Hết một buổi chiều thì việc sắp xếp đã xong. Đến buổi đêm, nước tràn vào nhà lênh láng. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Linh kinh ngạc thấy nước đã ngập đến đầu gối. Rất may anh Khánh cẩn thận, nên bảo bố cô kê thật cao, nên qua ngày sau, nước dâng cao gần một mét, đồ đạc nhà cô cũng không hề hấn gì.
Từ bé, Linh đã hay bị lở chân, rất hay bị dị ứng với những nơi ẩm ướt, cho nên, bố Linh cấm tiệt không cho cô nhúng chân xuống nước, nhất là thứ nước bẩn thế này. Cả nhà cũng rút hết sinh hoạt lên tầng 2. Hằng ngày, Linh ở trên gác, đứng ở ban công, nhìn xuống con phố đã thành một dòng sông, nhìn mọi nền nếp sinh hoạt của cả khu dân cư bị đảo lộn. Sáng sáng, công nhân viên chức mặc quần đùi, áo may ô lõm bõm đi làm, ôm theo bọc quần áo. Mấy người bán hàng năng động đã có ngay những chiếc thuyền vào phố bán rau dưa. Linh cũng tự chế được một chiếc dây thừng, thả xuống, mỗi lần mua rau lại thả tiền xuống, nhờ người buộc rau rồi kéo lên, vô cùng tiện lợi. Buổi tối thì đứng nhìn con phố lấp loáng nước dưới ánh đèn, vài đứa trẻ con mang đèn đi bắt cá, í ới đến là vui. Nhưng cứ ngắm mãi thì cũng chán, cô lanh quanh rồi lôi truyện ra đọc. Tối thứ 3, cũng là ngày nước ngập cao nhất, có một chiếc thuyền nhỏ phi vào giữa tận nhà cô, đậu dưới chân cầu thang, Phương, híp mắt gào tướng lên phấn khích.
Linh chạy như bay xuống, thấy Phương ngồi trên thuyền, cầm một tay chèo, huơ huơ lên vẻ rất sành sỏi. Bố cô xuất hiện từ lúc nào, bảo hai đứa lên nhà mà chơi, đừng có đi, nhỡ ngã xuống lở loét đầy người thì làm thế nào. Nhưng Phương khăng khăng đảm bảo với bố cô rằng con gái rượu mơ rượu mận của ông sẽ không dính nước dù một giọt. Nói một thôi một hồi cuối cùng bố Linh cũng đồng ý, còn Linh thì vừa thích vừa sợ. Nhưng Phương đã trấn an, bảo yên tâm, làm sao tớ để cho Lô Lô ngã được (Dạo này cứ khi nào âu yếm nịnh nọt, cậu ta lại gọi cô là Lô Lô). Nhìn vẻ tự tin ngời ngời kia, Linh quyết định thò chân xuống thuyền. Thuyền chòng chành khiến cô hét lên, nhưng Phương đã nhanh chóng cân bằng, còn đặt cho cô một chiếc ghế ở gần đầu thuyền. Linh vừa ngồi xuống, thuyền đã chuyển động khiến cô sợ xanh mặt, tay gồng cứng cả lên bám chặt thành thuyền. Nhưng chưa kịp hối hận thì thuyền đã ra đến cửa, rồi băng băng chạy trên phố. Tay chèo của Phương rất nhẹ nhàng, chắc chắn, chỉ lát sau, sự sợ hãi của Linh đã chuyển sang hí hửng, thích thú.
Con phố bây giờ ngập ánh trăng, loang loáng trên mặt nước. Hai bên đường, có mấy đứa trẻ con ngồi trên nóc nhà chỉ trỏ gọi tên cô, còn đòi chị Lô cho em đi với. Được lũ trẻ ghen tị, niềm vui của Linh lại càng tăng thêm. Cô vẫy tay rối rít với bọn nó, rồi nhìn quanh con phố, cứ như thể mới đến nơi đây lần đầu. Đi thuyền trên cái dòng sông trong phố này quả là đặc biệt, nhất là vào một đêm trăng sáng đẹp và lại là với người bạn mà cô thân thiết nhất. Linh không hay mình lại nhướn miệng cười vô cùng vui vẻ, khiến cho Phương chép miệng.
"Đúng là môi cuốn lô, càng lớn càng cong tớn lên là thế nào!".
Linh vội lấy tay che miệng, nhưng cậu ta lại làu bàu.
"Đã bảo rồi, Lô Lô, riêng với tớ, khi cười cậu không cần che miệng lại"
Đang vui vẻ nên Linh mặc xác lời bình phẩm của Phương, cũng không đả kích vụ mắt híp của Phương như thường lệ. Con thuyền đã đi đến tận cuối phố, Linh còn tranh thủ mua được ít bánh rán của một bà cũng đang bán chác trên thuyền. Phương bỏ mái chèo, thản nhiên bốc bánh ăn, để cho chiếc thuyền bơi tự do. Linh nhìn cái mái chèo, trù trừ hồi lâu, lại nhìn Phương.
"Này, hay là tớ cũng thử chèo nhỉ?"
Phương nuốt ực cái bánh rán, trợn mắt xua tay.
"Thôi thôi, rồi hai đứa lộn cổ xuống đây. Cậu không làm sao nhưng mà tớ thì sao chi chít đấy".
Mặt Linh xụ ra một đống nhưng Phương vẫn không đồng ý. Cậu ta lấy mái chèo, chèo quay trở lại. Đi cả đoạn mặt Linh vẫn sưng lên, môi vẫn bĩu ra, Phương đành đành quẳng mái chèo vào tay cô.
"Đây, cậu muốn làm gì thì làm đi".
Mặt Linh tươi hẳn, đôi môi lại tớn lên, nhưng chưa kịp nói gì thì Phương đã nhảy bùm xuống nước, khiến cô ngớ người.
"Cậu làm gì thế?"
"Thì tớ xuống, có gì còn giữ. Chứ hai đứa ở trên đấy thế nào chẳng ụp rồi ướt cả đôi. Bố cậu cắt tai tớ mất. Thà tớ ướt một mình còn hơn".
Nhưng dù chỉ có một mình trên chiếc thuyền, trên con sông sâu chừng hơn một mét, có tay chèo, và có cả một người sẵn sàng giữ ở đằng sau, Linh vẫn làm cho chiếc thuyền xoay vòng tít mù và cuối cùng là ụp cả xuống, mặc cho Phương cuống cuồng giữ lại. Và rốt cục thì, khi hai đứa lướt thướt bẩn thỉu về đến nhà, bố Linh cũng chẳng thèm nhìn đến mặt cả hai khiến mặt Phương ngắn tũn, đến câu xin lỗi chẳng dám cất lời. Còn Linh phải chạy ngay lên phòng, ôm cục xà phòng kì kì cọ cọ mất cả buổi tối với nỗi hoang mang nhỡ ngày mai hoa gấm mọc đầy người.
Nhưng ngay cả khi bị nỗi sợ ấy ám ảnh, thì trước khi chìm vào giấc ngủ, Linh vẫn nghĩ, cô sẽ nhớ mãi ánh trăng của ngày hôm nay, ánh trăng trên con sông phố, ánh trăng một kỉ niệm tươi đẹp của riêng hai người bọn họ, Mắt híp và Môi cuốn lô.
12. Cuối cùng thì cuộc đời sinh viên mơ ước cũng đã thành hiện thực. Cả hội một lần nữa khăn gói quả mướp lên Hà Nội, vẫn con Zeep màu xanh biển quen thuộc của anh Khánh. Phương ở luôn nhà Thành Cận, hai người học cùng trường nên khá là tiện. Còn Linh thì vào kí túc xá. Cuối tuần, hoặc hai anh bạn phi xuống, hoặc cô đến chơi với hai người ở khu Quan Nhân....