– Sao cô có thứ này – Thằng nhóc hỏi – Thứ gì cơ? Trúc ngạc nhiên – Viên…đá trên… cổ cô đó – Hoàng run run – Ah, đó là viên đá may mắn, bố tôi cho tôi từ hồi nhỏ đó – Sao hôm đi vincom có thấy cô đeo đâu – Ah, hôm đấy nó bị đứt dây tôi chưa kịp sửa lại nên ko đeo – Vậy là… – Hoàng tự dưng phanh gấp lại – Ui da, anh làm cái gì đấy? Trúc mất đà chúi ra trước may mà con nhóc có đeo dây an toàn – Bố…bố cô tên gì – Thằng nhóc lắp bắp – Anh hỏi làm gì, mà anh bị sao thế – Con nhỏ ngạc nhiên – Tôi hỏi bố cô tên là gì???? Thằng nhóc quát ầm lên – Ơ, bố tôi tên là Khánh – Con nhóc giật mình trả lời răm rắp – Tên là Khánh àh, thật ko? – thằng nhỏ lắc mạnh vai Trúc – Anh bị điên ah, anh làm cái trò gì vậy? – Trúc hét lên – Tôi xin lỗi – Hoàng sực tỉnh Nó lái xe đi tiếp, cả buổi thằng nhóc suy tư lắm còn Trúc lại ko hiểu thái độ của Hoàng, vừa tức vừa thắc mắc. Cả buổi 2 đứa ko ai nói với ai câu gì. Đến nơi rồi, nhà Hùng quả ko hổ danh là tập đoàn mĩ phẩm lớn nhất, từ cổng vào đến nhà đi mất 1 đoạn sân khá rộng. Mọi người có vẻ biết Hoàng nên đứng gác 2 bên cổng lịch sự cúi chào. Hoàng đỗ xe vào bãi gửi xe, nó quay ra nói với Trúc – Cô ngồi đây đợi tôi, chỉ 5 phút thôi, tôi sẽ quay lại- Hoàng rút điện thoại ra và chạy đi đâu đó – Nhanh lên đó – Trúc với theo Con nhóc ngồi trên xe oto quan sát, bãi đỗ xe nhà Hùng rất rộng, xung quanh toàn những oto đắt tiền, người nào cũng ăn mặc sang trọng, tự dưng nó thấy run run. Đang ngồi trong xe thì nó thấy bóng người rất quen thuộc…là Long, nó đang cười tươi thì lại xuất hiện thêm…Minh Hồng, nó chợt tắt nụ cười. Con nhỏ còn khoác vai Long rất tình cảm, Long gạt ra, con nhỏ lại khoác lại. Trúc ỉu xìu, nó lại thấy nghèn nghẹn ở cổ họng, cay cay ở sống mũi. “Ko đc khóc, Trúc ơi, ko đc khóc” Nó lẩm bẩm – Gà tre, đi thôi nào – Hoàng đã quay lại, trông thằng nhóc rất tươi tắn và hạnh phúc, dịu dàng gọi Trúc và mở cửa ra. Trúc hơi ngạc nhiên trước thái độ mưa nắng thất thường của Hoàng, nhưng thôi kệ, chẳng hơi đâu thắc mắc làm gì, đầu óc nó vẫn đang lởn vởn cái hình ảnh Minh Hồng khoác tay Long cười toe toét. – Cười lên đi chứ, hôm nay đi sinh nhật chứ có phải đi đưa đám ma đâu mà mặt cô ỉu xìu vậy – Hoàng nhắc nhở “Ừh nhỉ, hôm nay đi sinh nhật mà”, Hoàng kéo nó về thực tại, điều đấy lại khiến nó run run lại – Tôi run quá – Trúc bối rối – Tôi ko quen mấy chỗ này – Đừng lo, có tôi đây rồi – Hoàng cười dịu dàng, cầm tay Trúc khoác vào tay nó – Ơ, nhưng… – Khoác vào cho đỡ run, ko tý cô ngã lăn ra sàn thì sao. – Hoàng tủm tỉm Nó đành khoác tay Hoàng, chúng nó tự tin bước vào, trông 2 đứa nhìn như 1 cặp trời sinh vậy, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ. Điều đấy làm Hoàng sướng lắm, tủm tỉm cười hoài…Bước vào đến sảnh nhà Hùng, Trúc còn choáng váng nữa, đây mà là nhà ư, gọi là lâu đài thì đúng hơn, mọi người quan khách đến đông đủ, ai trông cũng lịch sự xinh đẹp. Nó lóng ngóng, biết điều đó, Hoàng quay ra trấn an nó – Đừng lo, có tôi đây rồi, cô cứ bình tĩnh, hôm nay cô rất đẹp, – Hoàng nhìn Trúc âu yếm Sự xuất hiện của đôi Hoàng và Trúc khiến mọi ánh mắt đều hướng về chúng nó – Kia ko phải là thiếu gia của chủ tịch Vương sao – Cô gái kia là ai, trông xinh quá, nhìn thật xứng đôi – Con nhỏ kia là ai, sao nó lại khoác tay anh Hoàng, nhìn ghét quá – Bla…bla (nhìu lắm kể ko hết) Hoàng nói xong liền phóng sang nhà, Trúc nghe Hoàng nói vậy mới nhớ ra cả tối hôm nay nó cũng chưa ăn uống gì đc mấy, cái bụng của nó bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó ra mở cửa, Hoàng đứng đó cười tít mắt vác theo mấy lon nước ngọt. – Đồ uống đó, cả tối nay anh chả ăn uống đc gì, bây giờ đói muốn xỉu rồi nè – Hoàng nhăn nhó – Hi hi, vào nhà đi, đợi tôi chút – Trúc cười Khoảng 15 phút sau…Trúc bê ra 1 cái nồi nhỏ, và 2 cái bát, 2 đôi đũa. Mở ra là 1 nồi mì ngon lành, rau, trứng, thịt, hành, bốc khói nghi ngút, ngon quá !!! – Ngon quá đi mất, nhưng sao ko để ra bát? – Thì bát đây còn gì? – Í anh là ko để ra cái bát tô như hôm trước – Hôm trước có mình anh ăn thôi, hôm nay có tôi ăn nữa mà – Trúc cầm bát lên găp mì – Ăn kiều này ngộ thế? – Anh ăn ko? Ko là tôi ăn hết nè ! – Trúc gắp lấy gắp để vào bát nó – Ăn!! Ăn chứ!! Dại gì ko ăn – Hoàng vớ lấy bát và gắp lia lịa vào bát mình – Xì xụp…xì xụp… – Ngon ko? – Ngon!! Ngon cực kì í!!! – Thế lần này đc mấy điểm – 20 điểm – Làm gì có thang điểm 20, xạo thế – Có chứ anh cho thế, tại hôm nay ăn chung với e thế này thấy ngon hơn – Hoàng cười tít mắt – Xì…cà chớn – Gà tre nè… – Sao cơ? – Em đổi xưng hô đi – Là sao? – Anh hơn tuổi e, e phải gọi bằng anh chứ? – Tôi…ko quen – Thì tập dần đi cho quen – Tại sao tui phải tập – Chẳng lẽ sau này làm vợ anh e cũng xưng hô thế hả – Hoàng tủm tỉm – Ai làm vợ anh, thích chết hả? Đồ cà chớn – Trúc lườm Hoàng rách mắt lun – Ừh, ko làm vợ thì làm bà xã vậy, từ nay anh gọi e là bà xã vậy – Hoàng hí hửng – Anh thích chết sao? – Trúc oánh thùm thụp vào người Hoàng – Nè, yêu cho roi cho vọt hả? – Đồ cà chớn – Trúc xì mặt ra – He he anh đùa đó… giận sao? – Hoàng cúi cúi xuống nhìn Trúc – Ko thèm giận nhá – Nè, muốn nghe anh đàn ko? Anh đàn cho nghe – Anh biết đàn hả? Thiệt ko? – Thiệt!…Đợi anh chút- Hoàng phóng như bay về nhà vác cái đàn guitar sang – Em thích nghe bài gì nào?...