watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 117 bình chọn

– Đi nào, tối hôm nay chúng ta phải đi dạo quanh những nơi đẹp nhất ở đây rồi về…!!!
Vân chủ động lôi Duy ra khỏi cửa tiền sảnh của rạp chiếu phim. Con nhỏ vừa đi xuống bậc thang vừa cười bảo Duy.
– Anh có muốn chúng ta chụp một kiểu ảnh làm kỷ niệm hôm nay đi chơi hay không…??
Duy bật cười vui vẻ vì đã từ lâu rồi Duy mới được thoải mái tự do là chính mình như lúc này. Anh chàng đã gỡ bỏ đi lớp hóa trang lạnh lùng và đạo mạo mà thay vào đó là sự hồn nhiên và vô tư của một đứa trẻ đang trưởng thành. Duy tự nhủ.
– Hôm nay hãy tạm quên đi mình là ai và đang phải làm gì mà hãy thả lỏng cơ thể và mở rộng lòng của mình ra để đón nhận những niềm vui và mật ngọt của cuộc sống…!!!
Vân thấy Duy vui vẻ như một đứa trẻ và mỉm cười thật ngây thơ trong sáng. Trái tim của Vân khẽ rung lên, cơ thể của con nhỏ hồi hộp một cách lạ thường. Vân ôm lấy ngực vì nhịp tim đang đập nhanh quá mức bình thường.
Duy khoe chiếc răng khểnh có duyên ra hỏi Vân.
– Thế nào hả cô hướng dẫn viên, cô định đưa tôi đi đâu đây…??
Vân giật mình, con nhỏ cố che dấu đi những cảm giác lạ lùng và sao xuyến ở trong lòng đối với Duy bằng một nụ cười thật ngọt. Đôi má của Vân lóm lại thành hai cái núm đồng tiền thật xinh. Vân reo vui bảo.
– Đầu tiên chúng ta đến nhà hàng của Pháp rồi sau đó tôi đưa anh đến chỗ này hay lắm…!!!
Hai ánh mắt nhìn thẳng vào nhau. Vân và Duy đứng bất động trong vài giây vì kinh ngạc và vì họ như đang cố đọc xem người kia đang nghĩ gì. Tự nhiên không khí giữa hai người như trùng cả xuống, một sự ngượng ngùng và bẽn lẽn bao trùm lấy hai người. Vân và Duy chưa bao

giờ trải qua cảm giác nào giống như cảm giác hồi hộp và một sự cuốn hút về đối phương đang vây lấy như lúc này.
Vân quay mặt đi hướng khác, con nhỏ nhẹ nhàng nói.
– Chúng ta đi thôi…!!!
Duy đứng lặng một chỗ, anh chàng cảm thấy trái tim và khuôn mặt của mình không được ổn vì trái tim đang đập lên những nhịp liên hồi, còn khuôn mặt lại đang đỏ lừng lên như người bị xốt. Bàn tay của Vân vẫn nắm lấy bàn tay của Duy. Vân bước đi trong khi Duy vẫn đứng một chỗ nên con nhỏ bị lôi giật lùi lại.
Vân quay lại nhìn Duy, con nhỏ hối thúc.
– Sao anh còn đứng đó, không lẽ anh muốn chúng ta về nhà…??
Duy mỉm cười đáp lại lời của Vân.
– Tôi chỉ đang nghĩ là mình có bị bệnh gì hay không thôi…!!!
Vân kinh ngạc và lo lắng hỏi Duy.
– Anh bị mệt hay đau ở đâu à. Có cần tôi đi mua thuốc hay đưa anh vào bệnh viện hay không…??
Anh chàng Duy ngốc nghếch liền dùng bàn tay phải đặt lên trán của Vân rồi lại đặt lên trán của mình. Vân không hiểu Duy làm như thế này là có ý gì. Vân tự hỏi có phải anh chàng bị xốt nên mới muốn kiểm tra nhiệt độ trên cơ thể của Vân hay không.
Duy lẩm bẩm.
– Rõ ràng c ô ấy và mình không khác nhau bao nhiêu. Vậy tại sao mặt của mình tự nhiên lại đỏ bừng lên và tại sao trái tim của mình lại đập thật nhanh như thế…!!!
Vân thấy Duy cứ đứng lẩm bẩm một mình, cái gì mà tại sao với lại đỏ lên gì đó. Con nhỏ nghe lùng bùng hết cả lỗ tai. Vân lấy tay sờ lên trái của mình rồi sờ lên trán của Duy. Con nhỏ phán.
– Anh có bị đau ốm hay bị sốt gì đâu vì trán của anh rất mát. Anh định kiểm tra cái gì mà so sánh nhiệt độ của tôi với nhiệt độ của anh…??
Vân và Duy đứng sát vào nhau. Hai ánh mắt lại nhìn thẳng vào nhau, chỉ trong một thoáng thôi cũng đủ làm cho hai con tim thêm hồi hộp và đập thật nhanh. Duy và Vân đều tự hỏi.
– Hôm nay là ngày quái nào thế nhỉ, tại sao mọi chuyện lại trở nên khó hiểu và kỳ cục như thế này…??

Cả hai cùng thở dài rồi cùng nhìn vào mặt của nhau để rồi lại quay ra hai hướng khác nhau. Vân thẹn thùng chìa bàn tay trái của mình ra. Con nhỏ hỏi.
– Anh có thể cho tôi xin lại chiếc khăn tay của mình không…??
Duy sờ vào trong túi quần, chiếc khăn tay vẫn nằm yên ở trong ấy. Lúc Vân đưa cho Duy, anh chàng ngửi được một mùi hoa nhài thật thơm trên chiếc khăn. Duy cảm thấy hơi tiếc khi phải trả lại Vân chiếc khăn nên anh chàng giả vờ thở dài bảo Vân.
– Tôi xin lỗi nhưng hình như tôi đã đánh rơi ở đâu đó rồi thì phải…??
Vân tiếc chiếc khăn yêu quý do con nhỏ Thu tặng. Vân định chạy vào tìm kiếm nhưng Duy lôi ngay Vân lại, anh chàng khuyên.
– Thôi cô hãy bỏ nó đi để tôi mua đền cho cô một cái khác…!!!
Vân lắc đầu bảo Duy.
– Đó là chiếc khăn của bạn tôi nên tôi không thể nào bỏ nó được. Anh đợi tôi một chút, tôi phải vào tìm lại nó…!!!
Duy kêu khổ vì nếu nói là mình đang giữ nó thì hóa ra là một người nói dối, còn nếu không con nhỏ sẽ phải tìm đến sáng mai cũng chưa chắc thấy vì anh chàng đang giữ nó.

Duy không biết nói như thế nào với Vân cho phải. Vì Duy không muốn mình là một kẻ nói dối còn nếu không nói Duy sợ Vân sẽ phải thất vọng vì tìm không thấy chiếc khăn tay.
Cơn mưa rơi xuống đúng lúc đã giúp cho Duy không phải trả lời Vân. Anh chàng kéo Vân chạy thật nhanh ra cổng, rồi mở cửa xe cho Vân. Duy hối thúc.
– Cô mau lên xe đi nếu không lại bị ướt hết bây giờ…!!!
Vân trước khi trèo lên xe, con nhỏ còn đưa mắt nhìn vào rạp chiếu phim một lần nữa. Trên khuôn mặt đang hiện lên nỗi thất vọng và hơi buồn chán vì đánh mất một món đồ thân thương đã dùng từ lâu.
Duy thấy mình hơi tội lỗi khi lừa dối con nhỏ nhưng nếu không làm thế Duy sẽ không bao giờ có cơ hội được động vào chiếc khăn tay của Vân. Duy giật mình nghĩ.
– Tại sao mình lại thích sở hữu đồ của cô ấy là thế nào, không lẽ mình đã không coi Vân là một con nhỏ đáng ghét nữa rồi hay sao…!!!...

« Trước1...8990919293...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
» Độc Thân Cần Yêu
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Cô Bé Du Côn Của Tôi
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Chị Quản Lý Dễ Thương
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk