-Nếu dùng dao không đúng cách sẽ làm tổn thương đến chính mình đấy- anh vừa liếc mắt về phía con nhỏ cầm đầu và rồi
-Áaaaaaaa! – một tiếng hét đau đớn vang vọng khắp ngôi trường máu, mặt con nhỏ đẫm trong máu, một hình dấu được khắc trên khuôn mặt trắng trẻo của con nhỏ.
-Lần này tôi tặng cô vết sẹo,lần sau thì cô không còn nhìn thấy nó nữa đâu
Con nhỏ nhìn anh ta bằng ánh mắt đau đớn xen lẫn sự sợ hãi và hận thù.
-Biến!!!!!!!!!!!!!!
Đám lu bu ấy lập tức bỏ chạy thật nhanh chỉ còn lại Tiểu Mi và người con trai đó. Anh lấy tay nâng khuôn mặt của Tiểu Mi lên. Đẹp! sao anh ta đẹp thế đôi mắt anh lạnh chết người, nụ cười quyến rũ ngay cả khi anh chỉ cười nhếch mép, tất cả đều hoàn hảo, hoàn hảo như được chính thiên thần tạo nên . Và rồi sự đau đớn kéo cô trở lại thực tế anh ta hất mạnh cô xuống khiến cô một lần nữa ngã dúi dụi trên mặt đất. Anh cười nhếch mép, cái nụ cười khinh bỉ rồi anh rút từ áo ra một chiếc khăn tay rồi chậm rãi lau sạch từng ngón tay một. Sao thế! trong mắt anh cô dơ bẩn thế à! Anh có cần phải làm như thế trước mặt cô không? Lòng cô chợt đau nhói, mà chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại đau như thế này cô vừa mới gặp anh ta chừng vài phút thôi mà chắc là do đau quá nên bị ảo giác cô tự chế ngự bản thân mình như thế. Và rồi anh đi mất chỉ còn mình cô ở đây với chiếc khăn tay anh để lại và rồi cô cầm nó lên cất vào trong túi của mình, cô với tay lên hành lang rồi từ từ đứng dậy , đôi chân cô run run và rồi cô đi men theo bờ tường rồi bước vào nhà vệ sinh dùng nước rửa sạch những vệt máu trên khuôn mặt, và rồi cô chợt bật khóc ngoài trời mưa rất lớn nhưng nó không át đi được tiếng khóc của cô.Nhói! sao cô thấy nhói ở tim, tim cô đau khi thấy anh nhìn cô rồi cười khinh bỉ. Sao lại cứu cô rồi hạ nhục cô, cô đâu cần anh cứu! cô đã quen chịu đòn rồi. Tại sao lại lau tay trước mặt cô như thể chạm vào cô là nỗi xỉ nhục, là dơ bẩn?. Cô cũnglà con người, cũng phải có lòng tự trọng chứ! Lòng tự trọng, đó là điều mà tất cả học sinh trường Lĩnh Nam nghĩ cô không hay nói đúng hơn là cô không xứng đáng có. Ra vậy, trong cái thế giới mà con người là nô lệ của đồng tiền và danh lợi thì nghèo là một cái tội. Một khi đã nghèo thì không được quyền có cảm xúc, kẻ nghèo là đồ chơi của kẻ giàu là thứ rác rưởi mà kẻ giàu có thể tùy ý chà đạp…nghĩ đến đây cô bất giác mỉm cười chua chát, trước đây lâu lắm rồi lúc đó căn bệnh ung thư quái ác còn chưa cướp đi người mẹ yêu dấu của cô, hồi đó gia đình cô cũng rất giàu , mỗi sáng ba vẫn thường đưa cô tới trường bằng xe hơi rồi khi cô bước vào lớp các bạn nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhưng tất cả với cô bây giờ nó chỉ còn lại là mảng kí ức rời rạc trong tiềm thức xa xôi.Một thứ gì đó xa lắm rồi.
7h30:
Cô bước chân về nhà , phố xá vào giờ cao điểm thật đông đúc nó lúc nào cũng thật nhộn nhịp. Nhưng có ai biết được đằng sau vẻ nhộn nhịp ấy là hàng loạt những hiểm nguy khôn lường. Cô bước chân về ngôi nhà xưa của mình và bây giờ nó đã có chủ mới, căn nhà vẫn y hệt như xưa với giàn hoa giấy đỏ tươi leo trên tường nhà, và cái xích đu màu trắng ba làm tặng cô nữa. Tất cả chỉ mới như là hôm qua vậy mà bỗng chốc đã qua 10 năm rồi…
Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ chợt, những tiếng động lạ cứ văng vẳng bên tai Tiểu Mi, và có cái gì đó cứ thôi thúc Tiểu Mi đi tới con hẻm tối sau nhà
Bụp, bụp, bụp
Những tiếng động lạ cứ vang lên đều đều, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng rõ, Tiểu Mi đánh bạo bước đến phía trước và rồi.
Đó là hình ảnh một người con trai bị một đám người đánh túi bụi. Cảnh tượng của anh chàng này hệt như cảnh tượng của cô mấy tiếng trước trông thảm vô cùng
-Thằng chó! Chơi trò đánh lén này mày không thấy hèn hả?- vừa nói anh ta vừa liếc đôi mắt sắc lẹm lên
-Thường thôi! tao hèn lâu rồi- vừa nói hắn vừa cầm con dao nhỏ hươ hươ qua mặt anh
Ánh sáng từ lưỡi dao chiếu vào mặt hắn, đôi mắt màu trắng đục đầy tà khí ,lạnh. Ác đến rợn người.
Và những tiếng bồm bộp cứ liên tục tăng lên Tiểu Mi định làm ngơ, nhưng cô không đành lòng khi nhìn thấy cậu con trai đó bị đánh như vậy và rồi lấy hết can đảm của mình cô lượm hòn đá dưới đất lên ném một lực khá mạnh và...

