– Nhà Trúc ở đâu? Dung hỏi
– Nhà tớ ở chỗ đường Láng í, còn Dung?
– Thế àh, vậy gần nhà tớ quá, nhà tớ ở Cầu Giấy nè hi hi hi. Dung như reo lên và cười tít cả mắt. Tý nữa bồ về chung với mình nha.
– Thôi để mình đi xe bus, hôm nào rảnh mình sẽ qua nhà bồ chơi- Trúc cười tươi
Trúc đi xe bus, còn Dung có xe hơi riêng đưa đón, có lẽ Dung là tiểu thư của một nhà nào đó. Thực ra bố Trúc cũng muốn sắm cho cô cái xe máy đi học cho đớ mệt nhưng cô ko thích, cô thích đi xe bus vừa an toàn lại tiện vì nhà Trúc gần trạm xe bus mà.
Về đến nhà Trúc thấy 1 chiếc xe phân khối lớn to đùng dựng ngay trước sân, bên cạnh đó là phải 3- 4 chiếc xe ga đắt tiền. Trúc đoán là của tên hàng xóm mắc toi và bạn bè hắn. Trúc cứ thế đi vào nhà mình
Sau khi tắm rửa thay đồ, nấu nướng chút đồ ăn, dù gì cũng là tân gia mà (Trúc nghĩ) vừa nấu vừa hát véo von. Trúc ko để ý có 1 ánh mắt đang nhìn trộm
Ăn uống dọn dẹp xong xuôi, Trúc tính nghỉ ngơi 1 lát để học bài thì bống ở đâu 1 tiếng nhạc chát chúa nổi lên, kèm theo tiếng hò hét. Tiếng nhạc cứ thế dồn dâp khiến Trúc ko thể nào tâp trung học đc. Cô chạy sang nhà bên cạnh (nơi ở của tên hàng xóm đáng ghét)
– Anh có thể vặn nhỏ bớt nhạc đi đc ko. Trúc đề nghị
– Ko!!! Gã lạnh lùng đáp
– Anh nên lịch sự 1 chút, anh bật nhạc to thế này tôi ko học đc, hơn nữa anh đang làm phiền hàng xóm xung quanh đây. Trúc cố nhịn nói
– Nhà tôi, tôi bật nhac. Nếu cô ko chịu đc thì chuyển chỗ khác đi. Còn hàng xóm xung quanh hả? Đâu, đâu, tôi có thây ai sang đây phàn nàn đâu. Hoàng giả vờ ngó nghiêng
– Thôi đc rồi, tôi ko đôi co với hạng người ko biết lí lẽ như anh, đồ chổi cùn. A muốn tôi chuyển đi hả, còn lâu nhé? Biết đâu người ko chịu nổi tôi lại là anh thì sao? Mấy cái trò trẻ con này của anh mà đòi dọa tôi ah, nhóc con. Nói xong Trúc khinh khỉnh bỏ đi
Trúc vào nhà vớ cái tai phone đt cho vào tai và tiếp tục học
– Con nhỏ này nói mình là đồ chổi cùn, lại còn gọi mình là nhóc con, 1 con nhỏ dám nói năng với mình thế. Hoàng vẫn ngẩn người ra vì câu nói đó
Từ trước đến giờ Hoàng vẫn có tiếng là sát gái, lạnh lùng, nổi tiếng ăn chơi giàu có vì bố là 1 đại gia rất nổi tiếng, mỗi khi Hoàng cười là cả bao cô gái xin chết. vậy mà con nhóc này dám nói mình là nhóc con ư. Hoàng cay cú lắm
HOÀNG!!! Mày làm sao vậy, mặt mày cứ nghệt ra, có chuyện j hả?? – Hùng_Thằng bạn thân của Hoàng hỏi khi thấy Hoàng đang đăm chiêu
– Ko có gì, tao chỉ đang suy nghĩ cách giải quyết cái gai trước mắt tao, từ xưa đến nay chưa ai dám coi thường Hoàng “hoàng tử” tao cả. Hoàng nói mà ko liếc qua thằng bạn
– Trời, ai gan cùng mình mà dám đụng đến Hoàng “P” vậy. Hùng ngạc nhiên hỏi
– Là con nhỏ đáng ghét mới chuyển đến cạnh nhà tao đó.
– Thì mày cứ xử lý như những ng` trước đi. Hùng cười nói
– Tao đã thử 1 tuần nay rồi, suốt ngày bật nhạc ầm ĩ, nhảy nhót cả đêm mà con nhỏ chả xi nhê j cả, tao phải tính cách khác thôi.
– Vậy chuyển phương án đi, tác động vào thính giác ko đc thì tác động vào thị giác, khướu giác
– Mày làm tao nghĩ ra 1 kế rồi- Hoàng cười đắc chí nói với Hùng
Học đc 1 tuần êm ả, hôm nay Trúc đã lấy đc đồng phục, đồng phục có 2 bộ, áo giống nhau nhưng 1 bô là váy kẻ ca rô 1 bộ là quần. Trúc chọn mặc quần vì cô nghĩ thế thoải mái đi lại, vẫn như mọi khi Trúc buộc tóc cao búi đằng sau, tóc mái cặp lên để lộ cái trán dô bướng bỉnh và cuối cùng là đeo 1 cặp kính to đùng trên mắt. (ặc ặc)
Vừa bước ra cửa, Trúc đã gặp lão hàng xóm đến từ địa ngục.
– A, cây tre trăm đốt. Hoàng cười nham nhở
– Tôi ko phải tre trăm đốt, anh muốn gì nữa đây
– Tre với trúc như nhau thôi, mà tôi thấy cô tên là tre hợp hơn là Trúc, với lại cô e làm j mà khó tính thế
– Anh ko làm khó đc tôi đâu, anh tưởng mấy trò trẻ con của anh mà tôi sợ sao, để tôi xem anh tiếp diến đc đến bao giờ
– Cô e khá lắm, nhưng để xem, anh còn nhiều trò hay lắm he he
Trúc tiến tới sát Hoàng, mắt Trúc nhìn thẳng mắt Hoàng, im lặng…im lặng…Hoàng tự nhiên bối rối ko hiểu cô ta muốn j
– C…c..ô là..m cái j thế?
– Tôi sẽ chờ, anh cứ thử xem, nhóc con. Trúc lạnh lùng nói rồi quay lưng đi thẳng.
Hoàng thiếu điều giận tím mặt vì 1 lần nữa hoàng tử nhà ta lại bị gọi là nhóc con, mà cái từ đấy lại đc thốt ra từ 1 con nhóc mặt búng da sữa.
Rút điện thoại ra Hoàng bấm số.
– Alo, Hùng ah, tối nay sang nhà tao nhé, tao sẽ cho cái que củi kia bit thế nào là lễ độ, để xem cô ta bướng bỉnh đến bao giờ nữa
Tối hôm đấy, tại nhà Hoàng 1 cuộc party mở ra, bao nhiêu bạn bè đến, cười nói nhạc nhẽo ăn uống nhảy nhot, rồi đập phá. Trúc thấy vậy nên đóng cửa, ko ra ngoài đeo tai phone và vào học. Bạn bè của Hoàng leo lên sân thượng nơi mà Trúc thích nhất để mà nhảy nhót khiên Trúc ko thể tập trung đc.
– Tên hàng xóm mắc dịch, đợi đấy, ta ko thua đâu. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Trúc hét lên
Hoàng bên kia thì rất đắc ý, anh ta thả mình theo tiếng nhạc dance dồn dập
Sáng hôm sau dậy đi học, Trúc thấy trước khoảng sân nhà mình đầy rác là rác, bánh kẹo, hoa quả, vỏ rượu bia, thịt thà, thuốc lá… Rải rác khắp sân
– A làm cái trò gì thế, sao lại xả rác bừa bãi thế này. Trúc nói xối xả vào Hoàng
– Đây có phải là sân riêng của cô đâu, tôi thích vứt tôi vứt, cô làm j đc tôi. Nói xong Hoàng nhảy lên chiếc xe phân khối lớn mà phóng vút đi để lại Trúc với đống rác ngổn ngang
– Được rồi đợi đấy. Trúc lẩm bẩm
Trúc bắt tay vào việc dọn đống rác ở sân, cô cho hết vào túi nilon và để ở góc vườn...

