watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 112 bình chọn

Khoa vừa bực mình vừa buồn cười. Con nhỏ này coi mình là cái gì nhỉ, không lẽ nó coi mình là con nít hay sao. Mình là một thằng con trai và đã trưởng thành rồi ai lại đi ăn kẹo mút. Con bé này đúng là trẻ con.
– Không cám ơn cô. Cô cứ giữ lấy mà ăn…!!!
Vân cười khì bảo Khoa.
– Tôi chỉ sợ nếu ăn một mình mà không mời anh. Anh lại bảo tôi là đứa không biết phép tắc…!!!
Khoa ngán ngẩm lắc đầu rồi quát Vân thật to.
– Này cô kia, Cô đã hoàn thành xong công việc chưa, sao còn không làm việc đi. Cô có tin tôi lại trừ thêm tiền lương của cô không…!!!
Vân tỉnh bơ bảo Khoa.
– Vâng, sếp cứ tự nhiên. Vì em biết kể từ khi làm cho xếp, em đã xác định là mình sẽ bị xếp bắt nạt và chết đói rồi nên sếp cứ thong thả mà làm…!!!
Khoa muốn điên cả cái đầu. Anh chàng không nói một lời nào nữa mà tập trung và cái desktop.
Vân cũng tập trung vào công việc của mình. Cô nàng đánh máy mấy tài liệu đã dịch xong, rồi làm bản báo cáo tình hình của công ty cho Khoa.
Vân đặt một chồng hồ sơ trước mặt của Khoa. Vân đặt đâu có nhẹ, cô nàng cố ý làm cho Khoa phải giật mình lên thì thôi. Đúng là Khoa vì mải làm việc nên không hay là Vân đang đứng trước mặt mình. Khoa giật bắn người lên, tim của anh chàng đang nhảy điệu Van ở trong lồng ngực.
Vân bịp chặt miệng của mình lại để tiếng cười khỏi thoát ra ngoài. Khoa tức quá liền lấy tay gỡ tay của Vân ra khỏi miệng. Vân phá ra cười thật to. Trạng thái tinh thần của hai người lúc này trái ngược nhau, Vân thì hạnh phúc vì đã dọa được Khoa, còn Khoa tức điên lên và chỉ muốn cho con nhỏ Vân này một cái cốc.
Anh chàng cố nén để hỏi.
– Cô đã làm xong rồi chứ…??
Vân khẽ e hèm một tiếng và nuốt tiếng cười ở trong bụng. Cô nàng lấy bộ mặt thật nghiêm túc để trả lời xếp của mình.
– Vâng, thưa sếp. Em đã dịch, đánh máy toàn bộ và làm luôn bản báo cáo của công ty cho sếp rồi…!!!
Khoa ngả người ra sau ghế, anh chàng khoanh tay lại, mắt nhướng lên hỏi Vân.
– Cô có biết là mình đã quên gì không…??
Vân khẽ ngước mắt lên, cô nàng đang nhìn trần nhà, cái tay xoa xoa cầm. Đầu óc của cô nàng đang hoạt động rất mạnh và đang kiểm tra xem mình đã quên không làm nốt yêu cầu gì của Khoa. Vân cười khì bảo.
– Xin lỗi sếp, nhưng em không nhớ gì cả…!!!
Khoa vỗ bàn đánh dầm một cái. Vân giật bắn người lên, Con nhỏ khẽ gắt.
– Sếp không thể ăn nói nhẹ nhàng được hay sao mà phải đập bàn để thị uy thế…??
Khoa cười khẩy bảo Vân.
– Với người ương bướng và cứng đầu như cô, nói chuyện nhẹ nhàng không có tác dụng. Tôi bảo cô làm thêm bản kiểm điểm vì thái độ bất kính đối với sếp của mình và thêm hành vi dám ngủ trong giờ làm việc nữa…!!!
Vân tiu nghỉu hỏi Khoa.
– Anh có thấy mình hơi quá đáng không, nhân viên bị ốm anh cũng không cho nghỉ, anh bắt người ta đến đây làm việc, bị xốt thì phải uống thuốc mà uống thuốc thì phải ngủ chứ…??
Khoa trừng mắt lên, anh chàng ngồi dậy rồi lôi Vân sát vào mặt mình.
– Cô mà còn dám cãi tôi, hay có những hành động chống đối nữa là tôi lôi cô ra tòa thật đấy…!!!
Vân quay mặt sang hướng khác, cái chân của cô nàng khẽ dặm nhẹ lên chân của Khoa. Vân giả vờ ngoan ngoãn bảo Khoa.
– Vâng, thưa sếp em biết mình phải làm gì rồi…!!!
Khoa nhăn mặt lại vì đau, Khoa định cho Vân một cái cốc vào đầu nhưng cô nàng nhanh hơn. Vân lách người ra khỏi tầm với của Khoa, rồi giả vờ ôm lấy bụng của mình.

– Xin lỗi sếp, em cần đi vệ sinh một tí…!!!
Vân bỏ chạy ra cửa thật nhanh, rồi đóng đánh rầm một cái và bỏ đi luôn. Khoa bị cục tức chèn từ sáng tới giờ, anh chàng như quả bom đang nổ chậm.
Vân vừa đi khỏi thì Tú vào, anh chàng này muốn báo cáo tài liệu mà Khoa yêu cầu lúc sáng.
Vân nhẹ nhàng đi từng bước và tiến lại gần cánh cửa văn phòng của sếp. Con nhỏ đang nghĩ cách để không bị trừng phạt cho cái tội dám dặm lên chân của sếp.
Vân đứng gián vào tường rồi thò đầu qua khe cửa, đôi mắt của Vân nhòm vào. Vân thấy Khoa đang chăm chú làm việc, hình như anh chàng không biết là Vân đang quan sát mình. Vân lấy tay ôm ngực và tự chấn chỉnh tinh thần để bước vào trong.
Vừa mở được cánh cửa, Vân đã thấy được nụ cười rất ngọt của sếp. Vân chột dạ nghĩ.
– Sao tự nhiên cái tên kia lại cười, không lẽ hắn đang tính làm gì mình hay sao…!!!
Vân hơi hãi nên vẫn đứng một chân trong cửa và một chân ngoài cửa. Ý của cô nàng là nếu tên sếp kia có bất cứ hành động gì khả ghi Vân còn có đường để thoát. Khoa vẫn cười mà không nói gì. Vân đứng được một lúc rồi. Khoa bây giờ mới lên tiếng.
– Cô không đứng luôn ở đấy cả đời chứ, cô có biết là tôi chờ cô nãy giờ để nghe cô báo cáo không hả, hay là cô không đói và không cần phải nghỉ ngơi…!!!
Vân thận trọng tiến từng bước vào trong. Vân mỉm cười hỏi sếp.
– Anh đã đọc qua bản báo cáo của tôi chưa…??
Khoa nheo nheo mắt rồi giả vờ nói.
– Xin lỗi cô tại tôi bận quá nên không có thời gian, bây giờ tôi yêu cầu cô đọc lại bằng miệng hết từng này cho tôi…!!!
Vân sửng xốt, định phản kháng lại. Nhưng Vân hiểu ngay.
– Cái tên này muốn hành mình để trả thù cho hành động ban nãy của mình đây mà. Đúng là đồ nhỏ mọn, cũng được nếu anh muốn thế tôi sẽ chiều anh…!!!
Vân tươi cười và lễ phép nói.
– Vâng, thưa sếp. Em sẽ làm ngay đây…!!!
Vân lôi tệp hồ sơ mà lúc nãy mình đánh máy ra, rồi nói sơ qua nội dung cho Khoa. Khoa chăm chú lắng nghe, nhưng vặn hỏi Vân hơi nhiều. Vân bực hết cả mình.
– Hừ, tên này cậy mình giỏi để bắt nạt một con bé mù kinh tế như mình đây mà. Nhưng mà anh đánh giá và coi khinh người khác hơi quá đấy. Tuy là tôi không được đào tạo và có nhiều kinh nghiệm cũng như sự nhạy bén như anh nhưng điều đó cũng đâu có nghĩa là tôi không thể tự học…!!!...

« Trước1...3637383940...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bản Hợp Đồng Kì Lạ
» Cô Bé Du Côn Của Tôi
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk