watch sexy videos at nza-vids!

Những Cô Nàng Tinh Nghịch

score
Đánh giá: 4.5/5, 2118 bình chọn

Chương 8

Đêm nay hắn ngồi một mình trên sân thượng

'Tại sao mình lại thấy vui mỗi khi nó vui, lo lắng khi nghe tin nó bị bắt cóc, tim đập nhanh mỗi khi thấy nó cười chẳng lẽ mình đã…' hắn suy nghĩ về nó.

~~~ Dòng kí ức 3 năm trước ùa về

"Anh Phong bắt em đi" cô gái vừa cười vừa nói dưới ánh hoàng hôn, nụ cười của cô gái như một thiên thần.

"Em đứng lại đó" hắn vừa cười vừa chạy theo sau, tiếng cười hạnh phúc của hai người vang khắp cánh đồng hoa.

"Mình sẽ mãi như thế này anh nhỉ?" cô gái đó nằm trong lòng hắn.

"Tất nhiên! Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau" hắn hôn nhẹ lên trán cô gái.

"Nếu một ngày em đột nhiên biến mất anh sẽ đợi em chứ?" cô gái nhìn hắn vẻ mong chờ.

"Sẽ đợi! Cả đời cũng được"

Hai hôm sau….

'Gửi anh Phong-người em yêu nhất.

Khoảng thời gian qua em rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh, mỗi nụ cười, giọng nói của anh đều đã khắc sâu trong tâm trí em. Em xin lỗi vì đã không thể ở cạnh anh.

Có thể 3 năm sau em sẽ trở lại, khi đó chúng ta có thể sống hạnh phúc bên nhau. Cùng nắm tay nhau tiến vào nhà thờ.

Nhưng nếu em không trở lại, anh hãy tìm người yêu anh nhiều hơn em, tốt hơn. Khi đó em có ở nơi xa xôi cũng sẽ chúc phúc cho anh. Em thật lòng xin lỗi anh.

Mong anh hạnh phúc bên người anh đã chọn. Em sẽ mãi mãi nhớ đến anh.

Yêu anh…'

Cô gái đó để lại bức thư đã nhạt nhòa vì nước mắt sau đó biến mất, hắn điên cuồng tìm kiếm nhưng không thấy cô gái, hắn bắt đầu lao vào nhậu nhẹt không để ý đến xung quanh, ngày qua ngày hắn đã tạo thành lớp vỏ lạnh lùng không ai dám đến gần cho đến khi gặp Bi, Ren, Min.

~~~ Kết thúc hồi tưởng

Hắn tưởng rằng suốt đời này sẽ không yêu ai khác ngoài cô gái đó cho đến khi gặp nó, trái tim băng giá của hắn đã tan chảy vì nụ cười ấm áp của nó, đã biết lo lắng cho người khác ngoài cô gái đó.

Nhưng bản thân hắn cũng tự hỏi nếu một ngày cô gái đó trở về vậy hắn sẽ chọn ai. Nếu chọn nó thì chắc cô gái đó sẽ đau khổ nhưng nếu chọn cô gái đó thì hắn sợ sẽ không còn nhìn thấy nó nữa. Hắn chìm trong suy nghĩ cho đến khi Bi bước đến vỗ vai hắn

"Sao mày suy tư vậy? Hay là mày lại nhớ về người yêu của mày"

"…" hắn im lặng.

"Mày thích em tao rồi đúng không?" Bi nhâm nhi tách cà phê.

"Sao mày biết?" hắn ngạc nhiên.

"Nhìn thái độ của mày với nó là tao biết rồi" không gian trầm mặc.

"Tao hi vọng mày sẽ có sự lựa chọn đúng đắn! Đừng để đến khi hối hận thì không kịp" Bi khuyên hắn "Tao ngủ trước mày cứ nghĩ đi". Hắn ngồi thêm lát nữa cũng xuống phòng đi ngủ.

Trong phòng tụi nó

"Reng…Reng…" tiếng chuông điện thoại của nó vang lên.

"Alo, em nghe nè" nó vừa chơi game vừa nghe điện thoại.

"…"

"Sao cơ" nó bỏ ipad xuống mặt trở nên nghiêm trọng làm 3 đứa kia cũng ngừng lại việc đang làm.

"…"

"Được rồi nửa tiếng sau tụi em sẽ có mặt" mặt nó trở nên hình sự.

"Anh Ken gọi" nó.

"Có chuyện gì sao?" Riko lo lắng.

"Bang Mèo Hoang nghe tụi mình về thách đấu hẹn mình 11h tối nay ở bãi đất trống" nó.

"Vậy thì chuẩn bị thôi 10h hơn rồi kìa" My nói xong tụi nó đí chuẩn bị.

Lúc 11h45 có 4 bóng đen nhảy từ ban công tầng 2 xuống đất một cách an toàn, tiếp theo trên đường xuất hiện bốnchiếc xe moto có một như hai phóng như bay trên đường. Đến nơi, tụi nó bước xuống với ánh mắt thèm thuồng của tụi Mèo Hoang.

Bốn đứa nó mặt đồ sát thủ màu đen bó sát cơ thể lộ ra những đường cong quyến rủ chết người, chân đi đôi giày cao gót màu đen phần gót chuốt nhọn để có thể sử dụng làm vũ khí mỗi khi cần.

"Các cô là thủ lĩnh bang Rose đó hả? Trông được đấy theo hầu anh đi anh sẽ ho các em sung sướng" tên cầm đầu ánh mắt nhìn tụi nó không được trong sáng cho lắm.

"Tụi mày là cái thá gì mà bắt các em ấy theo mày! Nếu mày là con CHÓ thì họa may các em ấy sẽ dắt mày đi dạo mỗi ngay" Ken khinh bỉ nhìn thằng đó.

"Anh Ken để đó em giải quyết cho" nó đi lên "Giờ tụi mày muốn sao?"

"Dễ thôi nhường bang Rose lại đây" tên đó nói tiếp "Nếu thích thì theo hầu hạ tụi anh đi haha" tên đó cười đê tiện.

"Haha tụi mày bị điên sao! Thật buồn cười" Riko cười.

"Đồ hèn như tụi mày mà đòi làm bang chủ sao?" My.

"Nếu đã vậy đừng trách tụi này không nương tay" tên đó tức giận "Tụi mày giết nó cho tao"

Hai bên lao vào đánh, nó thì tay trái cầm súng tay phải liên tục đánh những tên lại gần lâu lâu lại có một vài đứa ăn kẹo đồng, Riko trên tay cầm kiếm Nhật bén không thể bén hơn được nữa, đi tới đâu máu đổ tới đó, My thì vờn những tên đó như ảo thuật gia với những chiếc dao găm có chất độc làm bọn đó chết không kịp ngáp, Rin thì không ngừng quất vào người bọn chúng những đòn roi như xé toạt da thịt, tuy là như vậy nhưng tụi nó vẫn luôn chú ý lẫn nhau.

Lúc gần kết thúc, tên cầm đầu chơi hèn dùng cây gỗ đánh lén Rin vừa đúng lúc súng của nó hết đạn hết cách nố chạy lại đỡ cho Rin.

"Bốp..hự.." tên đó đành vào bả vai phải của nó.

"NU!!!" Riko và My đồng loạt hét lên, ngay tức khắc tên đó đỡ chiếc dao găm phóng thẳng vào trán chết ngay tại chỗ.

"Em không sao chứ" Ken lo lắng đỡ nó đứng dậy.

"Tao xin lỗi" Rin rưng rưng nước mắt nhìn nó.

"Không sao đâu! Chỉ bị trật thôi! Mày đừng lo" nó cười gượng.

"Cũng may là cây gỗ không thì toi đời rồi còn đâu" My nói.

"Em có cần đi bệnh viện không" Ken.

"Thôi khỏi đâu! Nhẹ thôi em không muốn anh hai lo lắng" nó.

"Ừ để về tụi tao băng bó cho mày" Riko đỡ nó "Anh Ken chở nó giùm tụi em nha"

"Ừ để anh" nói xong tụi nó lên xe về riêng nó thì được Ken chở.

———————————–...

« Trước1...1011121314...27Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Câu Chuyện Tình Của Tôi
» Chàng Đại Gia Kiêu Ngạo
» Chị Quản Lý Dễ Thương
» Cho Em Mượn Bờ Vai Anh Lần Nữa
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Chuyện Của Bun
» Độc Thân Cần Yêu
» Mắt híp và môi cuốn lô full
» Những Cô Nàng Tinh Nghịch
» Thưa Thầy, Em Yêu Anh
12»
Tags:
bạn đang xem

Những Cô Nàng Tinh Nghịch

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Những Cô Nàng Tinh Nghịch v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk