Duy nhắm mắt lại, anh chàng hít một hơi thật sâu. Vân đã cho Duy một cái nhìn khác về ý nghĩa cuộc sống. Có lẽ Vân nói đúng người ta không nên quá chú ý đến những nỗi đau và buồn chán của bản thân mà nên mở rộng lòng mình ra đối với những khó khăn và những
đau khổ của người khác thì hay hơn.
Đôi môi của Duy từ từ mở rộng ra, trên khuôn mặt của Duy một nụ cười rạng rỡ mà anh chàng chưa bao giờ có. Khuôn mặt của Duy lúc này bừng sáng như ánh bình minh, Duy nhìn Vân rồi hỏi.
– Cô có muốn chung tay góp sức với tôi trong chuyện này hay không…??
Vân nhìn sững vào khuôn mặt hạnh phúc của Duy. Vân ngây người ra ngắm Duy, con nhỏ không ngờ là cũng có những lúc Duy có thể mỉm cười thánh thiện và hiền từ như thế này. Tim của Vân đập thật nhanh vì trông Duy quyến rũ quá nhất là nụ cười của Duy.
Vân bẽn lẽn nói.
– Tại sao anh lại đi hỏi tôi vì tôi có biết làm gì đâu…!!!
…
Duy nheo mắt hỏi Vân.
– Tại sao cô lại coi khinh khả năng của bản thân thế. Với một người biết nhiều ngôn ngữ và nhiệt tình như cô thì có thể làm tốt điều này hơn bất kỳ ai…!!!
Vân không tin vào khả năng của mình lắm, mặc dù con nhỏ yêu thích và quý trẻ em nhưng phải đứng ra làm một người quan trọng trong một tổ chức nào đó thì thà là một người bình thường góp nhặt những việc nhỏ nhoi cho mọi người còn hơn.
Vân tự biết lượng sức của mình vì con nhỏ kinh nghiệm không có, kiến thức bản thân về kinh tế và chính trị cũng không thì làm được gì. Vân
từ tốn bảo Duy.
– Tôi biết là anh muốn động viên tôi nhưng tôi hiểu mình còn non nớt và yếu kém lắm nên anh nên tìm một người nào khác có đủ kinh nghiệm và có tiềm năng hơn tôi để hợp tác cùng thì hơn…!!!
Duy hơi thất vọng vì Vân từ chối hợp tác cùng mình. Duy nhìn thằng nhóc ngủ say sưa trong lòng của Vân. Duy khẽ thở dài nói.
– Cô lẽ nào lại muốn bỏ mặc tôi một mình với một đống công việc không có một niềm vui đó hay sao. Đã bao lâu rồi tôi cũng không biết nữa, tôi đã đánh mất đi niềm vui và hứng khởi của mình đối với công việc và sinh hoạt hàng ngày. Tôi nghĩ chúng thật nhạt nhẽo và chán nản. Ngày nào tôi cũng phải làm đi làm lại những công việc trong một lập trình có sẵn và không bao giờ thay đổi. Tôi nghĩ mình có thật sự trưởng thành và có khả năng gánh vác một sản nghiệp to lớn của gia đình hay không…??
Vân chăm chú lắng nghe từng lời nói của Duy. Đây là lần đầu tiên Duy và Vân có thể ngồi im nghe hai người nói về bản thân mình. Vân an ủi Duy.
– Tôi nghĩ là anh cũng sẽ tìm được cho mình một người có thể hiểu được anh và san sẻ với anh những lo toan và vất vả trong cuộc sống thôi, chỉ cần anh chịu mở lòng của mình ra thì thế nào cũng có người sẵn sàng làm điều đó cho anh…!!!
Duy nhìn Vân như ngắm một bức tượng bằng thạch cao. Anh chàng đang ngẫm nghĩ lại những lời mà Vân đang nói. Duy thấy Vân nói đúng nhưng nói là một chuyện còn thực hành theo nó lại là một chuyện khác. Duy có thể tin tưởng được ai đây và ai có thể sẵn sàng làm điều đó cho Duy.
Mười tám năm qua mới có người nói cho Duy biết điều này và có thể khuyên bảo Duy nên làm những gì một cách trân tình như Vân đang làm. Duy tò mò hỏi Vân.
– Cô có thể trở thành một người bạn của tôi được không vì nói thật từ bé tới giờ tôi chưa hề có bạn thân, những người bạn học cùng trường với tôi, tôi chưa bao giờ thật sự nói chuyện với họ và coi họ là bạn bè của mình…!!!
Vân ngơ ngác không hiểu. Vì cuộc sống của Duy khác với cuộc sống của Vân quá. Con nhỏ có một người bạn thân từ hồi còn bé đó là Thu và không biết bao nhiêu bạn học. Vân và bạn bè của mình có thể nói và buôn đủ thứ chuyện trên đời.
Vân chưa bao giờ thấy cuộc sống của ai lại buồn tẻ và chán nản như cuộc sống của Duy. Vân tự hỏi là hắn đã sống và làm việc như thế nào trong suốt mười tám năm qua khi không có bạn bè và không có ai san sẻ những khúc mắc trong cuộc sống, không lẽ hắn có thể tự giải quyết những khó khăn của bản thân bằng sức mạnh của mình.
– Chẳng lẽ anh lại không có ai là bạn hay sao, nếu thế cuộc sống của anh chắc phải nhạt nhẽo và buồn chán lắm. Tôi chỉ xa bạn của mình có hơn hai tháng thôi mà đã buồn não cả lòng rồi mặc dù ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện điện thoại với nhau thế mà anh có thể chịu đựng trong suốt mười tám năm qua thì anh thật tài giỏi…!!!
Nghe giọng nói của Vân không có chút nào là giễu cợt cả mà chứa đựng sự thông cảm và chia sẻ. Duy tin tưởng bảo Vân.
– Không phải là tôi không muốn kết bạn nhưng cô cũng biết rồi đấy, tôi sinh và lớn lên trong một gia đình thế phiệt. Gia đình tôi nắm gần như toàn bộ khách sạn của một thành phố và những nơi khác nên mọi người đều biết tôi là ai. Tôi đi đâu và làm gì họ cũng đều chú ý đến tôi. Đầu tiên tôi cũng có được cho mình những người bạn thật tốt nhưng cuộc sống của họ khác xa với tôi quá, tôi không muốn dùng tiền và quyền lực của gia đình làm bàn đạp cho sự tiến thân của cá nhân mà tôi muốn đi lên bằng chính sức lao động của mình…!!!
Duy ngừng lại mấy giây rồi nói tiếp.
– Tôi không muốn lãng phí thời gian vào những thứ vô bổ và vô ích đó như là ăn chơi hay tổ chức tiệc tùng. Tôi chán ngán tất cả, nhìn những ánh đèn xanh đỏ đang chạy lên chạy xuống trên sàn nhảy. Tôi đau cả đầu, và cảm thấy mình sẽ trở thành một kẻ sa đọa khi chỉ biết hưởng thụ những gì mà ông bà và bố mẹ vất vả kiếm ra. Từ đó tôi xa rời họ và xa rời luôn những giờ đi chơi vô ích đó. Tôi lao vào học như điên, tất cả thời gian và tâm huyết của bản thân tôi đều ở trường, thư viện và nhà sách…!!!...

