi nhìn thấy Vân trong vòng tay của hắn. Hắn muốn độc chiếm tất cả từ tài sản, công ty và bây giờ là cô vợ chưa cưới đáng yêu; xinh đẹp của Duy nữa.
– Chúng ta bàn tiếp chuyện hôm qua chứ…??
– Chuyện gì…??

– Chuyện tình cảm giữa em và Duy chứ còn chuyện gì nữa …!!!
– Em không hiểu anh sẽ giúp em bằng cách nào. Đừng nói với em là anh chiếm lấy Vân còn em giữ lấy Duy đấy nhé…!!!
– Em thật thông minh. Ngoài cách đó ra em nghĩ còn có cách khác hay sao…??
– Em không biết nhưng hình như anh không đơn giản chỉ muốn giúp em mà anh còn có một âm mưu khác đúng không…??
– Hôm qua anh đã chẳng nói với em là chuyện của anh em không cần phải biết còn gì. Em chỉ cần biết chuyện của em là được rồi…!!!
– Làm sao chúng ta có thể hợp tác với nhau khi anh không nói rõ mọi chuyện cho em biết…!!!
– Anh xin lỗi nhưng anh không thể nói cho em ngay lúc nãy được. Cứ để từ từ rồi anh nói cho em biết sau. Anh hứa sẽ không dấu diếm em bất cứ điều gì cả…!!!
– Em không tin anh. Anh đã lừa em sâu cay một lần rồi. Điều đó cũng đủ cho em một bài học khó phai…!!!
– Con người cũng có sai lầm và cần được tha thứ chứ. Không lẽ chỉ làm sai một lần là em cắt đứt quan hệ với họ à…??
– Em cũng không biết nữa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh là em lại giận phát run…!!!
Tuấn Anh ngọt ngào nói.
– Thôi dẹp chuyện ân oán cá nhân sang một bên đi. Cái chúng ta cần bây giờ là phương án cụ thể để hành động cho thuận tiện và thành công…!!!
– Đầu óc của em bây giờ dối lắm. Em không nghĩ ra được cách nào hay cả…!!!
– Cái đó thì em khỏi lo. Anh sẽ nói cho em chi tiết cụ thể mà anh đã nghĩ ra…!!!
Đào và Tuấn Anh tìm một chỗ khuất. Tuấn Anh dạy cho Đào biết phải làm gì để có được lại Duy. Con nhỏ kinh ngạc và trợn tròn xoe mắt ra để nghe.

Vân bấm thang máy con nhỏ đi từ trên xuống, rồi từ dưới lên. Vân lang thang từ hành lang này tới hành lang khác. Chỗ nào Vân cũng thấy mới lạ và hứng thú. Con nhỏ reo lên sung sướng vì khám phá ra những thứ mà con nhỏ chưa nhìn thấy bao giờ. Trông Vân như một con bé lần đầu tiên từ trên rừng về thành phố nên trông cái gì cũng lạ và cũng mới mẻ.
Bề mặt thang máy được ốp đá hoa cương sáng bóng. Vân khẽ lấy tay sờ nhẹ vào nó. Vân đi cùng mấy vị khách người nước ngoài, con nhỏ mỉm cười chào họ. Họ cũng mỉm cười chào lại Vân. Vân hứng thú trao đổi với họ mấy câu. Họ kinh ngạc vì Vân có thể hiểu được ngôn ngữ của họ. Vân giải thích cho họ hiểu là con nhỏ chỉ là một vị khách ở đây.
Cuộc xum họp của gia đình Duy diễn ra trong không khí trầm lặng. Bà Jenny không nói một lời nào. Bà để cho mẹ chồng và bà Marlyn đối đáp vài câu. Xong đâu đấy ai có phòng người ấy về. Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong. Bà Hồng Trà hỏi Duy.
– Vân đâu rồi hả cháu…??
Duy lễ phép nói.
– Cháu cũng không biết nữa. Cô ấy đi từ lúc nãy đến giờ mà vẫn chưa thấy về…!!!
Duy móc điện thoại trong túi quần ra. Anh chàng gọi điện cho Vân. Vân mỉm cười hỏi.
– Có chuyện gì không anh…??
– Em bây giờ đang ở đâu đấy…??
– Em đang ở trong thang máy lầu ba…!!!
– Em đi đâu mà lên đấy…??
– Em chỉ muốn thăm quan xung quanh khách sạn thôi…!!!
– Em về ngay đi nhé. Bà nội đang tìm em đây này…!!!
– Vâng. Em biết rồi…!!!
Con nhỏ chào tạm biệt hai ông khách người nước ngoài. Vận chạy thật nhanh về căn phòng mang biển số 101. Đây là một căn phòng VIP có giá đắt nhất ở khách sạn. Căn phòng này chỉ giành cho những ai có nhiều tiền và giàu xụ thì may ra mới dám ở còn đâu họ đều đăng ký phòng khác.
Căn phòng rộng dãi và thoáng mát. Nó giống như một khu thu nhỏ cho một đại gia đình người Hàn sinh sống. Một căn phòng rộng nhất ở được đặt ở giữa làm phòng khách, còn lại xung quanh là sáu căn phòng nhỏ khác nhau. Lúc đầu mới nhìn vào tưởng đây là một căn phòng thay đồ vì có những tận sáu cánh cửa màu xanh.

Vân chưa bao giờ thấy có kiểu thiết kế và xây dựng kỳ lạ nào như khách sạn này. Vân cũng không quen sống cùng người lạ. Con nhỏ vẫn còn chưa quay về nhà trọ để thu dọn đồ đạc. Vân chán nản nghĩ.
– Bằng mọi giá mình phải chuyển ra khỏi đây. Nếu ngày nào cũng phải gặp mặt và ăn cùng với những con người như Tuấn Anh và mẹ của anh ta thì thà rằng mình bị mắng còn hơn…!!!

Bữa ăn diễn ra trong trầm lặng. Vân không ăn quen trong không khí đại gia đình như thế này. Vân cảm thấy ngại ngùng và ăn không nổi. Con nhỏ và vội hai đũa cơm rồi buông đũa đứng dậy. Vân hối lỗi nói....

« Trước1...142143144145146...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Mắt híp và môi cuốn lô full
» YÊU MỘT PLAY GIRL
» VỤ CÁ CƯỢC TÌNH YÊU
» Cô Gái Mù Kì Duyên
» Bản Hợp Đồng Kì Lạ
» Độc Thân Cần Yêu
» Những Cô Nàng Tinh Nghịch
» Cô Bé Du Côn Của Tôi
» Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!
» Cho Em Mượn Bờ Vai Anh Lần Nữa
12»
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk